Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Chu Thời Việt nguôi giận, tôi đặc biệt làm một hộp cơm tình yêu.
Chỉ là… có vẻ hơi thất bại.
Trứng thì cháy một góc, cơm thì hơi cứng, chỉ có rau là xanh mướt.
Ờ… có là tốt rồi, Chu Thời Việt không kén chọn.
Đến công ty, trợ lý Lưu cung kính dẫn tôi lên tầng.
“ nhân, mời đi bên .”
“ ơn.”
Ngước lên, màn hình lớn của công ty vẫn đang phát ảnh cưới của tôi và Chu Thời Việt.
Nhạc nền lại là—
Váy cưới trắng tinh,
Tay ôm bó hoa tươi,
Đẹp như cổ tích…
Nhiều nhân viên thấy tôi thì nhỏ giọng bàn tán:
“Đó là nhân Chu tổng hả? Ngoài đời trông cũng xinh mà sao bên trong… tặc tặc. Chu tổng tội ghê.”
Không khác gì… ngay giữa đường mà ị bậy.
Tôi mặt đen thui, xấu hổ muốn độn thổ.
Tôi nghiến răng:
“Trợ lý Lưu, sao còn chưa gỡ hình xuống?”
Trợ lý Lưu lúng túng:
“ nhân, phải đợi tổng giám đốc lệnh…”
Tốt lắm.
Quá thâm độc.
Chu Thời Việt chắc chắn muốn tôi mất mặt đến ch ết.
Tôi cúi đầu đi thẳng vào thang máy riêng của tổng tài, cuối cũng thoát khỏi những mắt soi mói.
Tôi thở phào.
Không khí cũng thấy dễ chịu hơn hẳn.
8
Trước cửa phòng làm việc của Chu Thời Việt.
Tôi và một cô gái đứng đối diện nhau, trên tay hai hộp cơm giống hệt, ngây tại chỗ.
Tôi từng nghe đụng hàng quần áo, chứđụng cơmthì đúng là lần đầu.
Mà quan trọng là… cơm của cô ta trông hấp dẫn hơn của tôi.
“Cô là ai? Tại sao lại mang cơm cho Chu Thời Việt?”
Tôi lên tiếng trước.
Khi ấy, tôi còn chẳng nhận giọng bực bội đến mức nào.
Tôi liếc bảng tên trên ngực cô ta: Trần Tự, bộ phận thiết kế.
Trần Tự mím môi, đôi mắt vô tội mở to:
“Giang tiểu thư, lần trước Chu tổng đưa tôi nhà, tôi rất ơn, nên chỉ muốn tự tay nấu bữa cơm bày tỏ ơn…”
“À vậy à? Không cần đâu, tôi làm cho anh ấy rồi.”
Tôi nghĩ nói thế thì cô ta sẽ điều mà rời đi.
Ai ngờ, cô ta lại theo tôi vào trong phòng làm việc.
Vừa thấy Chu Thời Việt, Trần Tự lập tức sáng mặt lên:
“Chu tổng, anh còn nhớ tôi không?”
Tôi mặt lạnh,bộpmột đặt hộp cơm xuống bàn, rồi thản nhiên ngồi xuống sofa da bên cạnh.
Hoàn toàn quên mất vốn là đến… xin lỗi.
May mà thái độ của Chu Thời Việt vẫn lạnh như băng.
“Không nhớ. Có việc gì?”
Trần Tự không ngờ anh sẽ lạnh nhạt vậy, sững lại một giây, rồi nhanh chóng mỉm cười trở lại:
“Tôi là Trần Tự, ơn Chu tổng lần trước đưa tôi , tôi đặc biệt làm cơm trưa ạ.”
Cô ta đẩy hộp cơm của lên trước, còn đẩy của tôi sang một bên.
“Tôi nghe nói anh đau dạ dày nên làm món thanh đạm…”
Tôi liếc qua, đúng là đầy đủ sắc hương vị.
Chu Thời Việt dám đũa ăn, thì tôi… tôi… tôi sẽ xách mông nhà ngay!
Giữa của tôi, Chu Thời Việt vươn tay, lên đôi đũa.
Tôi bật dậy, lao tới một bước giành phắt đôi đũa: Rồi gắp một miếng, nếm thử.
“Ừm, ngon, ngon lắm.”
Tay Chu Thời Việt khựng giữa không trung.
tôi không nhầm… hình như trong mắt anh thoáng qua một nét cười.
Còn Trần Tự thì tức đến đỏ mặt:
“Giang tiểu thư, cô không xấu hổ à? Đây không phải cơm làm cho cô!”
Tôi cười tít mắt đáp lại:
“Không nghe câuvợ chồng một thểà? Cơm cô làm cho Chu Thời Việt, cũng là cho tôi thôi.”
Nói xong, tôi còn lén quan sát sắc mặt Chu Thời Việt.
Thấy anh bình thản, không có dấu hiệu nổi giận, tôi yên tâm…output tiếp:
“ lại, tôi Chu Thời Việt sắp kết tròn một năm rồi. Ảnh cưới của tụi tôi phát khắp công ty cả ngày. Xin cô gọi tôi là Chu nhân, chứ không phải Giang tiểu thư.”
“Chồng tôi tiễn cô nhà là lịch sự, là phép lịch thiệp. cô mặt dày bám theo đến đây, thật sự là không xấu hổ.”
Trần Tự nghe xong mặt lúc trắng lúc xanh, khó coi vô :
“Sao cô có thể nói tôi như vậy chứ…”
Cô ta quay sang Chu Thời Việt, mắt ngân ngấn nước:
“Chu tổng, tôi chỉ muốn bày tỏ ơn, không ngờ Giang tiểu thư lại hiểu lầm tôi nhiều như vậy… Trong tôi luôn xem anh là mục tiêu phấn đấu trong sự nghiệp, hoàn toàn không có ý gì khác…”
Trần Tự dáng vẻ vô hại, khóc lên lại càng giống bông bạch liên hoa mong manh, khiến ta muốn bảo vệ.
Tôi có sợ Chu Thời Việt sẽ đứng phía cô ta.
không ngờ, anh lại đứng phía tôi.
“ không có ý gì, thì đừng làm mấy chuyện , tránh nhân tôi hiểu lầm.”
Một câu nói, sắc mặt Trần Tự lập tức như mất má u, lảo đảo như sắp ngã.
Cuối cô ta nghiến răng trừng tôi, giọng run run:
“Tôi… rồi.”
“Khoan .”
Cô ta vừa tới cửa thì bị Chu Thời Việt gọi lại.
mắt cô ta sáng lên một .
rồi anh lạnh nhạt nói:
“ , gọi Chu nhân. Chuyện nhỏ vậy mà cũng không nhớ thì công ty cô cũng không cần ở lại .”
Anh xử một tràng không nể nang.
Tôi nghe mà trong sảng khoái vô .
tôi có đuôi, chắc giờ nó quẫy muốn bay lên trời rồi.
Trần Tự cắn môi đến trắng bệch, cuối không cam mà bỏ chạy ngoài.
9
khi cô ta rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Chu Thời Việt.
Bầu không khí trong phút chốc có … vi diệu.
“Chu Thời Việt… tôi…”
“Sao không gọi là chồng ?” Anh cắt ngang lời tôi.
Tôi cứng đờ , mặt nóng bừng như bị đốt, ấp úng:
“ đó… đó là chặn miệng Trần Tự thôi mà…”
Chu Thời Việt không truy cứu chuyện xưng hô , mà lấy hộp cơm tôi nấu.
Tôibốpmột tiếng, đè tay lên nắp hộp.
Anh ngẩng mắt tôi: “Chẳng phải nói nấu cho tôi sao?”
Tôi lắc đầu liên tục:
“Nguội rồi, không ngon đâu.”
như lúc đầu tôi còn thấy làm tạm , thì khi đem so hộp cơm của Trần Tự…
món của tôi lập tức biến thànhrác thải nhà bếp.
“Không sao, tôi không ngại.”
“Thế nói trước nhé, khó ăn thì không trách tôi đâu.”
“Ừ.”
Có lời hứa, tôi chịu buông tay.
khoảnh khắc anh mở nắp hộp, mày hơi nhíu lại.
Tôi nghĩ anh sẽ vứt thẳng vào thùng rác, ai ngờ anh lại đũa, gắp một miếng bông cải xanh còn có thể gọi là… bình thường.
Tôi thở phào nhẹ nhõm thay anh.
Anh chỉ nếm một miếng, rồi đặt đũa xuống.
mắt sâu kín tôi, thở dài một hơi:
“Lần vẫn nên giao cho giúp việc thì hơn.”
Tôi lầm bầm không phục: “ bảo đừng ăn mà…”
“Em nói gì?”
“Không có gì. Hôm nay anh tìm tôi có việc gì?”
Giọng điệu tự nhiên đến mức chính tôi cũng không nhận đang thân quen thế nào.
Tôi khựng lại, rồi hạ mắt:
“Xin lỗi, tôi lại gây phiền phức cho anh rồi.”
“A Từ, một tháng là kỷ niệm một năm kết của chúng ta.” Anh nói.
“Ý anh là…?”
“Ở đây có vài phương án, chọn em thích.”
Anh đưa cho tôi một tập tài liệu dày cộp.
Tôi im lặng thật lâu, rồi lấy hết can đảm hỏi:
“Chúng ta… không phải kết giả sao?”
làm lễ kỷ niệm hoành tráng, chẳng phải đang nói cả thế giới rằng tình của tôi và Chu Thời Việt rất tốt đẹp, ổn định, không gì lay chuyển sao?
Rõ ràng lúc trước nói là… tình không hòa hợp, rồi dần cạn kiệt, đó ly .
Chu Thời Việt bật cười, như đang chê tôi ngây thơ:
“A Từ, em nghĩ chỉ vì ông nội thích em, nên tôi cưới em thật sao?”
Không phải vậy ư?
Tôi trước giờ luôn nghĩ ông nội ưu ái một , nên có cửa bước vào nhà họ Chu.
Anh đứng dậy, từng bước áp sát tôi.
Cho đến khi lưng tôi chạm tường, không còn đường lui.
mắt anh tối sẫm, tay nắm lấy cằm tôi:
“Em muốn ly sang Mỹ tìm anh Thẩm của em?”
“Tìm anh Thẩm thì liên quan gì chứ?”
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi logic của anh.
“ không phải vì cậu ta, vậy tại sao muốn ly ?”
Tôi trả lời thẳng:
“Vì tôi không thích anh. Không thích, thì không thể tiếp tục cuộc nhân .”
Không khí chợt lặng như tờ.
sáng trong mắt anh vụt tắt, cả toát áp suất thấp.
Giọng anh trầm xuống:
“Em ghét tôi đến vậy sao?”
Tôi mím môi, nói thật:
“Không ghét. Chỉ là… không thích.”
Tôi từng có thể ghét anh.
một năm gia đình phá sản, tôi thấu .
Ai cũng sợ bị liên lụy mà tránh xa, chỉ có anh… vẫn đối xử tôi như trước.
“Tôi hiểu rồi.”
Anh buông tay, giữ khoảng cách vừa đủ, lễ độ mà xa lạ.
Rõ ràng đây là điều tôi muốn, vậy mà… trong lại bỗng hụt hẫng đến khó chịu.
“Ngày mai đi thăm bà tôi. Bà muốn gặp em.”
Tôi vội gật đầu, trong rối rắm:
“.”