Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

“Cạch” một tiếng.

Công tắc trên tường bật sáng, căn phòng sáng trưng.

Đối diện tôi, là gương mặt đẹp trai sắc sảo như tạc tượng – lạnh lùng, cao quý. Tôi đỏ bừng mặt tới tận mang tai.

Mà lúc đó…tôi vẫn còn đang ngồi trên người anh. Dây váy trễ vai tuột hẳn xuống cánh tay.

Tôi hoảng loạn bật dậy.

lùi ra xa, nhặt áo khoác dưới đất quấn kín người.

nay là kỷ niệm một năm tôi và bạn trai – Vũ quen nhau.

Tôi đồng ý cùng anh tới khách sạn.

Bộ đồ trên người là bộ nội y gợi cảm anh từng chọn cho tôi — chất ren, chút xuyên thấu.

Mặc lên người… như chẳng khác gì không mặc.

Vì tăng ca nên tôi tới muộn.

Vũ bảo để thẻ phòng sẵn ở quầy lễ tân cho tôi.

Tôi thẻ rồi lên thẳng tầng.

Để tạo bất ngờ cho bạn trai, tôi không bật đèn, nhào vào ôm hôn anh luôn.

Nhưng giờ đây…

Nội thất xa hoa sang trọng, gương mặt lạnh lùng khí chất này…

Tôi lập tức nhận ra sai thẻ, vào nhầm phòng.

“Xin… xin lỗi, đốc Lục! Em… như vào nhầm phòng rồi!”

Tôi cúi , không vào Lục .

Nghĩ đến những hành động rồi làm anh…tôi cảm giác xấu hổ đến mức muốn chếc đi luôn cho rồi.

Anh vẫn tĩnh đến đáng sợ.

Chỉnh lại áo quần, từ sofa đứng lên.

“Vậy… là hiểu lầm?”

Anh bước đến tôi.

Chiều cao một mét chín, áp lực mạnh đến mức ánh đèn trên cũng bị che khuất.

Tôi buộc ngước lên, đối diện đôi đen sâu thẳm của anh.

“Đúng…em đến gặp bạn trai. Em nhầm thẻ phòng…”

Tôi nuốt khan, cố giải thích.

Anh im lặng.

Lục tôi từ trên cao, yết hầu khẽ chuyển động.

Động tác ấy khiến tôi càng thêm thấp thỏm căng thẳng.

Tôi chờ anh phán xét.

…bị một người phụ nữ lạ sờ mó lung tung trong bóng tối, về cơ bản cũng tính là q u ấ y rối rồi.

Nhưng ngay giây , anh lạnh nhạt lùi bước.

“Ra ngoài.”

Hai chữ đơn giản, nhưng đủ khiến trái tim tôi đang bị siết chặt…rơi xuống đất cái “phịch”.

Anh đã quyết định bỏ qua cho tôi…?

Tôi lập tức cúi người cảm ơn, chạy khỏi phòng như trốn khỏi hiện trường gây án.

2

ra khỏi phòng, điện thoại reo.

“Lạc Lạc, em tới khách sạn chưa? Anh đợi nãy giờ mà không em lên.”

Giọng Vũ vang lên, kéo suy nghĩ rối bời của tôi trở lại.

Tôi cố giữ tĩnh:

Vũ…tự nhiên em hơi đau bụng… để khác nhé…”

xảy ra chuyện như vậy, tôi không còn tâm trạng ở cạnh anh tối nay nữa.

Vũ có chút tiếc nuối nhưng vẫn xuống tầng sảnh.

“Không chứ? tự nhiên không khỏe?”

Gặp tôi ở đại sảnh, anh lo lắng hỏi.

“Có lẽ… tại dạo này tăng ca nhiều quá… nên hơi mệt.”

Tôi tỏ ra khó chịu.

“Vậy anh đưa em về.”

Anh xoa tôi rồi lái xe đưa tôi về nhà.

3

Về đến nhà, tôi trằn trọc đêm không ngủ nổi.

Quá xấu hổ.

Vào nhầm phòng còn đỡ…

Mà tôi lại vào phòng sếp công ty .

Còn đè người ta xuống sofa hôn sờ!

thường ở công ty, Lục là người đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Nghe nói anh không nữ sắc, lối sống sạch sẽ.

Ai cũng ngước , không ai lại .

Vậy mà tôi…

Lại xâm phạm linh…

Ngày mai…có khi trên bàn tôi sẽ là đơn đuổi việc?!

đi làm.

Tôi thâm quầng, người choáng váng.

May mắn thay, ngày vẫn thường. Không hề có động tĩnh gì.

Tôi cầu trời vái phật, cố gắng tới hết giờ làm.

Đột nhiên phòng hành chính gửi thông báo: tất đến phòng hội nghị lớn họp.

Không lâu — Lục bước vào.

Anh mặc vest xám đậm, vai rộng eo hẹp, thân như người mẫu, gương mặt như mô 3D hoàn hảo.

xuất hiện đã như mang theo ánh đèn sân khấu, thu hút toàn bộ ánh .

Vẫn là phong thái lạnh lùng, xa cách người ngoài ngàn dặm.

Anh phát biểu xong, các lãnh đạo khác lần lượt lên tiếng.

Tôi lẩn trong đám người, suốt buổi anh chẳng liếc tôi một lần.

vị CEO trẻ tuổi như anh — một đoá hoa trên núi cao làm để đến nhân viên nhỏ nhoi như tôi?

Tốt rồi.

Ít nhất… tôi vẫn giữ được công việc.

Về đến nhà, tôi tắm nước ấm, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đêm nằm xuống, trong lại chợt ùa về ký ức tối qua.

chênh lệch thể như vậy giữa tôi và anh…

Lúc đó…

Rõ ràng anh hoàn toàn có thể đẩy tôi ra.

Vậy anh lại không làm gì…mà còn để mặc tôi làm càn…?

Nghĩ đến đây, mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn.

4

Vài , mọi chuyện vẫn an.

Trưởng nhóm bảo tôi mang lên cho đốc Lục.

Theo thông thường, kiểu nhân viên quèn như tôi làm có cơ hội tiếp xúc “đại lão” như anh.

Đã xảy ra chuyện như thế, tôi mong trong anh – tôi là người vô .

Nhưng trưởng nhóm có việc bận, còn dặn bắt buộc có chữ ký anh càng sớm càng tốt.

Tôi đành hết can đảm, gõ cửa phòng đốc.

Vào phòng, không anh.

Tôi do dự một chút, định đặt xuống bàn rồi rời đi.

Nhưng xoay người — lại anh đứng ngay phía .

Tôi hoảng quá, hất đổ xấp xuống đất.

“Xin… xin lỗi đốc!”

Tôi quýnh quáng cúi xuống nhặt giấy.

Anh cũng ngồi xuống, từ người anh thoang thoảng mùi gỗ nhẹ.

“Căng thẳng vậy à? Tôi đâu quái vật ăn thịt người.”

Giọng anh trầm khẽ, nhưng từ tính, khiến tôi run rẩy.

Khoảng cách , không khí bỗng nhuốm sắc mơ hồ.

Tôi cúi thấp hơn, không anh.

“Không… không …”

Anh đưa phần nhặt được cho tôi.

Tôi vô tình chạm vào ngón tay anh, rồi lập tức rụt lại như bị điện giật.

Có lẽ anh nhận ra, nên khẽ bật cười.

“Lúc riêng … cô không giống kiểu nhát gan thế này.”

Câu nói ấy vang lên, tim tôi loạn nhịp.

Nhưng ngay đó, anh đứng dậy, quay về ghế làm việc.

Sắc mặt thản, xa cách như chưa từng nói gì.

Được thôi, anh đang ám chuyện đó.

Tôi biết làm ?

đành giả như không nghe .

Tôi mặt đỏ tai nóng, đặt lại lên bàn rồi nói:

đốc Lục, những giấy này cần anh xem và ký duyệt. Nếu không còn việc gì… em xin phép ra ngoài.”

“Ừ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương