Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

Trên bàn cơm tối, bầu không khí có phần ngột ngạt. Tôi gắp một miếng sườn Chu Văn Bác, anh ấy theo bản năng né tránh.

Đôi đũa lửng lơ giữa không trung, tim tôi cũng thắt lại.

Kết hôn năm năm, xa cách vô thức này trở thành lẽ thường tình.

“Anh có chuyện muốn .” Chu Văn Bác đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng.

tôi, bà Triệu Tú Phương, lập tức nhìn anh với ánh đầy hiền : “Văn Bác, chuyện gì thế con?”

Chu Văn Bác hắng , ánh lướt qua tôi không hề dừng lại: “ ty có một suất đi tác ở trụ sở chính tại châu Âu, thời hạn ba năm.”

Anh một cách nhẹ tênh, tim tôi thì lỡ mất một nhịp. “Danh sách định rồi, là anh.”

Mặt tôi lập tức rạng rỡ như hoa nở: “Ái chà, chuyện tốt đại hỷ mà! Sang châu Âu thì tiền đồ rộng biết bao! biết ngay con trai có tiền đồ mà!”

Cô em Chu Lợi cũng phụ họa: “Anh, vậy anh mang hoa với túi xách về tụi em đấy nhé.”

Cả gia đình họ vui vẻ quây quần, như là một bữa tiệc mừng .

Không ai nhìn tôi. Không ai hỏi ý kiến của tôi. Đôi bàn tay cầm đũa của tôi siết chặt trắng bệch. Tôi nhìn Chu Văn Bác, gặng hỏi từng chữ một:

“Vậy còn em thì sao?”

Tiếng trên bàn ăn đột ngột dừng lại. Mọi người nhìn tôi với ánh thiếu kiên nhẫn, như tôi vừa hỏi một câu cực kỳ không đúng lúc. Chu Văn Bác cau mày:

“Em ở nhà đợi anh. Mỗi tháng anh sẽ gửi tiền sinh hoạt về em.”

điệu của anh giống như đang ban bố mệnh lệnh, là một điều hiển nhiên.

tôi lập tức tiếp lời, đầy giáo huấn: “Hứa Tĩnh, con cái gì thế? Văn Bác đi là vì cái nhà này, đàn ông lấy nghiệp làm trọng, là vợ thì con ủng hộ nó chứ. Ở nhà chăm con, phụng dưỡng người già không là bổn phận của con sao? Văn Bác nhà ta có để con thiếu tiền đâu.”

Nhìn khuôn mặt cay nghiệt của bà, tôi bỗng buồn .

Con cái? Kết hôn năm năm, chúng tôi không có con.

Không tôi không sinh , mà là Chu Văn Bác anh chưa sẵn sàng làm bố.

Người già? Bố mất năm ngoái, người lớn duy nhất trong nhà là bà Triệu Tú Phương. Năm năm nay tôi hầu hạ bà ấy như người ở, bà có từng xót xa tôi nửa phần?

Tôi không gì, chỉ nhìn Chu Văn Bác, muốn tìm một chút áy náy hay luyến tiếc trên mặt anh. không, chẳng có gì cả. Chỉ có một thờ ơ tĩnh lặng.

như tôi chỉ là một món đồ nội thất cần xếp đặt chỗ ngồi.

quyết định thế đi.” Anh chốt lại, kết thúc chủ đề.

Suốt thời gian còn lại của bữa ăn, tôi không nuốt nổi một miếng nào. Lòng ngực nghẹn đắng như bị nhồi đầy bông thấm đá.

Tối muộn, tôi thu dọn hành lý anh. Anh đứng bên cạnh gọi điện thoại, bước ban và cố tình hạ thấp . tôi vẫn nghe . điệu dịu dàng mà tôi chưa từng nghe.

“Ừ, sắp xếp xong cả rồi… Em yên tâm… Sang bên rồi, chúng ta sẽ không bao xa nhau nữa.”

Tay đang gấp quần áo của tôi khựng lại giữa chừng.

Hóa , cái gọi là “bắt đầu lại” ở bên kia sớm có nữ chính. Còn tôi, chỉ là một chướng ngại vật cần dọn dẹp. Tôi lẳng lặng đóng vali, đặt chiếc áo khoác xám anh thích nhất xuống dưới cùng.

Ngày khởi hành, tôi lái xe đưa anh sân bay. Suốt quãng đường, điện thoại anh không ngừng reo.

Vẫn là dịu dàng , thốt những lời tình tứ mà tôi không muốn hiểu. Tôi nắm chặt vô lăng, nhìn con đường phía trước, tầm nhìn dần nhòe đi.

Máy lạnh trong xe rất lớn, tôi lại cảm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

sân bay, anh vội vã xuống xe, lấy hành lý cốp sau. Anh tiến lại gần, trao tôi một cái ôm hời hợt đầy lệ bộ.

“Anh đi nhé. Em ở nhà tự chăm sóc mình, chăm sóc cả nữa.”

xong, anh quay lưng đi thẳng, không một chút lưu luyến.

Tôi đứng , nhìn theo bóng lưng anh. Người đàn ông tôi yêu 8 năm, kết hôn 5 năm, thế biến mất đám đông. cuối cùng không kìm nữa, tuôn xối xả. Tôi khuỵu xuống, khóc run rẩy.

Không vì luyến tiếc. Mà vì, 13 năm thanh xuân của tôi, hóa chỉ là một trò đùa.

Đường về nhà, tôi lái rất chậm. Radio trong xe phát một bản tình ca buồn, tôi vô cảm tắt nó đi.

cạn khô ở sân bay rồi, chỉ còn lại một tê dại chết chóc.

cửa nhà, căn phòng trống huếch. Những thứ tôi từng ấm áp, nhìn lại đều như một mỉa mai lớn lao.

Ảnh cưới treo trên tường, tôi trong ảnh rạng rỡ hạnh phúc. Chu Văn Bác cũng , nụ trông thật giả tạo.

Tôi bước phòng làm việc của anh, không khí vẫn còn thoang thoảng mùi hoa Cologne anh hay dùng.

Tôi ngồi ghế của anh, máy tính lên. Không cần mật khẩu.

Anh chưa bao đề phòng tôi, vì trong anh, tôi là người phụ nữ hiền lành, phục tùng, chẳng có đủ trí khôn lẫn gan dạ để lén lút xem bí mật của anh.

Tôi nhấp chuột hộp thư điện tử. Những email mới nhất đều gửi một ty ở châu Âu.

Cái gọi là “ngoại phái” hoàn toàn không do ty sắp xếp, mà là anh chủ động nộp đơn ứng tuyển. Tôi tệp đính kèm trong thư xin việc.

Ở cột “Lý do ứng tuyển”, tôi nhìn dòng chữ như hàng nghìn nhát dao đâm tim:

“Hy vọng ở một môi trường hoàn toàn mới, có quên đi quá khứ, bắt đầu lại đầu.”

Quá khứ của anh, chính là tôi.

Trong tệp đính kèm còn có một hợp đồng mua nhà. Địa chỉ ở Nice, Pháp – một thành phố ven biển tuyệt đẹp.

Hợp đồng ký hai tháng trước, đứng tên hai người: Chu Văn Bác và một cái tên xa lạ – Lương Văn.

Tôi gập máy tính, tựa lưng ghế, nhắm nghiền .

Mọi thứ sáng tỏ. Người phụ nữ tên Lương Văn chắc chắn là người trong điện thoại.

Anh không đi làm việc, anh đi chạy trốn để với cuộc sống mới. Còn tôi, cùng cái gia đình này, là “quá khứ” mà anh nóng lòng muốn vứt bỏ.

Tôi thậm chí có tưởng tượng cảnh anh và người đàn bà đang ngồi trong khoang hạng nhất bay tới châu Âu, nâng ly sâm panh ăn mừng cuộc đời mới.

Còn tôi bị coi như con ngốc, ở lại trông nhà, hầu hạ bà cay nghiệt của anh.

Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau mức không thở nổi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương