Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Thẩm Thiếu Nguyệt lập tức tiến lên, gương đầy lo lắng vừa đúng mực, dồn dập hỏi:

“Bác … bà nội tôi… có … có không khỏi rồi không?”

Tim tôi lạnh buốt.

Chẳng lẽ lần này… sư phụ tính sai rồi sao?

Thẩm Thiếu Nguyệt đột nhiên lao phía tôi, một tay bóp chặt cổ tôi, gào lên điên cuồng:

“Đồ người! Tao sẽ mày để báo thù cho bà nội!”

Sắc bác đại biến, vội vàng xông lên gỡ tay Thẩm Thiếu Nguyệt ra, quát lớn:

“Bà Thẩm vẫn còn sống! Tỉnh táo toàn!”

Ông thở hổn hển, vội vàng nâng cao giọng nói tiếp:

“Cụ đích danh muốn gặp cháu gái của mình!”

Khung cảnh hỗn loạn lập tức yên lặng tờ.

Trong Thẩm Thiếu Nguyệt thoáng một tia không cam lòng, nhưng vẫn ngượng ngùng buông tay, gượng gạo nở nụ cười:

“May quá… vậy tôi thăm bà nội ngay.”

Bác thở phào nhẹ nhõm, nghiêng người nhường đường, tiện miệng xác nhận:

“Cô chính là cháu gái của bà Thẩm – Thẩm không? Mau đi, bà đang đợi.”

Câu nói này vừa dứt, nụ cười trên Thẩm Thiếu Nguyệt lập tức đông cứng.

Tôi vừa bò từ điện Diêm Vương, toàn thân rã rời, nhưng vẫn nghe rõ câu ấy, khàn giọng gào lên:

“Tôi mới là Thẩm !”

3

Khi tỉnh lại lần nữa, đã là chiều hôm .

Trong phòng bệnh, người họ Thẩm ai nấy đều quay đi, dường cần nhìn tôi thêm một giây thấy xui xẻo.

Thẩm nãi nãi nằm ở giường đối diện, sắc tuy hơi nhợt nhạt, nhưng ánh lại sáng trong hiếm thấy, bà thương xót nắm tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đột nhiên, bố Thẩm Vũ bật dậy:

! Có bị điên này đánh hỏng rồi không?!

Vừa tỉnh lại, chuyện tiên làm lại là chuyển mươi phần trăm cổ phần công ty cho nó?!”

Chuyện đã xảy ra?

Tôi ngơ ngác nhìn phía Thẩm nãi nãi.

Bà mỉm cười xoa tôi, đó giơ tay ra hiệu cho bác bên cạnh.

Bác gật , đưa bản báo cáo trong tay cho Thẩm Vũ:

“Trong khoang miệng của bà cụ có một khối u ác tính giai đoạn sớm, vị trí cực kỳ hiểm, kiểm tra thông thường toàn không thể phát hiện.”

“Lực tác động bên ngoài từ tiểu thư khiến màng bọc khối u vỡ ra, tế bào ung thư mất nguồn cung dinh dưỡng, cộng thêm việc cấp cứu làm sạch triệt để—hiện tại ổ bệnh đã được loại bỏ toàn!”

“Đây quả thực là kỳ tích y học! Các vị nên cảm ơn tiểu thư thật nhiều!”

Lời nói ấy sét đánh giữa trời quang, cả phòng bệnh rơi tĩnh lặng người.

Người họ Thẩm nhìn nhau, trên tràn ngập chấn động.

Ngay cả tôi sững sờ.

Hóa ra… sư phụ tính là chuyện này?!

Thẩm nãi nãi nhẹ nhàng vỗ tay tôi, giọng nghẹn ngào:

là tiểu phúc tinh của họ Thẩm, các yêu thương bé cho tốt!”

Chuyện này cuối cùng kết thúc mãn bằng việc tôi nắm giữ mươi phần trăm cổ phần Tập đoàn Thẩm thị, còn Thẩm Thiếu Nguyệt bị phạt đến trang ở quê, tự kiểm điểm suy ngẫm.

Tôi nằm viện quan sát tròn một tuần, đến khi bác xác nhận cơ thể toàn không có vấn đề , Thẩm nãi nãi mới đồng ý cho tôi xuất viện.

Trong lúc trò chuyện, những lời nghẹn ngào của bà, tôi biết được chân tướng chuyện xưa mình bị lạc.

Ngày sinh nhật hai tuổi của tôi, bà dẫn tôi đến công giải trí. quay người đi mua cây kem tôi đòi, quay lại đã không thấy tôi đâu nữa.

Những chuyện đó, tôi toàn không còn ký ức.

Theo lời sư phụ, đó ông phát hiện tôi ở một bãi tha ma hoang vắng, nhiều lần báo cảnh sát nhưng đều bặt vô âm tín, bất đắc dĩ mới mang tôi — khi ấy đã bảy tuổi — nuôi.

Sư phụ đoán rằng, trong ấy tôi bị bọn buôn người mua bán tay, cuối cùng liều mạng trốn thoát, chạy đến thôn Tây.

Còn việc tôi mất trí nhớ, có lẽ là do bị đánh đập lâu ngày, tổn thương tâm lý, nên đã quên sạch mọi chuyện.

Thẩm nãi nãi đoán ra điều này, ánh nhìn tôi vừa đau lòng vừa áy náy.

Bà mua cho tôi rất nhiều thứ: cửa, xe cộ, trang sức… thứ có.

Tôi biết, bà đang bù đắp cho tôi.

Nhưng sư phụ đã nuôi tôi rất tốt, tôi thật ra không hận bà.

là… ai mà chê tiền nhiều chứ?

Cho thì tôi nhận.

Tôi viết cho sư phụ một lá thư, kể hết mọi chuyện những ngày , còn mời ông tới ở cùng.

Chớp đã trở họ Thẩm được hai tuần. Ngoại trừ Thẩm nãi nãi, những người khác vẫn chẳng mấy thiện cảm với tôi, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc tôi sống cực kỳ thoải mái.

Tôi thường lệ xuống lầu xem sư phụ có hồi âm , nào ngờ vừa bước ra khỏi cầu thang, đã bị Thẩm Phó Bạch tát thẳng một bạt tai thật mạnh.

tôi bị đánh lệch sang một bên, má nóng rát đau buốt.

kịp hồn, Giang Chiêu đã phát điên lao tới, hai tay bóp chặt cổ tôi:

“Thiếu Nguyệt chẳng tranh giành với mày, tại sao mày lại nhẫn tâm nó?!”

Từ tiếng gào thét của bà ta, tôi ghép lại được một sự thật—

Một tuần trước, Thẩm Thiếu Nguyệt đã , thi thể hiện đang nằm trong tang lễ.

Tôi dồn hết sức lực, cắn mạnh cổ tay bà ta.

Giang Chiêu đau đớn buông tay ra.

Tôi ôm cổ ho sặc sụa, đỏ trừng bà ta:

khi bị bà nội phạt đến trang kiểm điểm, tôi căn bản từng gặp lại cô ta!

Tại sao không lý do lại thành tôi người?!”

Lời vừa dứt, bố Thẩm Vũ đã dẫn cảnh sát đến, thẳng tôi quát lớn:

“Nghịch tử! Chứng cứ rành rành trước , mày còn mạnh miệng chối cãi cái ?!”

Nghe vậy, tim tôi giật mạnh, kịp phản ứng thì còng tay đã khóa chặt hai cổ tay.

Quản gia dìu Thẩm nãi nãi vội vàng bước tới, liên tục xua tay ngăn cản:

“Đồng chí, chuyện này nhất định có hiểu lầm…”

! Người là Thiếu Nguyệt đó!”

Giang Chiêu gào khóc điên loạn,

“Nếu dám bao che cho tiện nhân này, lập tức đâm ngay tại đây!”

4

Nửa tiếng , trong phòng thẩm vấn.

Nhân điều tra mở một đoạn camera giám sát. Trong khung hình, tôi liên tiếp đâm Thẩm Thiếu Nguyệt mấy nhát dao.

Toàn thân tôi lạnh buốt, không thể tin nổi, xem đi xem lại đoạn video ấy không biết bao nhiêu lần.

“Gà vịt heo tôi không ít, nhưng người thì tôi từng làm!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương