Bố tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim phải nhập viện cấp cứu, tôi cuống cuồng lo lắng, chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Còn chồng tôi?
Không một cuộc gọi, không một lời hỏi han.
Trên trang cá nhân của anh ta, hình ảnh cả nhà chồng vui vẻ chụp ảnh ở trời Tây tràn lan: nào là check-in nhà hàng sang chảnh, nào là selfie với tháp Eiffel.
Thậm chí còn gửi tôi một tin nhắn:
“Mẹ anh vất vả cả đời rồi, đi du lịch nước ngoài là ước mơ của bà. Em đừng làm quá lên vì mấy chuyện nhỏ nhặt nữa.”
Tôi nhìn người cha đang thở oxy yếu ớt trên giường bệnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ thả một cái “thích”.
Nửa tháng sau, họ đi chơi về, mới biết bố chồng bị tai biến nhập viện, trong nhà loạn thành một nồi lẩu thập cẩm.
Lúc này, anh ta gọi điện cho tôi, giọng gay gắt:
“Em đang ở đâu đấy?!”
Tôi gửi lại một tấm ảnh đang nằm dài trên bãi biển, gió thổi tung váy, cát trắng mịn như mơ.
Tôi cười, đáp lại bằng chính lời anh ta từng nói:
“Tôi đang ở Tam Á. Bố tôi vất vả cả đời rồi, đây là ước mơ của ông. Đến lúc ông được tận hưởng một chút rồi.”