Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

14

đó, cửa phòng tắm mở ra.

Chu Thời Việt bước ra, tỏa quanh người.

Anh ôm lấy tôi, gục lên vai tôi.

Giọng khàn, trầm và… tủi thân:

“Vợ… ta bỏ thuốc anh.”

Tôi cứng đờ toàn thân.

Anh… vừa gọi tôi làvợ?

Bà nội ho nhẹ hai tiếng, đi ra ngoài và đóng cửa lại.

Tôi nuốt khan, căng thẳng :

“Giờ… giờ anh nào rồi?”

Giọng anh trầm xuống, pha lẫn khổ sở:

“Khó chịu… giúp anh đi.”

Ầm——

tôi như nổ tung, pháo hoa bắn loạn não.

Tôi năng lộn xộn:

“Giúp? Không— Chu Thời Việt… anh mình gì không?”

Anh đáp, nghiêm túc đến dọa người:

“Anh sẽ ch ết mất.”

Anh nắm tay tôi, kéo xuống dưới—

Tôi giãy không thoát, mặt đỏ đến mức muốn độn thổ:

“Giang… Từ…”

Giọng anh khàn đến mức khiến người ta tê dại.

cùng tôi buột miệng:

“Nhưng… em không muốn ở phòng .”

15

Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi nhớ lại toàn bộ.

Cơn đau nhức khắp người như nhắc tôi về những gì xảy ra đêm .

Tay Chu Thời Việt vẫn vắt ngang eo tôi, một tư đầy chiếm hữu.

Tôi chống dậy, chỉ cử động đau đến tê người.

dưng tủi thân, mắt cứ rơi xuống, từng giọt từng giọt.

Chuyện quái gì

dưng ăn sạch sành sanh không còn mẩu xương.

Chu Thời Việt tỉnh lại, đưa tay lau mắt tôi:

“Xin lỗi, anh không khống chế lực.”

Tôi gạt tay anh ra, hít mũi:

“Hoa đào do anh chiêu, người gánh họa cùng lại là tôi.”

“Ừm, là lỗi của anh, anh bồi thường A Từ.”

“Anh bồi thường tôi kiểu gì?”

“30% cổ phần của tập đoàn Chu gia, được không?”

Tôi sững người.

“Anh có mình gì không?”

“Đương nhiên .”

, giúp việc gõ cửa:

“Cậu chủ, phu nhân, lão phu nhân hai người dậy chưa ạ.”

Tôi liếc đồng hồ… bốn giờ chiều rồi.

“Bọn cháu xuống ngay.”

16

Chu lão phu nhân kéo tôi sang một bên, nghiêm túc :

“Giang Từ, thật với bà… tối là lần của hai đứa?”

Tôi gật , mặt và tai nóng ran.

Bà thở dài một .

“Trước đây là bà sai rồi, từ nay chuyện của hai đứa, bà không can thiệp nữa.”

Tôi cũng không vì sao chỉ một đêm mà thái độ bà lại thay đổi.

Có lẽ… bà sẽ xuất hiện thêm mấy chuyện như Trần nữa chăng.

17

Một tháng sau.

Tôi nộp đơn ly hôn.

Chu Thời Việt thẳng tay bác bỏ.

“A Từ, là do anh làm chưa đủ sao?”

Tôi cắn răng đáp:

“Không không , mà là anhlàm quá mứcrồi.”

Từ sau sự kiện Trần , Chu Thời Việt như bừng tỉnh ngộ, ngày đêm… đòi không ngừng.

Tôi rút tờ thỏa thuận ra:

“Giấy trắng mực đen đây, anh còn định chối?”

“Đưa anh xem.”

Tôi bán tín bán nghi, đưa .

Một giây sau —

Xoẹt!

Tờ giấy biến thành bụi vụn tay anh.

Tôi trợn mắt nhìn bản thỏa thuận xé nát.

“Chu Thời Việt!!!”

“Ừm? A Từ bây giờ hết anh rồi nhỉ.”

Ánh mắt anh sâu thẳm.

Tôi ngẩn ra… hình như là vậy thật.

Anh ngày càng chiều tôi, chiều đến mức tôi không còn anh nữa.

Đôi ép quá còn dám… đánh lại anh.

Tôi bĩu môi:

“Em mặc kệ, em muốn đi Mỹ du học! Em còn đi học mà anh túm đi kết hôn rồi!”

Chu Thời Việt chống cằm, gõ gõ ngón tay lên bàn đầy thản nhiên:

cũng có nhiều trường . A Từ, em nhẫn tâm rời xa anh lâu như vậy sao?”

Tôi gật mạnh:

“Không giống nhau! Em đi!”

Nghe vậy, anh chỉ thở dài.

“Được, nếu A Từ thích… thì đi đi.”

“Thật á?”

Mắt tôi sáng rỡ, không ngờ anh lại đồng ý dễ .

“Thật.”

Sân bay.

Tôi ôm chặt lấy Chu Thời Việt không buông.

“Huhu em không muốn đi nữa… sao đó anh không cản em chọn trường …”

Tôi có một trái tim khao khát do.

Nhưng đến rời đi… lại khóc đến mức không buông nổi.

Chu Thời Việt bất lực:

“Chó con quấn người, anh chưa từng cản em sao?”

“Không ! Anh thường xuyên sang thăm em!”

Tôi quẹt mắt.

“Được. Không đi là trễ chuyến bay bây giờ.”

Tôi sụt sịt, cùng cũng buông tay.

“Anh… nhất định đến thăm em đấy.”

Tôi vẫy tay với anh, mắt đỏ hoe.

Chu Thời Việt…

Nhất định đến thăm em nhé.

18

Những ngày ở Mỹ trôi rất nhanh.

Thoáng chốc đến Halloween rồi.

Tôi thuê một căn nhà nhỏ.

Hàng xóm từ mấy tuần trước bắt trang trí rộn ràng.

Họ rất nhiệt tình, còn kéo cả tôi vào làm cùng.

Vậy là cuộc sống nơi đất khách bỗng trở nên vui nhộn hơn hẳn.

Nhưng… không có Chu Thời Việt bên cạnh, tôi luôn thiếu một điều gì đó.

cùng cũng đến ngày về nhà.

Lại gặp trận bão tuyết, máy bay hủy chuyến.

Tôi bật video call Chu Thời Việt, vừa khóc vừa :

“Em không về được nữa rồi… huhu… tết em không được ở cạnh anh nữa…”

Giọng anh dịu dàng vô cùng, kiên nhẫn dỗ dành tôi:

“Không sao, A Từ ngoan, cứ ngủ một giấc. Ngủ dậy là anh.”

Tôi sụt sịt lại:

“Thật không?”

“Thật.”

Được anh khẳng định như vậy, nhưng tôi vẫn không yên lòng.

Giờ chẳng còn vé, Chu Thời Việt sao mà đến được ?

mà…

Sau một giấc ngủ, anhthật sựxuất hiện trước mặt tôi.

Tôi còn mơ màng, dụi mắt, ngơ ngác gọi:

“Chu… Thời Việt?”

Anh đứng đó, trên tay là bátđậu phụ nãocòn bốc nghi ngút.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười ấm áp dịu dàng:

“A Từ, năm mới vui vẻ.”

[Ngoại truyện – Góc nhìn của Chu Thời Việt]

1.

Giang Từ là không đáng yêu nào.

Dám ném sâu lên người tôi.

Tôi ghét sâu nhất trên đời.

Nhưng Tiểu Thanh lại thích ăn.

Thôi… dọa ấy một vậy.

2.

Dọa quá tay rồi.

Giờ cứ tôi là ấy chạy mất.

Nhưng mà… tôi lại bắt hứng thú với ấy rồi.

3.

Ông nội thích cái gì ?

Rõ ràng làtôi thích, nên mới muốn kết hôn với em.

Ngốc nghếch, A Từ.

4.

A Từ hư quá.

Dám lén đi gọi trai bao.

Muốn dạy dỗ em ấy một trận, nhưng… dáng vẻ sệt của em, tôi lại không nỡ.

A Từ không thể tôi.

Chúng tôi… là người sẽ nắm tay nhau cả đời mà.

5.

A Từ muốn ly hôn.

Điều tôi tuyệt đối không phép.

Khó khăn lắm em mới thành vợ tôi, tôi sao có thể buông?

Tôi nhớ… công ty vẫn còn một kẻ ngốc chờ leo lên vị trí của em?

Vừa hay, để tôi lợi dụng một .

6.

A Từ làm cơm hộp tôi.

Dù… khó ăn đến đáng .

Nhưng em sẵn lòng vì tôi mà tốn tâm tư như vậy… là được rồi.

Em có để ý tôi hay không, tôi còn không rõ sao?

7.

A Từ giống một con ốc sên.

Càng kích em, em càng rụt vào vỏ.

Haiz… vậy thì phảikích thêmchút nữa rồi.

8.

Có được A Từ rồi, kể cả việc mình hạ thuốc mình… cũng đáng.

khó chịu, nhưng lại thật thỏa mãn.

lòng em… cũng có tôi nhỉ?

Nếu không, sao em lại không đẩy tôi ra?

là khẩu thị tâm phi.

9.

A Từ muốn đi Mỹ.

Thật lòng tôi không muốn nào.

Nhưng giờ tôi mang nhân thiếtngười chồng yêu vợ vô điều kiện, tôi không thể để em quay về cảm giác bài xích tôi được nữa.

Chỉ là ba năm thôi mà.

Chúng tôi còn cả một đời phía trước.

Để em rời xa tôi một

Em mới hiểu nhà thật sự ấm nào.

10.

Hiệu quả lắm.

nhóc cùng cũng nhận ra… không nỡ rời xa tôi rồi.

… tôi cũng không nỡ xa A Từ.

11.

Ngốc quá, A Từ.

Tôi sao có thể để em một mình ăn Tết ở Mỹ được?

Vé máy bay tôi mua từ một tuần trước rồi.

Em không về được…

Thì tôi với em.

Vợ chồng… ở cạnh nhau mọi .

12.

A Từ, năm mới vui nhé.

— HOÀN —

Tác giả: Từ Hữu Dung

Tùy chỉnh
Danh sách chương