Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Trong sân đông nghịt người, nhưng cũng lặng tờ.
Gương mặt cũng đầy kinh ngạc, thậm chí phần… chờ đợi.
Mẹ chồng đang cầm quân mạt chược trên , há hốc, đơ người tượng.
Tôi sang nhìn Triệu Vũ:
“Em đi ngay bây . Anh tính sao?”
Anh chưa kịp trả lời, mẹ chồng đột ngột ngồi bệt xuống đất, vừa đập đùi vừa gào khóc:
“ này là hết rồi! Chồng tôi, cha chồng tôi, mẹ chồng tôi ơi, dưới suối vàng các người không? Vừa nhắm xuôi là con tiện tỳ này bắt bắt nạt bà già này rồi đây này!”
“Triệu Vũ, đây là người vợ tốt mà con cưới về sao? Trong nó mẹ này tồn tại không? Con đứng đó khúc gỗ! Đúng là mẹ sinh ra một đứa con vô ơn!”
“Đi đi, đứa cứ về thành phố mà sống sung sướng với nhau, bỏ mặc bà già này ở quê. Về sau tôi sống chết ra sao, các người cũng đừng hòng quan tâm! Ông nó ơi, đợi tôi tiễn xong ông cụ, tôi lên đó với ông!”
Triệu Vũ môi run run, nắm siết chặt rồi lại từ từ thả lỏng, mở khó khăn:
“Tư Tư, anh thay mẹ xin lỗi em. bà ấy là người thân duy nhất lại của anh trên đời, anh không thể bỏ mặc bà. Em cứ đi , đợi bên này lo xong—”
Tôi nhẹ giọng hỏi:
“ ý anh là… em không người thân của anh, đúng không?”
Triệu Vũ sững người, cuống quýt giải thích:
“Không… không …”
Xem ra, sợi dây kia – anh chẳng bao dám cắt.
Tôi mệt mỏi vung , buông ra câu nói nghẹn trong ngực từ lâu:
“Triệu Vũ, em nghĩ… chúng ta nên chia thôi.”
“Tư Tư, hôm nay là ngày mà em lại ầm lên ? Bình tĩnh lại được không?”
Triệu Vũ lảo đảo bước, giọng khô khốc.
Tôi ầm?
Tôi không buồn tranh cãi nữa, cầm chìa khóa xe lưng định rời đi.
Mẹ chồng bất ngờ bật dậy, túm lấy Triệu Vũ, gương mặt xấu xí chẳng che giấu :
“Đứng lại! Đừng giữ nó! Giở chiêu trò hù dọa chứ? Lần nói đi, chẳng cũng về đấy thôi sao! Tống Tư Tư, bản lĩnh thì mày cuốc bộ mà đi, để lại chìa khóa xe của con tao lại!”
13
Tôi phắt lại, trừng nhìn thẳng bà ta.
Mẹ chồng hốt hoảng kêu khẽ, lập tức nấp ra sau lưng Triệu Vũ.
điên thì cho điên đến cùng.
Tôi bật cười nhẹ – nụ cười chứa đầy khinh bỉ, không hề che giấu.
“Ngô Mỹ Phương, bà tốt nhất nên sạch . Tôi nói cho bà , không chiếc xe này là do tôi mua, ngay cả căn nhà bà đang ở cũng là tôi bỏ phần lớn tiền. Một năm tiền nhuận bút và bản quyền của tôi gấp đôi lương của Triệu Vũ.
“Đừng mở là ‘con trai tôi này’, ‘con trai tôi kia’. Bà tưởng cũng giống bà, không kiếm nổi đồng , suốt ngày giơ xin tiền đàn ông à?”
Mấy lời này rõ ràng đang mắng bà ta ăn bám, lười biếng.
Ở quê, nơi mà người ta coi trọng sự cần cù, tử tế, lời này chẳng khác tạt nguyên gáo nước lạnh mặt bàn dân thiên hạ.
Mặt mẹ chồng trắng bệch, đỏ gay – hoàn toàn không chống đỡ nổi:
“Cô nói xằng bậy cái gì đấy! Tôi mà sống dựa đàn ông á? Tôi cũng kiếm tiền đấy chứ!”
“ tiền đâu? Nói nghe hay, cho tôi và mọi người đi.”
Tôi tiến lên từng bước ép sát:
“Cưới về bao năm, tôi chưa bà đi ngày . Toàn là ông bà chăm lo cho nhà cửa.
“Ngày ba đi xa, bà muốn nạp thẻ điện thoại cũng gọi xin ông ấy. Mỗi lần nhờ việc là đau lưng, nhức mỏi.
“Vừa khi ba mất, bà lập tức bám lấy Triệu Vũ. Hết bòn chồng lại bòn con đúng không?
“Bà muốn tôi sinh cháu cho bà nuôi tiếp à?
“Mới năm mươi tuổi suốt ngày nằm dài ở nhà, ngày cũng ăn cháo rau. khi Triệu Vũ về thì mới thịt cá. Tôi ăn thêm quả táo mà bà cũng tiếc không ngủ nổi.
“Triệu Vũ mà đứng về phía tôi một là bà lập tức khóc lóc, bảo ‘lấy vợ rồi quên mẹ’. Nói mấy lời đó, bà không cắn rứt lương tâm à?
“Bà tưởng ba triệu tiền sinh hoạt hàng tháng là Triệu Vũ cho bà hả? Là tôi chuyển tài khoản của ảnh đấy!
“Mà thôi, tôi xin rút lại một câu nói. Đúng là bà kiếm tiền thật. Nằm một chỗ mà tiền vẫn rơi , sánh kịp bà!”
“Cô… cô…”
Mẹ chồng “cô” mãi mà không nói được gì, trợn trắng, cổ họng phát ra tiếng khò khè rồi ngã ngửa ra sau.
là nhìn kỹ thì bà rõ ràng cố ngã lòng Triệu Vũ.
Tôi cười nhạt, lại linh cữu ông nội, cúi ba cái.
Rồi xoay người, dứt khoát bước đi không .
14
Triệu Vũ hiểu tôi quá rõ.
Anh tôi nổi giận, nói gì cũng mọi chuyện tệ hơn.
ngày sau, buổi tối tôi đi dạo về nhà.
Triệu Vũ ngồi một mình trên ghế sofa, tóc rối bù, ánh trống rỗng.
Nghe tiếng động, anh ngẩng lên.
“Tư Tư… anh không ngờ mẹ lại quá đáng . Anh nói, ông nội phát bệnh lẽ ra vẫn kịp gọi cho tụi mình, nhưng mẹ cố tình ngăn lại, nói muốn dạy anh một bài học.
“ đó óc anh rối lắm. Nhìn mẹ đối xử tệ với em mà anh lại không đứng về phía em ngay lập tức, để em chịu uất ức.
“Anh sai rồi, thật sự sai rồi. Anh cứ nghĩ mẹ thay đổi, nên mới nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác…
“Tư Tư, đừng rời xa anh được không? Tụi mình đi cùng nhau đến tận bây đâu dễ gì. Anh hứa, từ nay mẹ không xuất hiện trong cuộc sống của tụi mình nữa. Em cho anh thêm một cơ hội, anh thề…”
“Triệu Vũ.”