Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ba con… ba đứng bên cạnh, còn gật cười nữa!”
Gật cười?!
Đồ khốn nạn!
Dám bắt nạt con tôi?! Coi tôi chết thật rồi chắc?!
“Mami, tối nay đến đón con được không… người đàn bà xấu kia đang gõ con, con sợ !”
“ Bảo đừng sợ, con cứ nói là ngủ rồi, đừng mở .
Tối nay đến đón con!”
12
Tôi leo tường biệt thự, lần đường một cách quen thuộc đến của Bảo.
Vừa bế thằng bé lên, đột ngột bị đạp tung, một đám người tràn .
Ngoài sổ đầy người mai phục.
Bảo dụi mắt ngơ ngác tôi.
“Mami… hình như chúng ta bị bắt trong rọ rồi…”
Tôi sửng sốt vì con lại được thành ngữ siêu vậy, nhưng vẫn không quên sửa:
“ đó được dùng để nói người khác thôi, vì không phải con rùa.”
Phó Cẩn Diêu bước , không nói lời nào.
Tôi nghiêm mặt nói:
“Tôi đến đưa con trai tôi đi. Về mặt pháp luật, anh không có quyền ngăn cản.”
Phó Cẩn Diêu nhàn nhạt đáp:
“Về mặt pháp luật, cô xâm nhập tư gia.”
Một câu khiến tôi cứng họng không cãi lại được.
Tôi bực bội:
“Anh rốt cuộc muốn báo thù kiểu thì nói thẳng đi! Tôi nhận!
Hôm nay kết thúc sạch sẽ!”
Anh gật , đi tới, đón Bảo tôi, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Ngay sau đó —
anh bế ngang tôi lên như bế công chúa, quay người rời khỏi .
Đám vệ sĩ quanh đó như cảnh giác độ, ánh mắt dính chặt lấy tôi, sợ tôi đột ngột bốc hơi dạng.
Phó Cẩn Diêu bế tôi trở về ngủ của anh, thẳng ném tôi xuống giường.
Anh cúi người đè lên tôi, bắt cởi từng nút áo sơ mi đen trên người, để lộ làn da trắng lạnh như tuyết.
“Anh… anh…”
Tôi hoảng hốt, tim đập loạn lên, lắp bắp không nói thành câu.
Dù thì đây là lần tiên… Phó Cẩn Diêu hoàn toàn tỉnh táo.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên má tôi:
“Không phải nói rồi sao? Anh muốn báo thù .”
“Báo… báo thù thế nào?”
Tôi khàn giọng hỏi, nói năng lộn xộn.
Anh khẽ cắn vành tai tôi, rồi hung hăng phun ba chữ khiến tôi lập tức cứng đờ người.
Tôi sững sờ.
Sững đến mức mặt đỏ như bị thiêu.
Tôi thật sự không ngờ người luôn mang hình tượng nhã nhặn, lạnh lùng, lễ độ ấy
Phó thần, nam thần đường —
một ngày lại có thể nói ba chữ thô lỗ như vậy.
Thế gian đúng là suy đồi, lòng người chẳng còn thuần khiết nữa!
Tôi còn tưởng có loại con gái như tôi —
mồm miệng lanh chanh, óc đầy mấy chuyện không trong sáng — mới có thể tham sắc đến mức .
Không ngờ đến anh, Phó Cẩn Diêu, một người vẻ ngoài chính trực đĩnh đạc, phản bội cách mạng rồi!
13
tôi đau lưng mỏi gối bò dậy, cả biệt thự bắt thi công cải tạo.
Tôi đứng bên sổ, ngoài — tường rào được xây hơn, trên đỉnh còn lắp thêm hàng rào điện áp.
Các vệ sĩ đang tuần tra khắp sân, mỗi người đều mang theo bốn cây dùi cui điện.
Cần tôi dùng hẳn cấu hình thế chứ…
Phó Cẩn Diêu phía sau ôm lấy tôi, cằm khẽ cọ vai tôi, mang theo chút ý tứ làm nũng.
Tôi đẩy anh , nghiêm mặt hỏi:
“Còn ‘ kế Lọ Lem’ đâu rồi?”
“Là bảo mẫu mới đến phỏng vấn.
Tôi bảo cô ta hù Bảo chút thôi.
Sớm đuổi đi rồi.”
Tôi thở dài, “Lúc tôi gọi xe tới thấy có đó sai sai rồi…
Ai bảo con là sợi dây buộc chặt trái tim người cơ chứ.”
“Không thể vì tôi ở lại à?”
Phó Cẩn Diêu nói, giọng đầy bất mãn.
Tôi không đáp.
Anh cau mày, kéo tôi lại ngồi sát mép giường:
“Được, nếu vì tôi không đủ, vậy thì mình sinh thêm mấy đứa, để buộc thật chặt lại!”
Tôi lập tức giơ hàng:
“Được rồi được rồi! Anh giữ được ! Thật đấy!”
Phó Cẩn Diêu ngáp một , rồi lại vùi mặt cổ tôi ôm lấy.
Tôi quầng thâm dưới mắt anh, chần chừ:
“Đừng nói là đêm qua anh không ngủ tí nào nhé?”
“Ai bảo cứ hay trốn.”
Tôi ghé sát lại kỹ, nhẹ nhàng vuốt lên khuôn mặt mệt mỏi ấy:
“Anh trông như lâu rồi không ngủ ngon đấy.”
Tôi chợt nhớ đến vỉ thuốc ngủ và chai vodka tối hôm đó, nhớ đến lời thư ký dặn anh không được lạm dụng thuốc.
Tim tôi thắt lại.
Tôi muốn nói:
Phó Cẩn Diêu, anh ngủ đi, không trốn nữa.
Nhưng đôi mắt mệt mỏi vẫn cố chấp kia, tôi lại không nỡ mở miệng.
Thế là, tôi đổi cách nói.
“Phó Cẩn Diêu, mệt rồi… ngủ với một lát nhé.”
14
Phó Cẩn Diêu cần tôi.
Nhận thức khiến tôi có thể ở bên cạnh anh, đường hoàng không chột dạ.
Không biết có phải đó tôi cho anh uống thuốc hơi mạnh , hay là tôi quyến rũ, sau tôi rời đi, giấc ngủ của Phó Cẩn Diêu ngày càng tệ đi.
Tôi nghe điều đó chính miệng sĩ gia đình của nhà họ Phó.
tình trạng tồi tệ nhất, anh từng ngủ suốt bảy ngày liền, cuối cùng rơi trạng thái tự hủy hoại bản thân.
Dùng dao gọt trái cây cắt người mình, còn chưa kịp chạm tới tim ngất đi vì máu nhiều.
sĩ vốn là sĩ riêng của nhà họ Phó, tôi hỏi về căn nguyên bệnh tình của Phó Cẩn Diêu, ông ấy nói:
rất nhỏ, Phó Cẩn Diêu mắc chứng ngủ.
Cho đến chín tuổi, anh đến một ngôi chùa, tình trạng mới dần chuyển biến tốt hơn.
Chùa?
Nghe có vẻ là một nơi rất đặc biệt.
Tôi chợt nhớ … trong ký ức mơ hồ của mình, có một đoạn hồi ức liên quan đến chùa chiền.
Không phải ai nhớ rõ ký ức tuổi thơ.
Huống hồ đó là khoảng thời gian tôi vừa , đau đớn nên tôi cố tình chôn sâu đoạn ký ức đó.
Giờ nghĩ kỹ lại, hình như… tôi từng gặp một hòa thượng trầm mặc ít nói.
Tôi ở bên cậu ta gào khóc, cười phá lên, thậm chí la hét loạn cả lên, nhưng cậu ta vẫn như tượng đá, không nhúc nhích.
Lúc ấy tôi còn tưởng:
Không lẽ cậu ta hóa đá rồi?
Tôi ôm lấy Bảo, vén tóc mái của nó lên, tỉ mỉ gương mặt tròn tròn đáng yêu kia.
Ừm.
Xác nhận rồi — hòa thượng đó chính là… Phó Cẩn Diêu phiên bản nhí.
“ ơi, nhà đẹp đi ! Thật vinh hạnh được làm y tá chăm sóc , không biết trưởng Phó bao giờ về nhỉ, nóng lòng muốn ôn chuyện cũ với anh ấy ~”
Giọng nói mềm như bánh mochi, dẻo như đường mạch nha vang lên dưới lầu.
Người còn chưa lộ mặt, tôi nổi một tầng da gà toàn thân.
Loại giọng điệu lợi hại thế , tôi biết đến một người duy nhất sở hữu —
Chính là Bạch Tư Tư, “trà xanh muội” đó đồn đại là được Phó Cẩn Diêu thích.