Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

10

Tôi không ngờ, nhà bà nội… lại gặp Trần Tự.

Cô ta đang đứng cạnh bà, nói vui vẻ, trông vô cùng thân mật.

Thấy Chu Thời Việt, mặt cô ta thoáng đỏ lên e thẹn.

Nhưng khi thấy tôi đứng bên cạnh, nụ cười lập mất đi ba phần.

“Anh , chị Từ.”

Tôi hơi bất ngờ.

Chu Thời Việt… từ lúc nào có em là con gái?

Bà nội Chu không chỉnh lại lời cô ta, cười hiền hòa:

“Tiểu Tự là học sinh bà tài trợ nhiều năm, con bé không nơi nương tựa, nên bà bảo nó gọi Thời Việt là anh .”

Trần Tự mím môi cười: “Bà nói gì vậy ạ, bà chính là người thân của Tiểu Tự mà.”

Vì cuộc hôn nhân không cân xứng này, bà nội vốn không tôi.

Giờ bị xem như không tồn tại, cũng là thường.

So tôi, hẳn bà càng Trần Tự cháu dâu hơn.

Bà nội lên tiếng:

“Thời Việt, Tiểu Tự một mình Bắc Kinh không nơi nương tựa, cháu chăm sóc nó cho tốt.”

Chu Thời Việt nhàn nhạt đáp: “Vâng.”

Nghe vậy, Trần Tự lại mỉm cười rạng rỡ.

Ánh mắt tôi không giấu nổi vẻ đắc thắng.

Bốn người đứng .

Nhưng tôi lại giống như người dư thừa.

Tôi khép mắt lại, tự nhủ:qua hôm nay là xong.

Qua hôm nay… chúng tôi sẽ đường nấy đi.

Nhưng mà…

Tôi thật sự có quên Chu Thời Việt không?

Tôi không có câu trả lời.

Vậy thì… tạm thời không nghĩ nữa.

11

Trên bàn ăn, tôi và Chu Thời Việt ngồi cạnh nhau.

Còn Trần Tự thì ngồi đối diện anh.

Một bữa cơm, bốn người, cũng mang tâm sự riêng.

Khó khăn lắm mới ăn xong, vậy mà bà nội Chu lại không chịu cho chúng tôi về.

“Khó khăn lắm mới đến một chuyến, lại một đêm cũng không chịu sao? Các cháu có ý kiến bà già này à?”

Ánh mắt sắc nhọn của bà quét về phía tôi.

Tôi vội đáp: “Sao có chứ ạ, cháu Thời Việt đâu có ý .”

“Nếu bà nội nói lại, vậy thì một đêm đi.” Chu Thời Việt lên tiếng.

Tôi sững lại, không hiểu sao anh đột nhiên đổi ý.

Rõ ràng trước giờ anh không lại nhà cũ cơ mà.

Tôi liếc sang Trần Tự đang cười rạng rỡ, trong lòng liền hiểu ra.

Hóa ra là tạo cơ hội cho cháu trai và… “cháu gái ” có thêm thời gian bên nhau đây mà.

Thế còn Chu Thời Việt thì sao?

Cũng vì bà Trần Tự, nên anh cũng thay đổi thái độ?

Tôi khẽ bật cười khan.

Ra là người lớn , anh liền thuận theo người .

Ông nội tôi, anh liền cưới tôi.

Bà nội Trần Tự, anh liền chuyển sang ưu ái cô ta?

lắm.

Nếu bà cả ngày không cho tôi sắc mặt tốt, lại còn trắng trợn tìm người thay thế tôi, vậy thì tôi cũng cố dâu hiền nữa.

Tôi cười một tiếng, khoác Chu Thời Việt, ngọt ngào nói:

“Chồng ơi, mình nghỉ sớm nha, sáng mai anh còn họp mà.”

tạo không gian cho người đúng không? Tôi tuyệt đối không cho!

Tôi và Chu Thời Việt còn chưa ly hôn, thì Trần Tự vẫn mãi chỉ làngười thứ ba.

Tôi lén véo mạnh vào anh.

Cứng như đá.

Chu Thời Việt hiểu ý, tùy tiện cong môi:

“Bà, bọn cháu lên trước ạ.”

Bà nội rõ ràng không vui, nhưng cháu trai nói thế , còn gì.

Trần Tự lại kiềm chế, không cam tâm lên tiếng:

“Mới mười giờ thôi mà, bây giờ có sớm quá không ạ?”

Tôi nghiêng người ghé sát tai cô ta, cười tít mắt:

“Cô chưa kết hôn nên không , vợ chồng trước khi còn phảivận độngmột chút. Mười giờ á? Không sớm đâu, bọn tôi lần nào cũng mất tiếng .”

Quả nhiên, mặt Trần Tự tái xanh.

Tôi cũng quan tâm cô ta có nghe lọt hay không, miễn là tôi xả cơn bực.

12

Vừa bước vào , Chu Thời Việt đặt lên cửa, ép tôi vào tường.

Từ, em có thấy mình hơi vô lương tâm không?”

Tôi đảo mắt, chột dạ.

“Lúc anh thì gọichồng. Không nữa, thì gọi đầy đủChu Thời Việt. Hửm?”

Tôi cúi xuống, ngón xoắn vào nhau, lí nhí:

“Em… em đâu có. diện của… của đứa mình sao?”

“Anh xem, vợ chồng vốn chung một . Còn chưa ly hôn mà người ta bắt nạt đến mức , là coi thường anh ư?”

Chu Thời Việt nhướng mày: “Chỉ vậy thôi?”

Tôi gật lia lịa như gà mổ thóc.

Anh bật cười:

“Vậy ban nãy em thì thầm Trần Tự cái gì? Nói anh nghe xem.”

Tôi khựng lại, tai đỏ bừng.

“Không có gì, chỉ… mắng cô ta chút thôi.”

Nói xong tôi cúi gằm đến mức tưởng có chui xuống đất.

Chu Thời Việt bật cười khẽ, giọng đầy thú:

Từ, em có em nói dối… cũng ra không?”

Tôi vội đẩy anh ra, lao lên giường, chùm chăn kín mít nhằm che đi gương mặt nóng rực.

“Thôi thôi, em đây!”

cái gì mà .”

Tôi uể oải: “Hả?”

Ngay giây tiếp theo, cửa bị gõ vang.

Là giọng của Trần Tự.

Từ, chị chưa? Bà nội nói có gặp chị.”

Tôi nhíu mày, quay sang Chu Thời Việt:

“Anh trước cô ta sẽ đến phá hả?”

“Ừ.”

Tôi đến mức đấm mạnh cái lên chăn, sau bò xuống giường.

Mở cửa, tôi gắt:

“Gì nữa đây? Tôicởi đồ rồicòn gì!”

Trần Tự đến run người, mặt đỏ ửng:

“Chị… chị có còn là con gái không hả? Loại lời này mà cũng nói ?!”

Tôi nhếch môi cười:

“Có tôi là con gái hay không thì… Chu Thời Việt hiểu rõ nhất. Cô thắc mắc thì đi mà hỏi anh ấy.”

lại nhé, dù cô không chịu gọi tôi một tiếng chị dâu, nhưng tôi và Thời Việt là vợ chồng hợp pháp, đóđóng đinhrồi. Cô không chấp nhận cũng thay đổi đâu.”

Trần Tự nghiến răng định phản bác, nhưng như nhớ ra gì , lại cố nhịn, lạnh giọng nói:

“Bà nội gọi chị. Chị có đi hay không?”

Tôi cười giả lả:

“Đi chứ, sao lại không đi.”

Không đi thì chắc tôi thành tội nhân thiên cổ mất.

13

Cốc cốc cốc—

Tôi đẩy cửa bà nội, ngoan ngoãn nói:

“Bà nội, bà tìm cháu ạ?”

Bà đeo kính lão, hạ kim chỉ trên xuống, hơi cau mày:

Từ? Khi nào thì ta gọi cháu?”

Sắc mặt tôi khẽ thay đổi.

Mẹ kiếp. Bị lừa .

Tôi lập quay chạy như bay về .

Từ xa nghe tiếng la thất thanh của Trần Tự.

“Anh Thời Việt… sao anh có … đối xử em như vậy!”

Trần Tự nằm trên giường của tôi, quần áo rách tươm, khóc đến hoa lê đẫm mưa.

Chỉ nghĩ bằng ngón chân cũng quái gì vừa xảy ra.

Chu Thời Việt lúc này đang đứng trong tắm, xả nước ào ào lên người.

Bà nội cũng đuổi theo vào ngay sau , vừa thấy cảnh này lập biến sắc:

“Trần – Tự! Cô đang cái trò gì vậy hả?!”

Tiếng khóc của Trần Tự đứt ngang giữa chừng.

Cô ta sững sờ, không dám tin.

“Bà ơi, người bị hại là con mà! Con chỉ vào hỏi anh Thời Việt lâu không về nhà, xem có thiếu gì thêm không, anh ấy… hu hu…”

Tôi móc móc tai, thật sự phát ngán đến cực điểm.

Bà nội dù lớn tuổi, nhưng người bà từng gặp còn nhiều hơn số muối con này từng nếm.

Một màn kịch thế này, bà chỉ liếc mắt là thấu.

Cháu trai ruột của bà… bị gài bẫy.

Bà nội đến mức run người:

“Nhà Chu chúng tôi có điểm nào đối xử tệ cô?! Ta từng nói , chờ Từ và Thời Việt ly hôn, ta sẽ tác hợp cho đứa. Nhưng cô lại dùng cái loại thủ đoạn bẩn thỉu hạ đẳng thế này để leo lên giường nó!”

“Những gì ta dạy cô bao nhiêu năm, rốt cuộc là cho chó ăn hết không?!”

Trần Tự bị mắng đến mức khóc cũng tắt, ngẩn người bà như không tin nổi.

Cốt truyện trong cô ta… chắc hẳn không diễn ra như thế này.

Tôi phì một tiếng bật cười:

“Tôi cứ tưởng cô cũng có chút mưu mô, ngờ… lại chỉ là một kẻ ngu không não.”

Tôi vừa dứt lời thì nữ vệ sĩ đứng ngoài cửa bước vào.

Tôi lạnh giọng:

“Lôi cái loại leo giường này ra ngoài!”

Sắc mặt Trần Tự tái mét, giãy giụa hét to:

“Các người đừng đụng vào tôi! Bị hại là tôi! Bà ơi bà không thương con nữa sao?! Tôi sẽ báo cảnh sát!”

Bị ồn đến nhức , tôi tiến lên thẳng tát cô ta một cái.

Chát—

Thế giới lập yên tĩnh.

Trần Tự ôm mặt, ngây ra như còn chưa hoàn hồn.

Tôi mỉa mai:

“Cô không à? Mỗi một góc của nhà Chu đều có camera. Nếu cô báo cảnh sát, tôi chúc cô sớm … ăn cơm tù vui vẻ nhé.”

Nước mắt Trần Tự chảy lã chã:

“Bà ơi… con thật sự không bỏ thuốc…”

Bà nội quay mặt đi, lạnh lùng, thờ ơ.

Con này quá ngu.

Tưởng rằng bà nội ưu ái nên gì thì sao?

Nhưng nó quên mất…

Chu Thời Việt mới là cháu ruột của bà.

Cái cân trong lòng bà, dù thế nào… cũng nghiêng về phía anh.

Bà nội tôi một cái, ánh mắt phức tạp.

Tùy chỉnh
Danh sách chương