Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Năm khôi phục kỳ thi đại học, vị phu là thanh trí thức – Diệp Kiến Bách – gặp tai nạn trên đường về thành phố.

Anh để lại cho tôi một tin buồn, mười đồng tiền cân tem lương thực.

Tôi khóc đến mù một mắt, cắn răng sinh con một mình dù kết .

chục năm sau, tôi bạc trắng cả đầu, thân thể đầy bệnh tật.

Khi đang bán đồ vặt ở , tôi ngờ gặp lại anh – lúc đã dẫn vợ con về thăm chốn cũ.

Anh vẫn phong độ ngời ngời, vợ đẹp con ngoan, vinh quang trở lại làng xưa.

Chỉ tay về phía nhà tôi, anh cười cợt nói:

“Hồi đó tôi từng đi lao động ở đây. Gái nghèo đến phát điên, muốn vào thành gì cũng dám làm… một khi dính vào rồi khó dứt lắm. Nếu tôi không giả chết, cô ta sao chịu từ bỏ chứ!”

Toàn thân tôi run rẩy, máu nóng trào lên đầu.

Khi tôi vươn tay lấy nồi dầu nóng ở quầy hàng,

Anh chợt nhận ra tôi, cuống cuồng định quay xe bỏ chạy — lại tông thẳng vào chiếc xe đối diện.

Lúc mở mắt ra lần ,

Tôi đã quay về năm mười tám tuổi.

Tin tức khôi phục kỳ thi đại học vừa mới được công bố.

mẹ tôi vẫn còn sống.

Diệp Kiến Bách vừa mới về thăm nhà, bị người con gái anh yêu nhất từ chối, đang giận dỗi mà quay lại.

Kiếp trước, anh tìm đến tôi để an ủi, rồi chiếm lấy tôi.

kiếp — mọi vẫn còn kịp để thay .

1

Trước khi trở lại thành phố, Diệp Kiến Bách ở nhà tôi.

Anh đẹp trai, gương sáng sủa.

cô gái chồng chị dâu ở các thôn xung quanh đều mê mẩn ngắm anh.

anh chẳng để mắt đến ai.

việc vất vả, dân làng thương thanh trí thức nên luôn chia việc nhẹ.

Cả bột mì trắng, thịt cá — thứ dân không nỡ — đều dành cho họ.

Diệp Kiến Bách tự trọng, ngại giành giật, nên thường chẳng được gì ngon.

anh khô khốc, vàng vọt.

Tết năm đó, tôi cùng Út đi mổ heo, giữ lại lông heo làm bàn chải, được nửa hũ mỡ.

Tôi giấu mỡ heo vào cơm, mang đến cho anh mỗi .

Dần dần sắc anh mới khá hơn.

năm

Tôi từ một đứa trẻ lớn thành một thiếu nữ.

Diệp Kiến Bách là giáo viên lớp xóa mù chữ.

Sau khi xem tôi viết chữ, làm toán, ánh mắt anh dần dần dừng lại trên người tôi lâu hơn.

“Em có năng khiếu đấy, A Hương. Em khác cô gái khác.”

Anh còn lén giữ bài thơ chép tay.

“Chờ em, giữa cơn mưa tạo thành cầu vồng. Tiếng ve lặng đi, tiếng ếch vang lên.”

Khi đọc thơ, ánh mắt anh dịu dàng, chăm chú, đắm chìm ánh hoàng — vô cùng sâu sắc tình cảm.

Tôi khi đã bị cuốn hút bởi chính điều đó.

Năm tôi mười sáu tuổi, làng chiếu phim Thanh Tùng Lĩnh.

Cả đám người rủ nhau đi xem.

Hôm đó, tôi dậy sớm cho heo , thay đồ sạch, gội đầu, phơi khô tóc rồi tết bím.

Sau đó chào hỏi xong người bạn đến rủ chuẩn bị đi.

Diệp Kiến Bách lại chẳng có tâm trạng.

Cả nhà anh đã đi hết rồi.

Tôi quay lại gọi anh:

“Đi thôi, hiếm có được nghỉ ngơi như vậy.”

Anh ngờ nắm lấy tay tôi.

“A Hương, dạo em thân Phó Chính Dương quá nhỉ? Em cũng định làm bạn người khác sao?”

“Anh Chính Dương cũng là thanh trí thức, anh dễ nói . Em chỉ mượn sách thôi mà.”

“Dễ nói cái gì chứ. Nhà anh ta chẳng quản lý, người đầy thói hư tật xấu. Sau đừng qua lại anh ta .”

Hôm đó, anh ghen.

cũng hôm đó, dưới ánh chiều tà rực rỡ, anh đã tôi.

Anh nói đã thích tôi từ lâu rồi.

Anh nói anh đã quyết tâm, thật sự sẵn sàng vì tôi mà ở lại.

Một người từng trải qua nam nữ như anh sao chịu nổi một nụ chứ.

Tôi vô tình móc tay lên cổ anh, cả người anh lập tức run rẩy.

Tôi chạm nhẹ vào eo, anh phản ứng như bị điện giật.

Anh càng si mê tôi.

Nói rằng muốn có được tôi hoàn toàn.

Tôi thẹn thùng, không chịu.

Cho đến tối nay.

2

ngoài vang lên một tiếng sấm lớn, kéo tôi trở lại thực tại.

Mẹ tôi đang đẩy chiếc xe gỗ về nhà, mồ hôi đầm đìa.

Bà lén đem rau từ mảnh đất tự trồng đi bán, lấy phiếu vải để mua vải mới.

Bà gọi tôi ra đo người may đồ.

Khi thước dây mềm vòng qua người, tôi chợt bật khóc.

Tôi quay lại ôm chầm lấy mẹ — người mà ở kiếp trước đã vì lời đàm tiếu mà sinh bệnh.

Mẹ tôi cười, dịu dàng nói:

“Con gái ngốc, chỉ một cái áo thôi mà khóc đến thế à? Con gái mẹ xinh như thế, tháng tốt đẹp còn ở phía trước kia mà.”

Phải rồi, tốt đẹp vẫn đang chờ phía trước.

Chỉ cần vượt qua năm nay, rồi đến thời kỳ đại quy mô trở lại thành phố, khôi phục kỳ thi đại học.

Năm đầu tiên thi lại cũng không quá khó.

Kiếp trước, vì cái “chết” Diệp Kiến Bách, tôi đã ôm lấy đề thi năm mà học đến thuộc lòng, từng chữ từng dấu đều khắc sâu trí nhớ.

Ngoài trời, mưa càng lúc càng lớn.

tôi bảo tôi mang dù ra cho Diệp Kiến Bách, người đang đến văn phòng thanh trí thức làm việc.

Tôi từ chối.

bữa tối, tôi cho mẹ bản thân thêm một muỗng mỡ trộn cơm.

Còn anh ta chẳng để lại phần gì cả.

xong, tôi về phòng nghỉ.

Ngoài trời, sấm chớp nối tiếp nhau.

Kiếp trước, chính vào đêm đó…

Diệp Kiến Bách mắt đỏ hoe, từ nhà Chủ nhiệm Trương trở về.

Anh đứng trước cửa, ngờ ôm chầm lấy tôi.

“A Hương, anh không thể quay về rồi, nhà chẳng còn ai đợi anh cả…”

Anh vùi vào ngực tôi, nước mắt lăn dài.

Rồi vụng về ngẩng đầu tìm môi tôi.

Tôi mềm lòng, không đẩy anh ra.

Cứ thế để anh ôm tôi vào phòng làm việc.

Trên bệ cửa sổ thô sơ, anh áp sát từ phía sau.

Tôi ngốc nghếch còn đang an ủi:

“Không sao đâu, rồi mọi thứ ổn cả. Dù có không về được, chúng ta vẫn có thể thi đại học mà! Em cũng có thể thi đúng không?”

Anh chỉ khẽ ừ, hơi thở nặng nề.

Tôi đâu ngờ, hôm đó anh vừa cãi nhau mối tình đầu – người bạn thanh mai trúc mã.

lúc thất vọng, anh coi tôi là người thay thế để trút giận.

Càng không ngờ, sáng hôm sau họ lại làm lành.

Anh hối hận.

rồi lại liên tục tìm đến tôi.

Mỗi lần lên cơn, anh lại dịu dàng dỗ dành:

“Thi xong anh đến cưới em.”

Đêm trước đi, anh bắt tôi tiễn.

Dọc đường, anh dừng lại lần.

“Hương Hương, anh yêu em cả đời. Anh mãi mãi nhớ đến em.” — anh cứ nói như thế.

Sau đó, tôi mãi vẫn thấy kinh nguyệt.

mẹ tôi bắt đầu sinh nghi. Đến lúc , chẳng còn cách nào khác, đành gắng chờ anh quay lại nhận trách nhiệm.

Nào ngờ, thi xong anh “chết”.

3

ngoài có tiếng mở cửa.

Diệp Kiến Bách về rồi.

Anh ta đứng bếp một lúc, thấy tôi không mang cơm đến như mọi khi, lại lò dò đến trước cửa phòng tôi.

Gõ cửa.

“A Hương, em ngủ ?”

“Biết em ngủ rồi còn gõ? Có bị bệnh không?!”

Ngoài cánh cửa đang được chống bằng cây gậy, lập tức im bặt.

Đêm đó, bao giờ tôi ngủ ngon đến thế.

Sáng hôm sau, tôi dậy tinh thần sảng khoái, bước vào bếp.

Không ngờ anh ta đã dậy rồi, thậm chí còn chủ động múc cơm cho tôi.

“Chào buổi sáng, A Hương.”

Tôi làm như không nghe thấy, cầm bát khác, lấy cơm lại từ đầu.

xong, tôi đến tìm Út – đội trưởng đội sản xuất.

“Thanh trí thức ở nhà dân cũng nên luân phiên chứ. Diệp Kiến Bách ở nhà cháu lâu quá rồi, cũng đến lúc người rồi nhỉ.”

Út ngạc nhiên nhìn tôi:

“Trước là cháu cứ nằng nặc đòi giữ nó lại mà—”

“Cũng phải theo quy tắc chứ. đi, hôm nay luôn.”

Tôi quay lưng bước đi, rồi ngờ ngoảnh lại nhìn – người mà sau vì ung thư phổi mà mất sớm – tôi khẽ nói:

Út, bớt hút thuốc lào lại đi. Người ta nói, hút là hút hết tài vận đó.”

Út bật cười, thu gọn túi thuốc:

“Con nhỏ chết tiệt.”

Ông lại hỏi:

“Thế chuyển cho ai ở?”

“Cho Lộ Sơn Tuyết đi.”

Một nữ thanh trí thức không thể quay lại thành, đầu óc hơi ngây dại, khi tôi chuyển dạ, cô từng chạy suốt năm dặm đường để tìm bác sĩ cho tôi.

4

Diệp Kiến Bách dạy xong lớp xóa mù chữ trở về, liền thấy tôi lạnh lùng gói ghém đồ đạc anh ta, chất thành một đống ngay trước cửa.

Anh ta sĩ diện, không nói câu nào, lặng lẽ bỏ đi.

Lúc đi làm, anh ta vòng đường tìm đến tôi.

Đôi mắt anh đảo qua đảo lại, đang cố suy nghĩ cách nói:

“Em đừng nghe lời đồn linh tinh. Tam Muội làng chỉ đem găng tay đến cho tôi thôi, tôi còn chẳng lấy. Còn cái bánh bao chị Vương, tôi mang về còn chia cho em một nửa mà… Hay là vì Lộ Sơn Tuyết? Cô là nữ trí thức duy nhất nhóm, tôi cũng chỉ nói vài câu thôi. Cô ta nhìn như vậy, sao so được em chứ.”

Tôi nói chẳng có quan hệ gì, bảo anh ta đừng quấy rầy .

Anh không tin, còn kéo tay tôi, hai đứa giằng co thế nào lại lăn xuống mương nước.

Ướt hết cả người.

“Đừng giận mà. Chẳng lẽ chỉ vì hôm đó anh em? Anh hứa không như thế đâu… Mình từ từ, được không?”

Cơ thể anh ta còn thật hơn lời nói.

Vừa đến gần đã có phản ứng.

Tôi thấy ghê tởm vô cùng.

Một phát đẩy anh ta ra.

Lần , anh ta thật sự nổi giận.

“Nếu em muốn danh phận, muốn công khai, anh có thể đồng ý.”

Anh đứng thẳng người, chờ tôi nhào vào lòng như mong đợi.

người dân đang làm việc gần đó nghe động, kéo nhau lại xem.

Có người đoán ra gì, trêu chọc hỏi:

“Ủa, hai người là quan hệ gì thế hả?”

Diệp Kiến Bách nở một nụ cười nhàn nhạt, nhướng mày nhìn tôi,

Ánh mắt như thể đang ban phát vinh hạnh cho tôi.

Phải rồi, một cô gái học hành chẳng bao nhiêu mà được thanh trí thức thành phố để ý, đúng là phúc phần lớn lao.

xưa, người như anh ta chỉ cần ngoắc tay, biết bao cô gái trẻ hay cả phụ nữ có chồng cũng đỏ chạy đến.

Dù có lệnh cấm yêu đương, cũng không ngăn nổi.

Tôi phủi nước trên người.

Lạnh lùng cười.

“Quan hệ gì à? Quan hệ chủ nợ thôi. Anh ta mượn nhà tôi mười tám đồng, tôi đến đòi nợ đấy!”

Mọi người bừng tỉnh:

“À, ra là đòi nợ hả!”

Diệp Kiến Bách tái mét, giọng anh ta hạ thấp xuống…

“Trì Quế Hương, cái kiểu giả vờ đạo mạo đó cô đã khiến cô bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để thay số phận!”

Hừ, cơ hội thay số phận tôi là vào tháng Năm, kỳ thi đại học! Liên quan gì đến anh ta chứ!

Tùy chỉnh
Danh sách chương