Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
04
Đêm giao thừa.
Tôi đón Tết một trong căn hộ.
Trong bếp có sẵn nguyên liệu tôi đã chuẩn bị từ trước, tôi nấu vài món đơn giản.
Một ăn.
Một xem Gala Xuân.
Một chờ đến đúng mười hai đêm để xem pháo hoa.
Không có gắp thức ăn cho tôi rồi nói: “Ăn nhiều vào.”
Không có giục: “ dẫn bạn trai về?”
Không có nói: “Con là con gái…”
Chỉ có sự yên tĩnh.
Và một chút lạnh.
Điện thoại reo liên tục.
Đồng nghiệp gửi lì xì trong nhóm.
Các “bố A” gửi lời chúc.
Những nghệ sĩ hợp tác gửi video chúc Tết.
Nhóm cũng đang ồn ào.
【Vợ thằng Hạo đúng là đảm đang, cả bàn đồ ăn nhìn đã thấy ngon rồi!】
【Sao Hiểu Đường không về? Con bé này, Tết mà cũng không về nhà.】
【Người trẻ mà, công việc bận.】
【Bận gì bận, mỗi tháng bốn năm nghìn tệ, có gì mà bận?】
【Đúng đấy, Hạo Hạo còn chẳng cần đi làm, nó là con gái mà cũng chạy ra ngoài.】
Tôi nhìn từng dòng nhắn.
Không phản bác.
Không giải thích.
Chỉ im lặng thoát khỏi nhóm .
Mười hai .
Pháo hoa nổ rợp trời.
Ngoài cửa sổ, thành phố sáng rực, náo nhiệt như biển người.
Tôi trước cửa kính rất lâu.
Điện thoại rung lên.
Là nhắn trợ lý:
【Giám đốc , chúc mừng năm mới! Tài khoản công ty vừa nhận một khoản thanh toán cuối, là tiền hợp tác thường niên một nhãn hàng, 3,87 triệu, đã xác nhận về tài khoản.】
Tôi trả lời:
【, vất vả rồi, chúc mừng năm mới.】
Tôi lại nhìn ra ngoài.
Pháo hoa năm nay… hình như đẹp hơn năm ngoái một chút.
Mùng Một, tôi không ra ngoài.
Mùng Hai, mẹ điện, tôi không nghe.
Mùng Ba, bố điện, tôi cũng không nghe.
Sáng mùng Bốn, tôi đang ở công ty xử lý công việc sau Tết, điện thoại reo.
Là em trai.
Tôi do dự một chút rồi nghe máy.
“Chị rốt cuộc là có ý gì?”
Giọng nó khá gắt.
“Ý gì là sao?”
“Bố mẹ cho chị hơn chục cuộc chị không nghe, chị còn thoát khỏi nhóm , chị muốn làm gì?”
Tôi đặt tập tài liệu xuống.
“Tôi không muốn làm gì cả.”
“ tại sao không lại?”
“Tôi bận.”
“Chị bận gì?”
Giọng nó càng lúc càng to.
“Chị mỗi tháng kiếm bốn năm nghìn tệ, chị bận gì? Tôi nói cho chị biết Hiểu Đường, chị đừng có giả bộ, chị chỉ đang giận dỗi thôi!”
Tôi không nói gì.
“Bố mẹ cho tôi nhà cho tôi xe là vì tôi phải nuôi ! Tôi phải nuôi vợ nuôi con! Chị độc thân, cần nhiều tiền làm gì? Chị đúng là ích kỷ!”
“Nói xong ?”
“Tôi…”
“Nói xong rồi thì cúp máy đi, tôi còn một hợp đồng cần ký.”
Tôi cúp máy.
Ngón tay hơi run.
Hít một hơi thật sâu.
Lại một hơi nữa.
Không sao cả.
Tôi quen rồi.
05
Mùng Năm Tết, mọi bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Mẹ nhắn cho tôi một WeChat:
【Tiểu Đường, bố con nhập viện rồi.】
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy đúng năm .
Rồi bình thản trả lời lại đúng một chữ:
【Ờ.】
Chỉ vài sau, mẹ lập tức nhắn dồn dập như trút giận:
【Con chỉ trả lời một chữ “Ờ”???】
【Bố con vì chuyện con mà tức đến huyết áp vọt lên 180, vậy mà con chỉ nói “Ờ”???】
【 Tiểu Đường, con còn lương tâm không đấy!!!】
Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục cúi đầu đọc hồ sơ, như thể mọi vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến .
Mười phút sau, điện thoại reo lên — em trai .
“Chị… chị thật sự không về ?”
“Không.”
“Bố nhập viện rồi!”
“Chị biết.”
“Biết rồi mà còn không về?”
“Về làm gì? Chị có phải bác sĩ đâu.”
Đầu dây kia im bặt hai .
Sau đó, giọng em trai khàn hẳn đi, như cố nuốt lại một cục nghẹn:
“Chị… em biết mấy năm nay bố mẹ không công bằng với chị. dù sao ông ấy cũng là bố chị mà… Chị không thể về thăm một lần sao?”
Tôi không nói gì.
“Chị… em xin chị đấy.”
Tôi hít sâu một hơi, ngực nặng trĩu như có gì đó đè xuống.
“….”
Sáu tiếng sau, tôi trước cửa phòng bệnh.
Đẩy cửa vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt bật cười.
Phòng bệnh náo nhiệt chẳng khác gì một buổi họp mặt .
Mẹ ngồi cạnh giường vừa gọt táo vừa thở dài, em dâu dựa lưng vào ghế chăm chú lướt điện thoại, em trai gần cửa sổ nghe máy. Còn bố — người thông báo là huyết áp lên tận 180 — lại đang nằm trên giường, sắc mặt hồng hào, mắt dán vào TV, trông khỏe mạnh đến chẳng giống bệnh nhân chút .
Tôi vào.
“Bố, bố thấy sao rồi ạ?”
Bố liếc tôi một , hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi, giọng đầy châm chọc:
“Còn biết đường mà về ?”
Mẹ đặt con dao gọt xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Trong đó có một chút mừng rỡ, nhiều hơn là trách móc.
“Tiểu Đường, sao con về muộn ? Mấy nay bố con cứ nhắc đến con mãi…”
“Con bận việc.”
“Bận bận bận, lúc cũng bận. Em con còn không bận bằng con.”
Em dâu cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình, liếc tôi một , khóe môi cong lên thành nụ cười nhàn nhạt như có như không.
Em trai nghe máy xong thì tới, cố gắng hòa giải:
“Chị, chị về là tốt rồi. Chị ngồi nói chuyện với bố mẹ đi, em ra ngoài nghe điện thoại tiếp.”
Nói xong, nó đi ra ngoài.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại bốn người.
Mẹ tiếp tục gọt táo như thể đó là việc duy nhất giúp bà giữ bình tĩnh.
Bố cố tình không nhìn tôi.
Em dâu ung dung chơi điện thoại.
Không khí đặc quánh, nặng nề đến chỉ cần thở mạnh cũng thấy mệt.
Tôi thêm vài , rồi kéo ghế ngồi xuống.
Mẹ đưa một miếng táo đã gọt sẵn về phía tôi.
“Ăn đi.”
Tôi nhận lấy, cắn một miếng.
Vị ngọt lan ra trong miệng.
Ngọt đến khiến lòng tôi bất giác chùng xuống.
Đó là hương vị mà hồi nhỏ tôi từng quen thuộc.
06
Bố “nằm viện” tròn ba .
Đến ba, tôi mới bắt đầu cảm thấy có gì đó… sai sai.
Huyết áp ông đã ổn định từ lâu, nhất quyết không chịu xuất viện.
cũng ung dung nằm trên giường, ăn ngon uống bổ, còn sai mẹ chạy ra ngoài mua tổ yến.
“Nhớ mua thêm một củ nhân sâm.”
Tôi ngồi ở góc phòng, lặng lẽ quan sát tất cả, không nói một lời.
Tối hôm đó, em trai kéo tôi xuống căng bệnh viện ăn cơm.
“Chị… có chuyện này, em muốn bàn với chị.”
“Chuyện gì?”
Nó gắp một đũa rau, kịp đưa lên miệng đã lại đặt xuống, dáng vẻ do dự.
“Là này… lần này bố nhập viện, tốn không ít tiền…”
Tôi nhìn nó, không nói.
Ánh mắt nó bắt đầu chao đảo, giọng nói cũng nhỏ đi.
“Chị cũng biết mà… em có việc làm, Mẫn Mẫn lại đang mang bầu…”
Tôi đặt đũa xuống.
“Em muốn nói gì?”
Nó ngập ngừng vài , rồi rốt cuộc cũng thốt ra:
“Chị có thể… tạm ứng trước không?”
“ nhiêu?”
“Tiền viện phí, thuê hộ lý, tiền dinh dưỡng… cộng lại chắc khoảng ba vạn.”
Ba vạn.
Tôi bật cười, tiếng cười nghe lạnh đến chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Hai mươi triệu chia xong lâu… mà các người đã hết tiền rồi?”
Mặt em trai đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Chị… ý chị là gì vậy?”
“Không có gì.”
Tôi dậy, khoác áo.
“Ba vạn đó, chị không trả.”
“Chị….”
Tôi cắt ngang:
“Về nói với bố mẹ đi. Tiền sinh hoạt hai trăm tệ mỗi tháng mà chị tích góp năm… cũng không đủ ba vạn đâu.”
Tôi cầm áo khoác định rời khỏi căng .
“ Tiểu Đường!”
Nó chộp lấy tay tôi.
“Đừng quá đáng! Chị tưởng chị là ? Chị chỉ là đàn bà, lương chết vài đồng bạc, có tư cách gì lên mặt với tôi?”
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay nó đang siết chặt cổ tay .
Rồi chậm rãi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt nó.
“Buông tay.”
Nó sững người.
Giọng tôi bình thản đến lạ, dường như trong ánh mắt tôi có gì đó khiến nó không dám làm càn thêm.
Cuối cùng, nó thả tay ra.
Tôi chỉnh lại tay áo, quay người đi.
Sau lưng, giọng nó gằn lên, giận dữ và căm phẫn như muốn xé toạc không khí:
“ Tiểu Đường… chị sẽ hối hận!”
07
Tôi không quay lại phòng bệnh.
Tôi xe, đi thẳng đến ga tàu cao tốc.
Trong phòng chờ, tôi mua chuyến sớm nhất.
Điện thoại rung lên.
Là mẹ.
Tôi bắt máy.
“Tiểu Đường, con đi đâu rồi? Hạo Hạo nói con đi rồi ?”
“Vâng.”
“Sao con đi mà không chào một câu? Bố con còn xuất viện mà!”
“Ông ấy đâu có bệnh.”
Đầu dây kia im bặt hai .
“…Con nói gì?”
“Mẹ , huyết áp bố ổn định từ lâu rồi. Diễn trò này là diễn cho xem?”
“ Tiểu Đường! Con nói kiểu gì vậy hả!”
“Con chỉ nói sự thật thôi.”
“Con….”
Tôi thở ra một hơi, giọng lạnh xuống.
“Mẹ, nếu muốn tiền thì cứ nói thẳng. Đừng bày trò.”
Đầu dây kia hoàn toàn im lặng.
Rất lâu sau, giọng mẹ mới vang lên, nghẹn ngào, kèm theo tiếng khóc:
“Tiểu Đường… sao con lại trở thành này? Trước đây con đâu có như vậy…”
Tôi khẽ cười, không có chút vui vẻ .
“Đúng vậy. Trước đây con không như này.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính phòng chờ, ánh đèn ga tàu phản chiếu nhòe nhạt.
“Trước đây, mỗi tháng con chỉ nhận hai trăm tệ sinh hoạt. Con tằn tiện từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc để gửi tiền về cho mẹ.”
“Mỗi lần về nhà, con mua nhiêu . Bản thân không dám ăn, không dám mặc.”
“Trước đây, mẹ nói ‘con là con gái’… con thật sự điều đó.”
Tôi dừng lại một chút.
Rồi nói tiếp, giọng bình thản đến đáng sợ:
“ mẹ … đó là trước đây.”
“Còn bây , con không muốn nhẫn nhịn nữa.”
Tôi cúp máy.
Cửa soát vé vừa mở.
Tôi kéo vali, vào hàng người đang nối đuôi nhau.
Phía sau, điện thoại rung liên tục.
Tôi không nghe.
Lên tàu, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Khung cảnh ngoài cửa sổ trôi vụt lùi về phía sau, nhanh đến mọi chỉ còn là những mảng màu nhòe nhoẹt.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu bỗng hiện lên vô số ký ức.
Hồi nhỏ, sinh nhật em trai có bánh kem hai tầng, nến màu lấp lánh.
Còn sinh nhật tôi, mẹ chỉ nấu một bát mì, nói rằng: “Mì tượng trưng cho trường thọ.”
Lên cấp hai, em trai học thêm, bố bỏ tám ngàn đăng ký lớp kèm một thầy một trò.
Còn tôi học đầu khối, bố chỉ nói một câu:
“Con gái học nhiều làm gì, sau này cũng gả đi thôi.”
Năm tôi thi đại học, tôi đậu vào trường top đầu tỉnh.
Em trai chỉ đậu một trường hạng ba trong tỉnh.
Bố nhìn tôi, thản nhiên nói:
“Tiểu Đường, con là chị. Nhường cho em con đi, đưa giấy báo nhập học cho nó.”
Đó là câu nói hoang đường nhất đời tôi từng nghe.
Tôi không nhường.
Tôi đi học đại học.
Và từ đó trở đi, không gửi cho tôi một xu nữa.
“Không phải con giỏi lắm ? Giỏi thì tự nuôi bản thân đi.”
Tôi mở mắt.
Ngoài kia, bầu trời đã tối sầm.
Chỉ còn những ánh đèn xa xa, kéo dài như một vệt sáng lạnh lẽo.