Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Một câu cũng không nói ra .
“Mẹ, con mệt rồi, cúp đây.”
Tôi tắt máy, tắt nguồn.
Ngoài cửa sổ, tuyết cuối năm rơi trắng trời.
Tôi quấn chăn ngồi trên sofa, nhìn bóng đèn vàng nhạt phản chiếu xuống sàn nhà lạnh lẽo, dưng nhớ ra…
Năm nay là năm thứ ba sau khi mất.
lúc đi, nắm tay tôi nói:
“ , có lỗi với con, đời này không tích góp gì cho con.”
“Con phải chăm sóc tốt cho bản thân, mẹ con và em con… con lượng sức mà làm.”
Liệu sức mà làm.
Tôi đã không làm .
04
Đêm giao thừa, tôi về quê.
Vừa bước vào cửa, tôi đã em trai và em dâu ngồi chễm chệ trên sofa, vừa cắn hạt dưa vừa xem tivi.
trà bày la liệt đồ vặt, vỏ hạt dưa chất thành một đống nhỏ.
Ti vi mở to đến mức âm thanh vang căn nhà.
“Chị về rồi ?”
Em dâu liếc nhìn lên một cái, hờ hững như thể tôi chỉ là khách qua đường, rồi lập cúi xuống tiếp tục lướt điện thoại.
“Ôi, chị, chúc mừng năm mới.”
Em trai thì có đứng dậy, nhưng ánh lảng tránh, rõ ràng vẫn ôm cục chuyện ba vạn tệ hôm .
Mẹ tôi từ bếp đi ra, đeo tạp dề, tay dính dầu mỡ.
“ về rồi ? Mau ngồi đi, đói chưa? Cơm sắp xong rồi.”
Tôi thay giày, đặt quà Tết mang theo ở cửa.
Hai thùng sữa, một thùng hoa quả, hai cây thuốc lá, một chai Mao Đài.
Mẹ tôi liếc nhìn một cái, giọng lập lộ ra vẻ không hài lòng:
“Chỉ có thôi ?”
Tôi không nói gì.
“Em con với Tuyết Tuyết cưới nhau hai năm rồi, con làm chị, sao cũng phải lì xì một phong bao chứ?”
Tôi lấy từ túi ra một bao lì xì, đưa cho em dâu.
“Chúc mừng năm mới.”
Em dâu nhận lấy, mở ngay mặt tôi.
Hai nghìn tệ.
Sắc mặt cô ta lập thay đổi, khó chịu rõ:
“Có đây thôi ?”
Mặt mẹ tôi cũng trầm xuống:
“ , em con cưới con cho ba vạn, bây Tết chỉ cho hai nghìn?”
“ lòng con có suy nghĩ gì đúng không?”
Tôi nhìn bà, chợt lóe lên con số hai trăm ba mươi nghìn kia.
“Mẹ, tiền sinh hoạt con cho mẹ, có đủ dùng không?”
Mẹ tôi sững người một chút, ánh né tránh rất nhanh:
“Đủ thì cũng đủ, nhưng không dư dả…”
“ mẹ dành bao ?”
“ dành cái gì?”
Mẹ tôi xua tay, giọng vội vã, “Một mình mẹ tiêu chẳng bao , phần …”
Bà dưng im bặt.
Tôi nhìn bà, không chớp .
“Phần làm sao?”
“Không… không có gì.”
Mẹ quay người đi vào bếp, như trốn chạy:
“ mẹ coi lại món .”
Phòng khách im lặng vài giây.
Em trai mở miệng, giọng vẫn mang theo sự đòi hỏi quen thuộc:
“Chị, ba vạn đó rốt cuộc chị có cho mượn không?”
Em dâu đứng bên cạnh, cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:
“Đúng đó, chị mỗi tháng kiếm nhiều , em trai một chút thì sao? Có phải cho không đâu, đã nói là sẽ mà.”
Tôi nhìn hai người họ.
Nhìn đôi vợ chồng ngồi đó như thể tôi nợ họ đời.
“Minh Minh, phí đại của em ai ?”
“Tiền đặt cọc mua nhà của em ai ?”
“Tiền sính lễ khi em cưới ai ?”
Mặt em trai đỏ bừng lên, vừa xấu hổ vừa giận:
“Đó là chuyện kia rồi! Với lại, chúng ta là người một nhà, tính toán rạch ròi làm gì?”
“Người một nhà?”
Tôi bật cười nhẹ một cái.
Cười mà lòng lạnh ngắt.
“, chị hỏi….Hai năm nay, em đã gửi mẹ bao tiền sinh hoạt?”
Em tôi không lời.
Em dâu thay mặt: “Bọn em nợ tiền nhà, lấy đâu ra tiền cho mẹ? Chị kiếm tiền tốt, chị lo nhiều hơn thì có sao đâu?”
Tôi gật .
“ rồi, chị hiểu rồi.”
05
Lúc dọn mâm cơm tất niên lên , không khí nhà có chút căng thẳng.
Mẹ tôi liên tục gắp thức cho em trai và Em dâu, nói chuyện thì bóng gió trách tôi “ki bo”, “không ra dáng chị gái”.
Em trai cắm cơm, không thèm nhìn tôi.
Em dâu lâu lâu lại liếc tôi một cái, khóe môi lộ rõ vẻ khinh thường.
Tôi lặng lẽ , không nói lời nào.
“Hà Hà, mẹ muốn với con một chuyện.”
Tôi ngẩng lên.
Mẹ đặt đũa xuống, mặt đầy vẻ hiền từ.
“Áp lực nợ nhà của em con quá, mỗi tháng hơn năm ngàn, hai đứa không kham nổi.”
“Mẹ nghĩ, hay là mỗi tháng con phụ hai ngàn, đợi tụi đỡ rồi tính tiếp.”
Tôi không nói gì.
“Với lại, con một mình thì cũng chẳng tiêu xài bao , dù sao con cũng không định lấy chồng nữa…”
“Ai nói con không lấy chồng?”
Mẹ sững lại: “Con ba mươi hai rồi mà chưa có bạn trai, chẳng phải không muốn cưới sao?”
“ thì tốt quá, mẹ vẫn luôn nghĩ, con gái một mình cũng hay, không phải phục vụ mẹ chồng, không phải chăm con cái…”
“Tiền dư ra, đỡ em trai một chút, không phải rất tốt sao?”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ , tiền mẹ cho con ngày xưa, con chưa bao phủ nhận.”
“Mẹ với ba nuôi con , con luôn ghi nhớ.”
“Nhưng từ lúc con tốt nghiệp tới , số tiền con chu cấp lại, mẹ đã từng tính chưa?”
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi.
“Con nói kiểu gì thế hả? Gì mà ‘chu cấp lại’? Là người một nhà mà tính toán?”
“Một nhà?”
Tôi đặt đũa xuống.
“ con hỏi mẹ một câu.”
“Số tiền con gửi mẹ mỗi tháng, mẹ dùng cho bản thân, hay đưa cho người khác?”
Không khí trở nên ngột ngạt.
Ánh mẹ dao động, tay siết chặt đôi đũa.
“Con… con có ý gì?”
“Không có gì .”
Tôi đứng dậy, lấy từ túi xách ra một xấp giấy in.
“Con có tổng hợp lại khoản tiền ba năm qua con đã gửi về nhà.”
“ phí, tiền cọc mua nhà, sính lễ, viện phí, sinh hoạt phí, các khoản trợ cấp khác.”
“Tổng cộng: một triệu sáu trăm hai mươi ngàn.”
Tôi đặt xấp giấy lên .
“Đây là chi tiết, từng khoản có sao kê chuyển khoản.”
Mặt em trai tái nhợt.
Em dâu cũng đứng hình.
Mẹ tôi há miệng, nửa ngày không nói ra lời.
“Con không đòi tiền.”
Tôi nhìn ba gương mặt mặt.
“Con chỉ muốn mọi người biết, mấy năm nay Giang Hà này đã làm đến mức nào.”
06
Phòng khách im lặng đến đáng sợ.
Mặt mẹ tôi khi thì đỏ bừng, khi thì trắng bệch.
Em trai cúi , không dám nhìn tôi.
Em dâu lại là người mở miệng : “Chị , chị mang mấy thứ này ra làm gì? Muốn uy hiếp bọn em chắc?”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi không uy hiếp ai .”
“Tôi chỉ , có những chuyện nên nói rõ ràng mặt nhau.”
Mẹ tôi đột nhiên đập một cái: “Giang Hà! Con định làm gì?”
“Con em con là chuyện nên làm, là em ruột con!”
“Hồi nhỏ ba mẹ nuôi con , rồi con đỡ gia đình là điều đương nhiên!”
“ con đòi tính toán với mẹ? Con là con gái của mẹ không?”
Tôi nhìn đôi đỏ ngầu của bà, cảm rất xa lạ.
“Mẹ, con không tính toán với mẹ.”
“Con chỉ hỏi một câu.”
“Tiền sinh hoạt con gửi mẹ mỗi tháng, mẹ có đưa hết cho em trai không?”
Cơ thể mẹ khựng lại.
“Con…”
“Mẹ, con nhìn rồi.”
Tôi nói rất bình tĩnh.
“Hai ba tháng Chạp, mẹ quên đăng xuất WeChat, lúc con mẹ lời tin nhắn đã cuộc trò chuyện giữa mẹ và em trai.”
“Từ tháng Một năm ngoái đến tháng Chạp năm nay, từng đồng mẹ chuyển cho .”
“Không giữ lại xu nào.”
Mặt mẹ tôi lập trắng bệch.
Em trai ngẩng phắt lên: “Chị xem trộm điện thoại của mẹ?”
“Tôi không xem trộm, là mẹ quên thoát ứng dụng.”
Tôi nhìn em trai.
“Minh Minh, chị hỏi em.”
“Hai năm nay, em nhận bao tiền từ mẹ?”
mấp máy môi, không nói gì.
Tôi mở điện thoại, lôi ảnh chụp màn hình ra.
“ chị tính cho.”
“Tháng Một năm ngoái: 8000. Tháng Hai: 10000. Tháng Ba: 15000…”
“Cho đến tháng Chạp năm nay, tổng cộng: 230.000.”
“Số tiền đó, từng đồng là chị chuyển cho mẹ.”
“Em có biết không?”
Mặt đỏ bừng: “Em… em đâu biết là tiền của chị…”
“Mẹ nói đó là tiền tiết kiệm của mẹ…”
“Tiết kiệm?”
Tôi khẽ cười.
“Mẹ về hưu, lương hưu chỉ hai ngàn ba, tiết kiệm kiểu gì?”
“Bao năm bệnh, rồi tang lễ, tiền nào không phải tôi chi?”
“Bà ấy lấy đâu ra tiết kiệm?”
Mẹ tôi bật khóc nức nở.
“Đồ vô ơn!”
“Mẹ nuôi mày khôn , bây mày lại đòi tính toán với mẹ?”
“Em mày là em ruột mày, mẹ đưa tiền cho thì sao?”
“Đó là tiền của tao, tao thích cho ai thì cho!”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ nói đúng.”
“Đó là tiền của mẹ, mẹ có quyền cho ai thì cho.”
“Nhưng từ hôm nay trở đi——mẹ sẽ không số tiền đó nữa.”