Công ty xây dựng cho tôi hình tượng là “mỹ nhân ngốc nghếch” – nói năng phải nhẹ nhàng, đi đứng phải chậm rãi, thấy côn trùng thì phải hét toáng lên.
Lần trước tôi tham gia một show truyền hình sinh tồn nơi hoang dã, người quản lý dặn đi dặn lại: “Nhớ đấy, nắp chai vặn không ra, đi đường phải té ngã.”
Buổi livestream bắt đầu, tôi mặc váy trắng nhỏ, dịu dàng nói với ống kính: “A, chỗ này đáng sợ quá~”
Bình luận trực tiếp toàn chửi rủa:
【Con hồ ly lượn lẹ đi】
【Giả tạo thấy mà ghê】
Ngay giây sau, một con rắn hoa dài hai mét bất ngờ lao ra, nhắm thẳng vào nam minh tinh nổi tiếng.
Anh ta sợ đến mức mặt mày trắng bệch, hét to như vỡ giọng.
Trí óc tôi còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã hành động rồi.
Chỉ thấy tôi lao lên như tên bắn, một tay bóp trúng bảy tấc của con rắn, thuần thục quăng một vòng xuống đất,
sau đó dẫm mạnh lên đầu rắn, buột miệng thốt ra một câu tiếng Đông Bắc chuẩn chỉnh:
“Ôi giồi ôi! Cút xuống cho bà! Mày ra oai với ai thế hả?”
Cả trường quay lặng ngắt như tờ.
Bình luận trên livestream khựng lại ba giây, sau đó bùng nổ.
Tôi cúi đầu nhìn con rắn dưới chân, lại nhìn nam minh tinh đang trợn mắt há mồm, âm thầm rút chân lại, cố gắng chữa cháy bằng giọng điệu õng ẹo:
“Cái đó… hình như nó… ngất xỉu rồi ấy nhỉ, thần kỳ ghê~”