Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi với bạn thân đang quẩy banh mái trong quán bar thì cao hứng, buột miệng tuyên bố:

“Bao nuôi nam mẫu!”

Một nam mẫu lập tức uốn giọng trà xanh:

“Thế… chồng chị mà biết có giận không ạ?”

Tôi rung cả người:

“Không đâu không đâu, trong nhà chị là người quyết!”

Ngay giây , điện thoại từ Chu Thời Việt gọi đến.

“11 giờ rưỡi nếu tôi không cô có mặt, tự gánh hậu quả.”

1

Nghe giọng Chu Thời Việt, tôi rùng mình một cái, cả cơn say cũng tỉnh được phần.

Tống Hòa – nhỏ bạn thân đang lắc như máy rung – cũng khựng lại:

“Chu Thời Việt không phải đang công tác ở Mỹ à? giờ lại về rồi?”

“Tao… không biết.”

Nhận được cuộc gọi đó, tôi lập tức mất hết hứng vui chơi.

bây giờ tài khoản nhà tôi đang bị khóa, ăn uống tiêu xài đều là Chu Thời Việt trả.

Lỡ anh ta cắt thẻ của tôi thật thì… tôi cũng hơi rén.

“Không chơi , không chơi .”

Giờ là 11 giờ.

Chỉ còn nửa tiếng “deadline” anh ta đưa .

Tôi đứng chuồn về nhà, thì nam mẫu vừa bị tôi trêu lúc nãy lập tức nhảy cản:

“Chị ơi, chẳng phải chị chị là người làm chủ trong nhà ? Sợ anh ta làm gì? Không chịu về lại còn đổ tội chị tìm người khác?”

“Biết đâu anh ta cũng đang ôm ấp cả đống phụ nữ rồi ấy chứ. Chẳng biết trân trọng chị gì cả, đâu có như em… một lòng một dạ, chỉ yêu mình chị.”

Tôi khựng lại.

Ngẫm nghĩ một chút… hình như thật?

Hồi kết rõ ràng thương mại, không can thiệp chuyện cá , một năm đường ai nấy đi.

Vậy… tôi phải nghe lời anh ta chứ?

tôi xiêu lòng, nam mẫu càng thêm hăng:

“Chắc chồng chị xấu lắm nhỉ? Không giữ được chị thì phải tự nhìn lại bản thân chứ?”

Chu Thời Việt không hề xấu.

Ngược lại, còn đẹp đến mức phi giới tính, lần đầu tôi gặp còn tưởng là cô bé thanh tú nào đó.

Nhưng tôi không phản bác.

Dù gì tôi cũng thích… đối nghịch với anh ta.

Tống Hòa quơ điện thoại, lật được IP của Chu Thời Việt:

“Anh ta đang ở Mỹ mà, làm gì được mày? Giang Từ, mạnh mẽ lên!”

Bị nhỏ lay như trộn cocktail, cái máu phản nghịch trong tôi cũng bốc lên.

! Anh ta đang ở Mỹ!

Làm gì được tôi chứ!

Chồng giả thôi mà, lấy quyền gì quản tôi?

Biết đâu còn đang nuôi cả tiểu tam tiểu tứ ấy chứ!

Tôi tức chạy lên não, lập tức gọi thêm tám nam mẫu.

Đủ kiểu:

Nhã nhặn, cấm dục, dương quang, trưởng thành… cái gì cũng có.

Trong một chớp , tôi hoa cả , cứ như lên thiên đường.

“Chị ơi, ăn nho không ạ? Em bóc vỏ rồi nè~”

“Chị lại gần chút đi, người chị thơm quá…”

“Cục cưng, rượu nặng lắm, uống ly nhẹ hơn nhé?”

Tôi… lạc lối rồi.

Lạc trong những tiếng “chị ơi~” ngọt như mật.

2

11 giờ 30, lúc tôi thanh toán tiền tip cho đám nam mẫu, thẻ của tôi bị khóa giờ.

mấy cặp đồng loạt nhìn tôi chằm chằm, mặt tôi đỏ bừng.

Đệt.

Anh ta khóa thẻ thật à.

Tống Hòa phất tay một cái rất ngầu:

“Không , chị đây có tiền!”

Tôi cảm động suýt rơi nước .

lúc quan trọng nhất vẫn là bạn thân đáng tin.

Tôi cầm xúc xắc lên lắc cái :

“Nào nào chơi tiếp! Lần ai thua thì về nhà với chị!”

“Về nhà nào?”

Một giọng trầm quen thuộc rơi ngay tai tôi.

Tôi cứng đờ cả người, máy móc quay đầu.

Gương mặt lạnh như ngọc, cao quý mà điềm tĩnh—không phải Chu Thời Việt thì còn ai.

đến năm phút.

Quán bar đã bị dọn sạch người.

Đám nam mẫu vừa nãy bị tôi trêu ghẹo, bị đuổi việc toàn bộ.

Giờ trong quán chỉ còn tôi, Chu Thời Việt và Tống Hòa.

Anh ngồi trên sofa da, cầm con xúc xắc tôi vừa chơi lên vuốt vuốt, giọng rất nhẹ:

“Vui không?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi:

“Không… không vui ạ.”

“Lại đây.”

Tôi đứng im không nhúc nhích, chân mềm nhũn như bún.

Tống Hòa còn cứu tôi, cô nàng cố giải thích:

“Chu tổng, tụi tôi chỉ chơi thôi, thật sự làm gì cả—”

“Trần Quý Bạch còn phút tới.”

Chu Thời Việt cắt ngang.

Mặt Tống Hòa lập tức biến sắc, cô ôm quyền với tôi:

“Chị em, bảo trọng, tao có kiếp nạn phải tránh !”

“Không… không được—”

Đừng bỏ tôi lại một mình mà!

Tôi đuổi theo kéo Tống Hòa nhưng Chu Thời Việt đột nhiên đứng .

Anh chỉ bước hai bước đã kịp tôi, nhẹ nhàng mà dễ dàng tóm gọn.

chạy đi đâu? Chúng ta tính sổ xong đâu.”

3

Trên đường về nhà.

Chu Thời Việt không một lời.

Tôi sợ anh thủ tiêu vợ luôn rồi, vội vàng nhắn tin cầu cứu Tống Hòa… nhưng như đá chìm đáy biển, không một hồi âm.

Anh càng im lặng, tôi càng run.

Lần anh như vậy, là lúc tôi lén bỏ giấm đồ ăn của anh.

Chu Thời Việt ghét giấm nhất.

Kết quả là… tôi phải ăn mù tạt liên tục một tuần liền.

Mẹ tôi từng bảo:

“Con là hổ giấy, gầm gừ chứ mặt Chu Thời Việt thì chỉ biết cụp đuôi thôi.”

Mối nghiệt duyên đầu từ khi tôi 4 tuổi còn anh 10 tuổi.

Lúc tôi còn nghịch bùn, anh đã theo Chu lăn lộn thương trường, đầu học tiếp quản Tập đoàn Chu thị.

Lần đầu anh đến nhà tôi, cả nhà đều vây quanh anh.

Bố mẹ vốn cưng tôi nhất, cũng quay sang chăm chăm bợ đỡ anh, còn tôi phải lấy lòng theo.

Tôi không phục, liền thả con cuốn chiếu để dọa anh.

Kết quả là…

Chu Thời Việt cầm một con rắn nhỏ màu xanh, nhẹ nhàng đặt lên cổ tôi.

Cảm giác lạnh toát đó làm tôi ngất xỉu tại chỗ.

Tỉnh thì con rắn vẫn quấn dưới chân tôi, tôi khóc òa gọi bố mẹ.

Còn anh thì tươi rạng rỡ— gương mặt thiên thần, nhưng trong tôi lúc ấy, chẳng khác nào ác quỷ.

Từ đó, tôi tránh anh như tránh tà.

Thế nên khi nhà tôi phá sản, mà anh lại đích danh chọn tôi để liên , sụp đổ … tôi còn không thể hiểu nổi.

4

xe.”

Không biết từ lúc nào, xe đã dừng nhà họ Chu.

Tôi giả vờ say, vừa xe liền chạy ngược hướng.

“Ư… đây không phải nhà tôi, tôi về nhà.”

Chu Thời Việt lại trực tiếp vác tôi lên vai.

Tôi đạp loạn hai chân, la oai oái: “Thả tôi ! Thả tôi !”

“Đừng ồn.”

Anh vỗ mạnh mông tôi.

Âm thanh giòn tan.

Trong biệt thự có vài người giúp việc đang đi dạo, cảnh liền tản đi hết.

Mặt tôi đỏ bừng.

Cả đời , lúc mới sinh bị y tá vỗ mông, ai đánh tôi như vậy.

Chu Thời Việt rốt cuộc làm gì?

“Tôi có làm gì đâu mà.”

Gió đêm hơi lạnh, tôi hít hít mũi.

Chu Thời Việt làm như không nghe .

Cho đến khi anh ném mạnh tôi giường, cúi người đè lên.

Lúc ấy tôi mới nhận tình hình nghiêm trọng.

Giường rất mềm, rất rộng, tôi bị ngã đến choáng váng nhưng không đau.

Gương mặt Chu Thời Việt phóng đại .

“A Từ, nếu hôm nay tôi không quay về, em chơi đến mức nào? Hả?”

Tôi lập tức cụp đuôi, lùi :

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi chỉ đùa với bọn họ thôi.”

“Đùa à?” Anh bật khẽ. “Được, vậy tôi cũng đùa một chút.”

dứt câu, anh tắt đèn, kéo tuột cà vạt…

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi.

Không phải chứ, làm thật à?!

Ngay lúc môi anh sắp chạm tôi, bụng tôi đột nhiên cuộn lên, tôi lấy tay bịt miệng anh.

“Ư… đừng…”

5

Cuối cùng, Chu Thời Việt đen mặt bỏ .

Áp suất quanh người thấp đến mức như có thể đông ch ết người ta.

Bởi vì tôi ói.

Còn ói lên người anh.

Chu Thời Việt bị sạch sẽ.

Suýt treo tôi lên đánh.

Tôi oan ức ch ết, rõ ràng là anh vác tôi lên.

Cho dù tôi ói… cũng là anh có trách nhiệm một nửa chứ!

Giằng co đến nửa đêm, tôi chịu hết nổi, gật gật đầu như gà mổ thóc rồi thiếp đi.

Phía phải giường lõm , ngay đó lưng tôi cảm nhận được hơi ấm từ phía áp tới.

Mặt tôi như có thứ gì đó bò qua, nhột nhột, tôi khẽ rên hai tiếng.

Con “côn trùng” đó biến mất.

Nửa mê nửa tỉnh, tôi hình như nghe giọng Chu Thời Việt:

“A Từ, tôi phải làm gì với em đây.”

6

Sáng hôm tỉnh , Chu Thời Việt đã đi làm.

Chỉ còn dư lại hơi ấm cạnh, chứng minh chuyện tối qua không phải mơ.

Tôi… ngủ chung chăn với Chu Thời Việt?

Trong đầu tôi lóe lên điều gì đó, còn kịp nghĩ kỹ, chuông điện thoại vang lên.

tôi.

Vừa máy, đầu dây kia đã gầm lên:

“Giang Từ, con có biết con đã gây phiền phức lớn thế nào cho nhà họ Chu không? Mau xem tin tức hôm nay đi!”

“Lập tức đến xin lỗi tổng giám đốc Chu, với cậu ấy hôm qua là lỗi của con! mấy nơi đó, con cấm được bước chân tới!”

Tôi bị quát cho ngơ luôn, cơn buồn ngủ bay sạch.

Mở điện thoại, tiêu đề lớn nhất là:

#Phu tổng tài tập đoàn Chu một đêm tám người mẫu nam, Chu Thời Việt đầu xanh rờn#

Họ còn tung rất nhiều ảnh.

Từ mọi góc độ, nhìn thì y như tôi và mấy người mẫu nam thân mật mập mờ.

Bình luận thì một đám trên nỗi đau của người khác:

【Tổng tài giỏi thế mà vẫn bị cắm sừng.】

【Không ngờ phu nhà giàu lại chơi dữ vậy, tám người mẫu nam cơ đấy.】

【Không biết Chu tổng có chịu nổi không, đoán chừng sắp ly rồi.】

Tôi nhỏ giọng phản bác: “Làm gì đến tám… rõ ràng chỉ có một, hai người thôi mà…”

Giọng tôi đột nhiên tăng vọt: “Con gì?!”

“Tôi tôi đi xin lỗi ngay đây!”

Tôi hét lại rồi cúp máy thẳng.

Từ lúc gia đình phá sản, luôn cực kỳ quan tâm chuyện giữa tôi và Chu Thời Việt.

sợ nếu Chu Thời Việt ly , mất chỗ dựa.

Người hiền lành năm nào, đã biến mất theo sự sụp đổ của sự nghiệp.

Giờ chỉ nịnh bợ con rể, chẳng hề quan tâm cảm xúc của tôi.

Tôi nhạt, có chút chua xót.

Nếu biết tôi và Chu Thời Việt có thỏa thuận ly trong vòng một năm, chắc sẽ nổ tung mất.

“Cốc cốc cốc… phu đã ?” – giọng người giúp việc.

“Ừm, tôi rồi.”

Người giúp việc bước :

“Thiếu gia bảo khi phu thì đến công ty một chuyến.”

Tôi ngẩn người — tính sổ ?

Tôi làm loạn khiến Chu Thời Việt bị cư dân mạng gắn mũ xanh.

Với tính cách kiêu ngạo của anh, có thể chấp nhận để tôi làm vết nhơ?

Tôi hít sâu, gượng: “Tôi biết rồi.”

Bây giờ chúng tôi đều trưởng thành hơn, chắc anh sẽ không lấy rắn dọa tôi

Tùy chỉnh
Danh sách chương