Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Ta đưa khăn tay che môi, khẽ cười:
“Muội muội đừng dùng bộ dáng đáng thương sai chỗ, tam điện hạ của muội không có ở đây .”
Ngọc Uyển đảo mắt, lớn tiếng nói:
“Tỷ tỷ cớ gì lại chê cười muội? Dù tỷ là hoàng tử phi của Đại hoàng tử, cũng không thể nh.ụ.c m.ạ muội muội như ! Muội chỉ là lần đầu vào cung nên không hiểu quy củ, sao tỷ tỷ lại cười nhạo muội?”
Loại tâm … thật đáng buồn cười.
Ta lập tức đứng dậy, thong thả đáp lời:
“Xin các vị nương nương thứ tội. Ngọc Uyển muội muội lỡ lời, thất lễ với cung quy. Thần thiếp nào dám cười nhạo muội, chỉ là muốn nhắc nhở một câu: là ngày thứ hai sau đại hôn, lại là lần đầu gặp mặt các nương nương trong cung, mà lóc t.h.ả.m thiết e là điềm không lành.”
“Hơn , các vị nương nương cũng chỉ là hàn huyên trò, có trách cứ gì. Nếu muội muội thế mà rơi lệ, há chẳng phải khiến các nương nương khó xử?”
Hoàng hậu nhìn ta hài lòng, các vị phi tần liếc mắt trao đổi, lời lẽ lại càng hăng hái hơn:
“A, Tam hoàng tử phi làm sao lại rồi?”
“Chẳng lẽ chúng ta nói sai điều gì sao?”
Hoàng hậu lên tiếng:
“Ngọc nói đúng. vẫn là ngày đại hỷ, ngươi lóc thế là không vừa ý với hôn sự , hay là… không vừa ý với chúng ta?”
Sắc mặt Thục phi biến hẳn, lập tức đứng dậy tạ lỗi:
“Hoàng hậu nương nương, do nàng ta không hiểu . Thần thiếp xin dẫn nàng lui về dạy dỗ lại, kẻo sau còn làm ra chê cười .”
Nói đoạn, bà trừng mắt lườm Ngọc Uyển:
“Còn không mau cút về với ta!”
Nói xong liền vội vã cáo lui, mang Ngọc Uyển trở về Trường Thu cung.
Lúc ta và Đại hoàng tử xuất cung, ta cố tình vòng qua cửa Trường Thu cung, từ xa đã nghe tiếng quở trách:
“Ta vốn chọn chính phi là khuê tú danh môn, ngươi thì nhất quyết không cần. U mê đến độ cưới một nữ nhi ngoại thất, con của kỹ nữ, người ngoài chê cười. Cả đời ta từng mất mặt đến thế! Mặt mũi của bản cung bị ngươi làm cho mất sạch rồi!”
Tam hoàng tử đang ra sức biện bạch:
“Mẫu phi đừng giận. Uyển Uyển chỉ là mới nhập cung, quen phép tắc. Mẫu phi cứ dạy dỗ nàng thật tốt là được.”
Ngọc Uyển chỉ biết ôm lấy tay áo Tam hoàng tử, lóc nức nở:
“Thiếp không muốn ở trong cung … Điện hạ, người không còn thương thiếp sao? mới là ngày thứ hai thành thân, sao người lại bỏ mặc thiếp như ?”
Bộ dáng ấy khiến Thục phi càng thêm giận dữ, tay ôm ngực, tức giận quát:
“Thịnh An! Một chính phi như , nếu không dạy bảo kỹ lưỡng, ngày sau tất thành họa lớn!”
Nghe nói Tam hoàng tử phi vừa mới kết hôn đã bị mẫu phi lưu lại trong cung “dạy quy củ”, người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu—Ngọc Uyển đã làm gì khiến Thục phi không hài lòng.
Mỗi lần các quý phu nhân vào cung thỉnh an Thục phi, thấy Ngọc Uyển liền mang theo ánh mắt cười khẩy, vẻ trào phúng.
Còn hoàng hậu thì vui ra mặt, hầu như ngày nào cũng phái người mời ta nhập cung hàn huyên.
Một , khi ta đang hái hoa giúp hoàng hậu nương nương, Bạch Thịnh An bất ngờ chặn đường:
“Ngọc , sao nàng lại tránh mặt ta?”
Ta lùi lại một bước:
“Tam điện hạ xin tự trọng. Ta hiện là hoàng tử phi tương lai, không thể thân cận nam tử khác. Điện hạ cũng đã có chính phi, càng nên giữ lễ mới phải.”
Hắn bước lên một bước, ép sát ta:
“Cái gì mà hôn ước? Nàng vốn là người của ta! Ta không cho phép nàng gả cho người khác!”
Ta nhìn hắn châm biếm:
“Điện hạ, hôn ước của ta là thánh chỉ ban hôn. Chẳng lẽ người định kháng chỉ sao?”
Mắt hắn đỏ ngầu:
“Ta không tin trong lòng nàng không có ta! Nàng nhất định là đang ghen, đúng không? Ta từng nói rồi, Ngọc Uyển hoàn toàn không đe dọa được nàng. Giờ nàng bị mẫu phi giữ trong cung, không thể bước chân ra ngoài nửa bước.”
“Ngọc , chúng ta nói đàng hoàng .”
Hắn vươn tay, lấy tay ta. Ta cố gắng giằng ra nhưng không được, mặt đỏ bừng:
“Điện hạ, ta là tẩu tẩu tương lai của người, người làm gì ? Nếu người còn không buông tay, ta sẽ gọi người đấy!”
Hắn bật cười:
“Nàng gọi . Gọi xong chẳng phải là ‘cựu tình nhân tình cảm cũ cháy lại’ thôi sao? Ta vừa hay nhân đó xin phụ hoàng chỉ hôn lại cho nàng.”
“Ngọc , đừng giận . Mấy ngày qua, mẫu phi đã mắng ta tỉnh ra rồi. Ngọc Uyển căn bản không xứng làm chính phi. Ta đã bàn với mẫu phi, sẽ nàng ta làm trắc phi. Người ta muốn cưới… là nàng.”
“Trước đây chẳng phải rất tốt sao? Nàng luôn bày mưu tính kế giúp ta, dạy ta kết giao nhân tài, vạch đường tiến thân. Ta biết rồi—ta không thể không có nàng.”
Ta cố gắng giằng tay ra, nhưng hắn quá chặt. Giờ hắn mới thấy hối hận, nhưng đã quá muộn.
Ánh mắt điên cuồng ấy khiến ta hoảng sợ.
Ta vùng vẫy, nhưng vô ích…
7
“Điện hạ, hai người đang làm gì ?”
Một tiếng thét chói tai vang lên sau lưng—là Ngọc Uyển.
Tay nàng xách giỏ trúc, vội vã chạy đến, vẻ mặt nghi hoặc:
“Điện hạ, chẳng phải người nói đến đón thiếp sao? Sao lại ở cùng tỷ tỷ nơi ?”
Thấy hắn đang tay ta, nàng như phát điên, hét lên:
“Tỷ tỷ, hiện giờ điện hạ là phu quân của muội, sao tỷ có thể có tâm tư bất chính như thế, định cướp trượng phu của muội?”
“Muội biết tỷ vẫn luôn yêu thích điện hạ, nhưng giờ người đã thành thân rồi, sao tỷ lại không biết liêm sỉ đến !”
“Chát!”
Một cái tát vang lên, ta thẳng tay xuống.
“Ngọc Uyển, nếu muội vẫn không biết quy củ, thì tỷ—người làm chị—thay phụ mẫu dạy dỗ muội một trận.”
Ngọc Uyển ôm mặt, gào lên:
“Tỷ dám đ.á.n.h ta? Ta bây giờ là hoàng tử phi, còn tỷ thì gả vào phủ Đại hoàng tử, thấy ta còn phải hành lễ—tỷ dựa vào mà đ.á.n.h ta?”
Ta ngẩng đầu, lạnh nhạt nói:
“Muội kiêu căng ngạo mạn, vô lễ vô quy. Ta là trưởng tỷ, dạy muội một chút cũng có gì sai, kẻo muội cứ tự coi mình là nữ nhi Thẩm gia mà làm mất mặt tổ tông.”
Ngọc Uyển tức đến mức lao định đ.á.n.h ta, nhưng bị Bạch Thịnh An ngăn lại:
“Dừng tay! Đây là trong cung, muội muốn làm gì? Nàng là người được Hoàng hậu nương nương đích thân mời vào, muội dám động thủ, là muốn c.h.ế.t sao?”
Nàng hét toáng lên:
“Ta không tin! Ta là hoàng tử phi, đ.á.n.h một nữ nhi bách tính, hoàng hậu dám trách ta?”
Dứt lời, nàng hất tay Bạch Thịnh An, lao thẳng về phía ta. Ta thấy nàng lao đến, bèn thuận thế ngửa người, rơi xuống .
Nàng ngẩn người giây lát, rồi nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cho ngươi ngâm tỉnh lại !”
Ta nhìn về phía xa, thấy có người đang chạy , bèn thả lỏng thân thể, giả vờ sặc chìm xuống.
Bạch Thịnh An sắc mặt đại biến:
“Người , người!”
Đúng lúc ấy, một bóng đen từ cạnh lao ra, nhảy xuống bế ta lên—là Đại hoàng tử.
Tiếng huyên náo bên quá lớn, hoàng hậu và Thục phi chạy đến. Đúng lúc nhìn thấy Đại hoàng tử lao xuống người.
Hoàng hậu ôm ngực, sắc mặt trắng bệch:
“Mau người! Hoàng nhi của ta!”
Thục phi chân tay mềm nhũn, phải có ma ma dìu đỡ. Sau khi nghe rõ sự tình, bà trừng mắt nhìn Tam hoàng tử một cái, lại hung dữ quay sang Ngọc Uyển:
“Quỳ xuống!”
Ngọc Uyển lóc:
“Mẫu phi! Là Ngọc hãm hại con! Chính tiện nhân đó tự ngã xuống , không phải con đẩy!”
Bạch Thịnh An giận dữ:
“Im miệng! Tất cả mọi người thấy rõ là muội đẩy nàng ấy xuống . Muội làm sao có thể độc ác đến thế? Nàng là tỷ tỷ ruột của muội! Muội cướp vị hôn phu của nàng, nàng còn trách tội, muội lại còn định lấy mạng nàng?!”
Đại hoàng tử ôm ta lên bờ, đã có ma ma chuẩn bị kiệu mềm và chăn lông, đưa ta về tẩm cung của hoàng hậu.
y cũng lập tức nơi. Hoàng hậu lấy tay Đại hoàng tử, lo lắng:
“Mau thay y phục cho hoàng nhi! Đem gừng sắc lấy nóng!”
Hoàng hậu tức giận không thôi—bà chỉ có một mình Đại hoàng tử, thương yêu như trân bảo. mà Ngọc Uyển đẩy ta xuống , khiến Đại hoàng tử liều mình người.
“Điên loạn đến thế, sao có thể làm chính phi hoàng tử? Thục phi, ngươi không dạy dỗ nghiêm khắc, làm mất mặt không chỉ là Tam hoàng tử, mà là cả hoàng gia!”
“Thẩm Ngọc Uyển, ăn nói đồ, không xứng giữ vị trí chính phi, làm trắc phi, phạt quỳ ba ngày.”
Ngọc Uyển bị ép quỳ trước tẩm cung Hoàng hậu ba ngày, không được ăn uống.
Thục phi bị liên lụy, hoàng thượng hạ chỉ cấm túc ba tháng, trách bà không biết dạy dỗ con dâu, khiến nàng ta hành xử điên rồ, suýt hại cả hoàng tử phi, liên lụy luôn cả Đại hoàng tử.
Bạch Thịnh An mất sự sắp đặt của Thục phi, lại không còn ta bên cạnh bày mưu tính kế, lập tức rối như ruồi mất đầu.
Hắn liên tiếp làm hỏng mấy việc, khiến hoàng thượng không hài lòng.
Nửa tháng sau, ta thành thân với Đại hoàng tử, chính thức trở thành Đại hoàng tử phi.
Mọi mối quan hệ và tài nguyên trong tay ngoại tổ giao hết cho ta.
Ngoại tổ nhìn ta từ ái:
“Ngọc , ngoại tổ chỉ có một đứa con gái là mẫu thân con, chẳng ngờ bà mệnh bạc, sớm rời bỏ con. giao lại hết thảy cho con, ta cũng yên tâm rồi.”
Ta dùng tài lực và nhân mạch ấy, Đại hoàng tử mà dựng cầu bắc lộ.
Hoàng thượng đối với các nhiệm vụ gần đây của Đại hoàng tử vô cùng hài lòng, còn khen với hoàng hậu:
“Hoàng nhi quả thật tiến bộ nhiều, sau khi thành thân càng thêm chững chạc. Phu thê hòa hợp, nhìn là biết ổn định, làm việc cũng thành thạo, các đại thần nói hắn có phong của trẫm thời trẻ.”
Tất nhiên là tiến bộ—bởi người của ngoại tổ ta, ta và Đại hoàng tử mà ra sức.
8
Sau khi Thẩm Ngọc Uyển bị xuống làm trắc phi, Bạch Thịnh An nhanh chóng được Thục phi sắp xếp cưới con gái của Đại lý tự thừa – tiểu thư Lâm Thanh – làm chính phi.
Lâm Thanh từ nhỏ được nuông chiều, tính tình kiêu ngạo. Vừa bước chân vào phủ hoàng tử, việc đầu tiên nàng làm là nhốt Thẩm Ngọc Uyển vào một tiểu viện, không có sự cho phép thì không được bước ra ngoài.
Nàng lạnh giọng nói:
“Điện hạ, nàng ta gây còn đủ hay sao? Nếu còn chọc giận hoàng thượng và hoàng hậu, hậu quả ngài đã nghĩ ?”
Bạch Thịnh An nhớ lại sai lầm của Ngọc Uyển, chỉ im lặng gật đầu.
Nhưng Ngọc Uyển dễ từ bỏ. Nhân lúc thị nữ trông coi sơ ý, đúng vào ngày Tam hoàng tử mở tiệc đãi khách, nàng cải trang thành vũ , lặng lẽ bước lên sân khấu, múa một khúc Ngọc Liên Kiều – vũ điệu năm xưa từng khiến kinh thành chấn động, do thân mẫu nàng biểu diễn.
Chân trần tô son đỏ, khoác lụa mỏng che mặt, chuông bạc leng keng, thân thể mềm mại nhẹ bước trên mâm sen lấp lánh—động tác uyển chuyển, khiến người xem ai nấy trầm mê, không rời mắt.
Một vị khách say rượu liền ghé tai Tam hoàng tử, xin được vũ làm bồi thiếp. Hắn liếc qua, nhận ra đó là Vương thúc ở Bình Dương, lập tức gật đầu đồng ý.
Còn Thẩm Ngọc Uyển, đang vui mừng nghĩ rằng Tam hoàng tử sẽ nhận ra mình, nào ngờ đã bị người vào hậu trường trói lại, bịt miệng, ném lên xe ngựa đưa thẳng vương phủ.
Trở về phủ Bình Dương vương, nàng gào xưng mình là Tam hoàng tử phi, nhưng chẳng ai buồn tâm.
Vương gia nhíu mày:
“Ồn ào quá. Cho uống một bát t.h.u.ố.c câm . Đừng rước thêm họa vào người.”
Thế là, nàng bị ép uống thuốc, lưỡi không còn lên tiếng, thân bị ném lên giường của vương gia, gọi trời không thấu, kêu đất chẳng hay.
Sáng sau, Thẩm Ngọc Uyển biến thành một tiểu thiếp câm của vương phủ Bình Dương, người người gọi nàng là “Á Di nương”.
Từ đó, nàng không còn xuất hiện ở kinh thành .
Vài ngày sau, trong phủ Tam hoàng tử phát hiện cơm mang vào tiểu viện của Ngọc Uyển không ai động . Khi kiểm tra lại, người đã không thấy .
Lúc ấy, các hoàng tử đang tranh đoạt ngôi vị đến giai đoạn căng thẳng nhất.
Tam hoàng tử nhận được nhiệm vụ Giang Nam trợ thiên tai—vốn là hội lập công chuộc lỗi.
Nào ngờ, hắn lại dạo chơi núi sông, mua về mấy mỹ thiếp, tiêu tiền như , mặc kệ tình c.h.ế.t đói. Cuối cùng, bị phẫn nộ đ.á.n.h đập suýt c.h.ế.t, còn bị một tài tử đất Giang Nam đệ đơn cáo trạng lên tận kinh thành.
Trong trạng thư ghi rõ: Tam hoàng tử lạm dụng quyền hạn, tham ô tiền tế, vơ vét của cải của .
Hoàng thượng giận dữ, lập tức sai Khâm sai đại thần điều tra—quả nhiên chứng cứ xác thực.
Cơn thịnh nộ xuống:
Con c.h.ế.t đói, còn hoàng tử lại sa đọa trụy lạc.
Cuối cùng, Tam hoàng tử Bạch Thịnh An bị phế truất, tước bỏ tước vị, làm thứ , đày đến U Châu, không có chiếu không được quay về kinh thành.
Năm Nguyên Thịnh thứ ba mươi sáu, Đại hoàng tử được lập làm tử, ta chính thức trở thành tử phi.
Tháng mười cùng năm, ta hạ sinh trưởng tôn của hoàng thượng – bé Nguyên nhi.
Hoàng thượng long nhan đại hỷ, ban đại xá thiên hạ.
Tháng chín năm sau, hoàng thượng băng hà, tử đăng kế vị làm tân đế.
Ta được phong làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Nguyên nhi được sắc phong làm tử.
Lễ đăng và lễ sắc phong hoàng hậu được tổ chức cùng ngày.
Tân hoàng tay ta cùng bước lên hoàng thành, ngự trên lầu cao, nhận vạn bái lạy.
Tháng ba đầu xuân, hoàng thượng tay ta dạo chơi trong ngự hoa viên, nói khẽ:
“Trẫm muốn lập trữ sớm, về sau các đệ muội của Nguyên nhi không nảy sinh tâm tư. Phải cho chúng biết, là tử, sau phải cùng nhau giữ gìn giang sơn, bảo vệ lê .”
Ta mỉm cười, c.h.ặ.t t.a.y người, nhìn về phía trước—Nguyên nhi đang chạy lảo đảo trên con đường lát đá:
“Có lẽ… Nguyên nhi sắp có đệ muội cùng chơi rồi.”
Hoàng thượng ôm lấy ta, hôn lên má.
Gió xuân khẽ lướt qua, vạn vật hồi sinh, nhân gian tràn hy vọng.