“Chị ơi, chị siết chặt quá…”
Buổi tiệc tốt nghiệp hôm ấy, cậu đàn em khóa dưới — nam thần trong mắt cả trường, người đã theo đuổi tôi ròng rã suốt nửa năm — say đến mức mất lý trí, rồi lợi dụng cơn men để dụ tôi lên giường.
Khi tôi tỉnh dậy, thứ đầu tiên nhìn thấy là gương mặt cậu ta sát ngay trước mắt.
Bàn tay cậu ta bóp lấy cằm tôi, ép tôi ngẩng lên. Nụ cười trên môi cậu ta vừa lạnh vừa ác, như đang thưởng thức phản ứng của tôi.
“Đêm qua người ngủ với chị đâu chỉ có mình tôi.”
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì cơn ác mộng đã ập xuống như sóng lớn.
Ảnh nóng.
Rất nhiều ảnh nóng.
Trong ảnh là tôi… cùng một nhóm đàn ông đã có gia đình.
Chúng lao thẳng lên top tìm kiếm, kèm theo dòng chữ sắc lẹm như dao cứa:
【”tiểu tam”, vừa tốt nghiệp đã đi làm ngay.】
Tôi run đến mức không giữ nổi hơi thở.
Mẹ tôi lao tới, giáng một cái tát trời giáng vào mặt cậu ta.
Nhưng Phó Ngạn Thừa không hề chớp mắt.
Không một lời xin lỗi.
Không một chút áy náy.
Ngược lại, cậu ta còn thô bạo đẩy mẹ tôi ngã xuống đất. Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, gân xanh nổi lên, giọng gầm như thú hoang:
“Bà chẳng phải là kẻ thích làm tiểu tam nhất sao? Tôi chỉ đang giúp con gái bà ‘nối nghiệp’ mẹ nó mà thôi.”
Mẹ tôi tức đến mức ngã quỵ tại chỗ.
Xuất huyết não.
Được cứu sống, nhưng cuộc đời bà từ đó như bị ai bẻ gãy. Trí tuệ của bà vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên năm.
Để nuôi mẹ, tôi bước chân vào khu đèn đỏ, trở thành một vũ công múa cột.
Mười năm trôi qua.
Trong làn khói thuốc dày đặc và ánh đèn đỏ lờ mờ, tôi uốn lượn cơ thể trên sân khấu như một món hàng được trưng bày.
Rồi như có một sợi dây vô hình kéo lên, tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt tôi va phải một đôi mắt quen thuộc ở khu vực VIP.