Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8.
Giọt nước tràn ly – chính là cuộc điện thoại bác cả gọi cho mẹ tôi.
Tối đó, mẹ gọi tôi, giọng vừa run vừa nghẹn:
“Vãn Vãn… bác cả con nói… nếu con không chịu đưa 10 vạn đó, thì sau này đừng về nhà ăn Tết . Ông ấy nói, con không chịu giúp Tiểu Lỗi là coi như không nhận họ hàng. Ông ấy còn… còn nói… việc ba mẹ con về già, ông ấy lo, con khỏi phải lo.”
Tôi sững người.
“Mẹ nói gì cơ ạ?”
“Ông ấy … ông ấy lo việc dưỡng già cho ba mẹ con. con… sau này khỏi về nhà.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Mẹ… mẹ nghe ông ấy sao?”
“Mẹ… mẹ không biết… ba con nên nghe ông ấy…”
“Ba mẹ nghe ông ?”
“Ba nói… dù sao ông ấy là bề trên, con không nên làm to …”
Tôi bật cười lạnh lẽo.
Tốt.
Rất tốt.
Rất xuất sắc.
“Mẹ, con mỗi năm gửi cho ba mẹ 36.000. bác cả đã cho ba mẹ một đồng nào ?”
“… …”
“ ông ấy lấy tư cách gì mà nói lo dưỡng già cho ba mẹ?”
“Ông ấy nói… ông ấy là người lớn…”
“Người lớn thì được quyền quyết định tiền của con tiêu đâu? Người lớn thì được quyền cấm con về nhà? Người lớn thì có thể thay con định nghĩa chữ hiếu thảo?”
Mẹ tôi khóc nức nở.
“Vãn Vãn… hay là… con đưa 10 vạn … bác cả con…”
“Mẹ, nghe cho rõ. 10 vạn đó, con không đưa. Ai nói vô ích. Nếu bác cả cắt đứt quan hệ, thì cứ làm. Nếu ông ấy lo cho ba mẹ thay con, thì cứ ông ấy lo. tiền của con, con có quyền tự quyết.”
“ mà…”
“Con mệt , mẹ ạ. Con cúp máy đây.”
Gác máy, tôi ngồi thẫn thờ bên giường, lòng giá lạnh.
bác cả à, ông giỏi lắm.
Công khai thông cá nhân của tôi.
Ép tôi đạo đức.
Viết bài bôi nhọ tôi.
lại còn gọi cho mẹ tôi, cấm tôi về nhà ăn Tết, nói “thay tôi phụng dưỡng cha mẹ”.
Tốt.
Nếu ông đã thích biểu diễn, thì tôi ông diễn cho trọn vở.
Sau khi diễn xong, tôi lật tẩy ông.
Tôi mở điện thoại, cẩn thận sắp xếp lại toàn bộ chứng.
Ảnh chụp màn hình.
Ghi âm.
nhắn.
Mọi cuộc hội thoại, dòng một.
Sau đó, tôi đăng hết lên nhóm chat.
9.
Tối hôm đó, tôi gửi một nhắn dài nhóm họ hàng:
“Kính gửi các bác, các cô chú, họ hàng.
Cháu là Lâm Vãn – hôm nay xin nói vài .”
Thứ nhất, về bảng của cháu: bác cả đã công khai thông của cháu trong nhóm mà không xin phép. Việc này là xâm phạm quyền riêng tư.
Thứ hai, về vay tiền: bác cả nói gia đình đang ‘khó khăn’, nên cháu đưa 10 vạn em họ mua nhà. tháng trước nhà bác ấy mới mua một chiếc Passat giá 30 vạn, tháng 12 năm ngoái du lịch Tam Á hết 2 vạn, và theo bác gái nói trực tiếp, trong nhà còn 50 vạn . Tất cả cháu đều có chứng – ảnh chụp và ghi âm.”
Tôi gửi kèm các chứng:
• Ảnh đại bá khoe mua xe
• Ảnh Tam Á
• Ghi âm đại bá mẫu nói “nhà có 50 vạn”
“Thứ ba, về câu nói ‘ai lo việc nấy’: Năm cháu đại học, ba cháu thiếu 5.000 tiền học phí, đến vay bác cả. Ông ấy nói một câu: ‘ai lo việc nấy’. Cháu phải vay 40.000, làm thêm bốn năm mới trả hết. Bây cháu có chút tiền, thì ông lại nói ‘họ hàng phải giúp nhau’. lẽ này, có phải chỉ áp dụng theo người không ạ?
Thứ tư, về ‘dưỡng già’: bác cả nói nếu cháu không đưa 10 vạn, thì khỏi về ăn Tết, ông ấy thay cháu lo cho ba mẹ cháu. Cháu hỏi: ông ấy lo cho ba mẹ cháu một ngày ? đưa một đồng ? Dựa đâu nói ?
Thứ năm, về chữ ‘hiếu’: Cháu làm 6 năm, mỗi năm gửi ba mẹ 36.000, tổng cộng hơn 20 vạn. Em trai cháu làm 3 năm, gửi một đồng. xin hỏi: ai mới là người hiếu thảo hơn?
Cuối cùng, về lập trường của cháu: 10 vạn này, cháu không đưa. Không phải vì cháu không có, mà vì cháu không có nghĩa vụ. Nhà bác cả có 50 vạn , xe 30 vạn, du lịch 2 vạn. mà cháu bỏ ra 10 vạn – vì thấy cháu dễ nạt sao?
Xe 30 vạn, 50 vạn, du lịch 2 vạn.
bác cả, với điều kiện thế này mà còn ép cháu đưa tiền?
Cháu nghĩ, ông không thiếu tiền.
Ông thiếu… đạo đức.”
Gửi xong.
Cả nhóm chat nổ tung.
“50 vạn thật à?”
“Xe 30 vạn hả?”
“Còn Tam Á ?”
“Kiến Quốc, nhà ông như mà cháu gái bỏ ra 10 vạn?”
“Thật là quá đáng…”
bác cả xuất hiện, gõ chữ:
“Vãn Vãn, cháu… sao cháu có thể làm …”
Tôi trả :
“bác cả, cháu làm sao? Cháu chỉ nói sự thật. Ông công khai bảng cháu, cháu chỉ công khai ảnh trong story của ông. Ông viết bài nói cháu vô ơn, cháu đưa chứng xem ai thật sự vô ơn. Ông thấy không công sao?”
“Cháu… cháu đang hủy hoại thanh danh của !”
“bác cả, chính ông làm ra những đó, sao lại đổ cho cháu ‘hủy hoại’?”
Bác gái nhảy :
“Vãn Vãn, cháu quá đáng lắm ! Việc nhà chúng , sao cháu dám công khai?”
Tôi trả :
“Bác gái, là đại bá công khai bảng cháu trước. Cháu chỉ lấy gậy ông đập lưng ông.”
“Cháu… cháu đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
“Bác gái, năm đó ba cháu vay 5.000, bác cả nói ‘ai lo việc nấy’. cháu không đưa 10 vạn, lại bị gọi là vong ân. lẽ đó, bác thấy hợp không ạ?”
Bà ấy im lặng.
Cả nhóm bỗng quay ngoắt thái độ.
“Kiến Quốc, này ông xử thật không ra gì.”
“Có 50 vạn mà còn cháu gái đưa 10 vạn?”
“Còn công khai người , quá đáng thật.”
bác cả quýnh quáng, cố gắng vớt vát:
“Tôi… tôi dành 50 vạn là cho Tiểu Lỗi cưới vợ, không đụng được!”
Có người châm chọc:
“Cưới vợ không phải mua nhà à? Ông có tiền không bỏ ra, lại cháu gái lo, còn không?”
bác cả câm nín.
Tôi nhìn dòng nhắn tràn lên màn hình, bật cười.
bác cả, không phải ông thích làm đạo đức giả sao?
Không phải ông thích biểu diễn trong nhóm sao?
Bây , ai mới là người không có tâm?
10.
Đêm hôm đó, nhóm họ hàng sôi sục suốt.
bác cả bị mắng tơi tả.
“Kiến Quốc, ông quá đáng thật đấy.”
“Có tiền không bỏ ra, lại ép cháu gái, còn tung cả thông cá nhân.”
“5.000 lúc đó không cho vay, đòi 10 vạn? Quá vô .”
“Nói một đằng, làm một nẻo, đúng kiểu hai mặt.”
bác cả cố cứu vãn:
“Tôi… tôi chỉ tốt cho Tiểu Lỗi thôi mà…”
Có người đáp lại:
“Tốt cho con ông thì ông tự lo. Không thể lấy cháu gái ra làm bia đỡ đạn được.”
bác cả im lặng.
Bác gái nhảy :
“Vãn Vãn… cháu hiểu lầm , cháu bóp méo ý của bọn …”
Có người vặn lại:
“50 vạn , xe 30 vạn, du lịch 2 vạn. Bóp méo chỗ nào?”
Bà ấy im luôn.
Tôi gửi cuối cùng:
“Thưa các bác, các cô chú, họ hàng. Cháu đã nói hết phần mình. bác cả công khai đời tư của cháu, dùng đạo đức ép cháu, viết bài bêu rếu cháu bất hiếu, thậm chí còn dọa cấm cháu về nhà. Những việc này, cháu có đầy đủ chứng.
Cháu không tranh luận thêm. Nhóm này, cháu rời. Quan hệ họ hàng này, cháu cắt. bác cả, ông cứ từ từ mà giải thích tiếp.”
Gửi xong, tôi nhấn “Rời nhóm”.
Nhóm chat im bặt.
Tôi tựa lưng ghế, hít một hơi thật sâu.
Kết thúc .
Điện thoại lại đổ chuông – là mẹ tôi.
“Vãn Vãn… con thật sự rời nhóm sao?”
“.”
“Ông ấy… ông ấy đang bị cả nhóm mắng tơi tả…”
“Đó là hậu quả ông ấy tự chuốc lấy.”
“… dù gì hai người là họ hàng…”
“Mẹ, từ , ông ấy không phải họ hàng của con .”
“Vãn Vãn…”
“Mẹ, con mệt . này, mẹ và ba nghĩ sao là việc của mẹ ba. lập trường của con, không thay đổi.”
“… sau này phải làm sao đây?”
“Mẹ và ba vẫn là ba mẹ con. Con vẫn gửi tiền đều như cũ. bên nhà bác cả, xin mẹ đừng nhắc đến .”
“Ừ… được…”
Tôi cúp máy.
Nhìn ra khung cửa, thành phố đã lên đèn, lòng tôi nhẹ bẫng.
Trận chiến này, kết thúc .
Thắng hay không, tôi không rõ.
ít nhất, tôi không còn là “đứa cháu biết điều” bị người khác chèn ép .
Điện thoại lại vang lên – là Tiểu Trương:
“Trời ơi, bà đỉnh thật! Ông bị chửi đến nát cả người!”