Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thẻ tín dụng của cô ta bị hạn mức, những món túi xách hay trang sức sáu số giờ đây chỉ còn là giấc mơ xa xỉ.
Đã quen với việc được Chu Tùy nuông chiều bằng tiền bạc và sự dung túng, cô ta sao có thể chịu cuộc sống “thiếu thốn” và “bị kiểm soát” như bây giờ?
Cô ta chỉ còn cách bám víu vào Chu Tùy.
Gọi điện, nhắn tin, than thở đủ kiểu, làm nũng, cầu xin.
Chu Tùy vốn đã quay như chong chóng vì chuyện công ty, nay còn phải chia tâm sức để dỗ dành cô ta, gần như kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Theo “tin chiến tuyến” mà bà Lâm truyền lại, có người nhìn thấy Chu Tùy và Doãn Phi cãi nhau một trận lớn ở câu lạc tư .
Doãn Phi vừa khóc vừa hét rằng Chu Tùy không còn quan tâm đến mình, còn Chu Tùy thì tức giận mắng cô ta không hiểu chuyện, chỉ biết gây rối.
Mối “chân tình” từng thắm thiết ngày , giờ đang rạn nứt dần dưới sức nặng của hiện thực và những đòi hỏi ích kỷ từ hai phía.
Truyền thông Hồng Kông vẫn độc mồm như xưa:
“Chu Tùy vì hồng nhan mà vung tiền như nước, dòng tiền Chu thị nguy cấp?”
“Phùng phu Doãn Phi bị nghi là họa thủy, vừa cưới đã gây hào môn!”
“Ân Doãnẩn cư dưỡng bệnh, chồng cũ và tình mới dính vào kiện tụng, mới là kẻ cười cuối cùng?”
Hình ảnh minh họa thường là gương mặt mệt mỏi của Chu Tùy nhìn nghiêng, ánh mắt hoảng của Doãn Phi, hoặc gương mặt u ám của Phùng Chí Minh.
Ở các buổi trà nước của giới quý bà, chiều gió cũng bắt đầu xoay chiều:
“Hồi trước tưởng Doãn Phi giỏi, giờ mới thấy quá dại. Chơi đùa hai người đàn ông, cuối cùng tự rước họa vào thân.”
“Chu tiên sinh lần này lú thật rồi, chuyện làm ăn đâu phải trò đùa? Vì một người đã tái hôn, có đáng không?”
“Tôi thấy Ân Doãnmới là người thông minh. Rút lui đúng lúc. Giờ nhìn mà xem — sạch sẽ, gọn gàng, chẳng vướng víu gì.”
Thỉnh thoảng, khi “sức khỏe khá hơn”, tôi sẽ xuất hiện ở một hai sự kiện cần thiết.
Vẫn giữ dáng vẻ trầm lặng, ăn mặc nhã nhặn, sắc mặt mang theo chút tái nhợt và tiều tụy vừa đủ.
Không nói nhiều, không tranh luận.
Chỉ yên tĩnh ngồi đó, thỉnh thoảng ngước mắt, ánh nhìn bình thản quét qua những người đang bàn tán rì rầm.
Lạ thay, chính sự lặng ấy lại mang về tôi chút đồng cảm… và cả sự tôn trọng mơ hồ.
Ít , không còn dám công khai chế giễu tôi.
Tại một buổi triển lãm từ thiện, tôi “tình cờ” gặp lại chú Triệu — người từng bị Chu Tùy gạt nội tập đoàn.
Ông nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, mang theo chút tán thưởng xen lẫn dò xét.
“Cô Ân, trông khí sắc khá hơn nhiều rồi đấy.” Ông khẽ nói.
“Cảm ơn chú Triệu quan tâm, vẫn đang từ từ dưỡng sức ạ.” Tôi gật đầu nhẹ.
“Chu Tùy dạo này… làm ầm lên ghê lắm.” Ông lơ đãng nói, “Người trẻ ấy mà, nóng vội, không nghĩ đến hậu quả.”
Tôi mỉm cười nhạt: “Chú là người kỳ cựu của tập đoàn, nhìn thấu mọi việc.”
Chúng tôi không nói gì thêm, nhưng lòng đều hiểu rõ.
Kẻ thù của kẻ thù — là bạn.
Sợi dây này, tôi đã nối được rồi.
Áp lực của Chu Tùy ngày một lớn.
Cổ đông thúc ép, dòng vốn căng thẳng, cộng thêm những đòi hỏi và than vãn không ngừng từ Doãn Phi, gần như khiến anh ta phát điên.
Anh ta cần một bước đột phá — một dự án có thể nhanh chóng tạo ra lợi khổng lồ để cứu vãn tình hình.
Và anh ta nhớ đến dự án động sản lớn ở khu Tân Giới Bắc, trước đây từng được tôi đánh cao, nhưng lại bị anh ta phủ quyết vì rằng “quá rủi ro”.
“Ốc đảo thông minh”, một tổ hợp tích hợp nhà ở, thương mại và nghiên cứu công nghệ. Tiềm năng rộng mở, nhưng chi phí đầu tư ban đầu cực lớn, quy trình xét duyệt phức tạp, là liên quan đến chuyển đổi mục đích sử dụng đất và các yêu cầu về môi trường — cần mối quan hệ cực mạnh.
Trước đây, khi cha tôi còn nắm quyền, các mối liên hệ của nhà Ân có thể tạo ra khác biệt quyết định.
Giờ đây, Chu Tùy buộc phải đến tìm tôi.
Anh ta lại xuất hiện ở căn hộ của tôi, không còn vẻ hống hách như lần trước, gương mặt mang theo vẻ mệt mỏi không che giấu … và một chút cầu xin khó ra.
“Ân Doãn,” anh ta đi thẳng vào vấn đề, giọng nói hiếm hoi bình hòa, “Dự án ‘Ốc đảo thông minh’, anh muốn khởi động lại.”
Tôi ngồi trên ghế, thong thả pha trà, không trả lời.
Anh ta hít sâu, tiếp tục: “Anh biết, trước đây là anh sai. Nhưng dự án này bây giờ rất quan trọng với Chu thị. Em… có thể giúp anh được không? Dùng chút quan hệ cũ của nhà Ân, thúc đẩy việc phê duyệt.”
Tôi ngước mắt nhìn anh:
“Chu tổng đang cầu xin tôi sao?”
Gương mặt Chu Tùy biến đổi mấy lần, cuối cùng nuốt giận xuống, nghiến răng nói:
“Phải, coi như anh cầu xin em. Sau khi dự án thành công, lợi … chúng ta có thể thương lượng.”
Tôi đặt ấm trà xuống, nhìn anh ta thẳng thắn:
“Lợi , tôi muốn một nửa.”
“Cái gì?!” Chu Tùy bật dậy ghế, “Ân Doãn, em điên rồi à?! Một nửa lợi ? Sao em không đi cướp luôn đi?!”
“Chu tổng có thể không đồng ý.” Giọng tôi vẫn bình thản, “Vậy thì mời anh quay về. Tôi tin là Phùng tổng hoặc vài người khác đang để ý miếng đất này sẽ rất sẵn lòng tiếp quản.”
Tôi đang đánh cược.
Cược rằng anh ta không còn đường lui.
Cược rằng dự án này đối với anh ta là sống còn.
Chu Tùy trừng mắt nhìn tôi, lồng ngực phập phồng, ánh mắt đầy giằng xé, giận , và cả chút lúng túng khi bị nhìn thấu tình thế khó xử.
lặng kéo dài suốt một phút.
Cuối cùng anh ta uể oải ngồi trở lại ghế sofa, giọng khàn đặc:
“… Được. Một nửa lợi . Nhưng em phải đảm bảo phê duyệt xong trong vòng ba tháng.”
“Được thôi.” Tôi gật đầu. “Nhưng tôi có điều kiện. Tôi muốn được vào ban điều hành dự án, và có quyền phủ quyết ở các hạng mục quan trọng.”
Đồng tử Chu Tùy co lại: “Em muốn nhúng tay vào dự án?”
“Chu tổng,” tôi mỉm cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười, “một nửa lợi , không thể ngồi không mà lấy. Tôi phải đảm bảo khoản đầu tư của mình… không đổ xuống sông xuống biển, đúng không?”
Chu Tùy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Anh ta dường như đang cân nhắc, đang tính toán rủi ro.
Cuối cùng, khát vọng thành công của dự án và mong muốn thoát khốn đã lấn át tất cả.
“… Được. Anh đồng ý.”
Anh ta lấy ra hợp đồng hợp tác đã chuẩn bị sẵn, đưa tôi.
Tôi xem qua, điều khoản rất khắt khe, chỗ cũng ràng buộc.
Nhưng tôi không phản đối, cầm bút lên, ký tên.
Ân Doãn.
Lần này, chữ ký ấy không phải là nhượng .
Mà là lời tuyên chiến.
Chương 6
Ngày hôm sau sau khi ký hợp đồng, người của tôi đã chính thức vào nhóm dự án “Ốc đảo thông minh”.
Dẫn đầu là người tâm phúc do tôi đích thân bồi dưỡng — Từ Mặc.
Năng lực xuất sắc, lịch sạch sẽ, quan trọng là — tuyệt đối trung thành.
Chu Tùy tỏ ra không hài lòng, nhưng vì ràng buộc trong hợp đồng, chỉ có thể lặng chấp thuận.
Anh ta cũng cài cắm hàng loạt người thân tín vào dự án, tìm cách cô lập Từ Mặc.
Tôi không để tâm.
Thứ tôi muốn vốn dĩ không phải là quyền lực bề ngoài.
Mà là — thông tin.
liệu cốt lõi của dự án, luồng tiền, các mốc phê duyệt, thậm chí là những giao dịch ngầm của Chu Tùy với các thế lực liên quan… Tất cả đều không ngừng được Từ Mặc truyền về chủ mã hóa của tôi.
Tôi như một nhện kiên nhẫn, lặng nằm giữa trung tâm mạng lưới, cảm từng rung động nhỏ .
Không lâu sau, Doãn Phi đã biết chuyện tôi và Chu Tùy “hợp tác”.
Cô ta bắt đầu ngồi không yên.
Dùng một số lạ, lại nhắn tin tôi.
Lần này, đến cả lớp mặt nạ cũng chẳng buồn giữ nữa.
【Doãn Phi】: Ân Doãn, giỏi lắm đấy! Dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để bám lấy anh Tùy! tưởng thế là khiến anh ấy quay lại sao? Đừng mơ! Người anh ấy yêu là tôi!
【Doãn Phi】: Đợi đến ngày dự án thành công, tôi sẽ đá ra cuộc chơi! Vị trí bà Chu, sớm muộn gì cũng là của tôi!
Tôi nhìn những dòng chữ nhảy múa trên màn hình, gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt giận méo mó của cô ta lúc gõ tin nhắn.
Tôi không chặn số, cũng chẳng đáp lại.
Chỉ lặng chụp màn hình, lưu lại.
Trong thư mục “Cái phải trả”, lại có thêm một mục mới ghi tội danh của cô ta.
Tiệc khai mạc dự án “Ốc đảo thông minh” được tổ chức rầm rộ, khách khứa đông đủ.
Chu Tùy cần buổi tiệc này để chứng minh “năng lực kiểm soát” và “sức mạnh” của mình, nhằm trấn an lòng người.
Với tư cách là đối tác quan trọng, tôi đương nhiên cũng phải có mặt.
Tôi chọn một đầm dài bằng nhung xanh sapphire, kiểu dáng tối giản, đường cắt cực kỳ vừa vặn, làm bật làn da trắng như tuyết, toát lên khí chất điềm tĩnh, vững vàng.
Tôi không còn tình che giấu vóc dáng — phần bụng phẳng lì lặng tuyên bố về nỗi đau đã qua.
Ngay khi tôi xuất hiện, ánh nhìn của cả hội trường lập tức dồn về phía tôi.
Có thương hại, tò mò, dò xét, và cả một tia… kính nể khó ra.
Chu Tùy đang nâng ly rượu, trò chuyện khách sáo với mấy vị quan chức.
Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta thoáng hiện vẻ phức tạp, rồi lập tức thay bằng nụ cười xã giao, bước đến, giả vờ thân thiết muốn choàng tay qua eo tôi.
Tôi nghiêng người nhẹ, tránh đi.
Tay anh ta khựng lại giữa không trung, sắc mặt có phần khó coi.
“Ân Doãn, chú ý hoàn .” Anh ta hạ giọng, mang theo ý cáo.
“Chu tổng,” tôi nâng ly champagne, cụng nhẹ vào ly anh ta, giọng không lớn nhưng rõ ràng, “hợp tác vui vẻ.”
Mấy ông chủ xung quanh cười ha hả phụ họa:
“Bà Chu đúng là nữ trung hào kiệt, lúc mấu chốt vẫn phải trông vào người nhà mình!”
Chu Tùy gắng gượng cười, ánh mắt lại đi vài phần.
Đúng lúc đó, lối vào vang lên một trận xôn xao nho nhỏ.
Doãn Phi xuất hiện.
Cô ta mặc một váy dạ hội lấp lánh sequin lòe loẹt, trang điểm đậm đến mức gần như viết dòng chữ “tôi rất đắt ” lên mặt.
Cô ta khoác chặt tay Phùng Chí Minh – người đàn ông sắc mặt không vui – nhưng ánh mắt lại như đèn pha, nhanh chóng khóa chặt vào tôi và Chu Tùy.
Vừa thấy hai chúng tôi đứng cạnh nhau, ánh mắt cô ta liền trở nên sắc lẹm.
Cô ta hất tay Phùng Chí Minh ra, nâng ly rượu, bước từng bước uyển chuyển về phía chúng tôi.
“Anh Tùy,” giọng cô ta ngọt ngào đến buồn nôn, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của tôi, nói với Chu Tùy, “chúc mừng nhé, cuối cùng cũng khởi động được dự án. Em biết mà, anh giỏi !”
Chu Tùy có chút lúng túng, theo phản xạ liếc nhìn tôi.
Tôi mặt không biểu cảm.
Lúc này, Doãn Phi mới làm ra vẻ như vừa thấy tôi, giả vờ kinh ngạc đưa tay che miệng:
“Trời ơi, Doãn cũng ở đây à? Váy mặc… màu khá đặc biệt đấy, nhưng kiểu thì có vẻ lỗi thời rồi? Em mới đi xem show ở Paris về, năm nay xu hướng đâu phải như vậy đâu.”
Một cú khiêu khích vụng về.
Tôi còn chưa nói gì, Chu Tùy đã nhíu mày: “Doãn Phi, bớt nói vài câu.”
Doãn Phi bĩu môi tỏ vẻ ấm ức:
“Em nói gì sai sao? Em chỉ muốn nhắc Doãn một câu, dù sao bây giờ thân phận cũng khác rồi, ăn mặc nên chú ý, kẻo mất mặt… trước đối tác.”
Mọi người bắt đầu quay đầu nhìn về phía này, xì xào bàn tán.
Sắc mặt Phùng Chí Minh càng u ám, đứng từ xa mà không hề bước tới.
Tôi nhìn Doãn Phi, chợt bật cười.
“Bà Phùng đúng là có lòng.” Giọng tôi nhẹ nhàng, “Có điều ăn mặc là gu cá . Giống như chọn đàn ông vậy — có người thích cái mới, kích thích, dẫu xuất xứ mập mờ; có người lại thấy cũ thì tốt hơn, ít ra còn biết rõ nguồn gốc, dùng mới yên tâm, đúng không?”
Tôi ý liếc Chu Tùy một cái, rồi lại nhìn sang Doãn Phi.
Mặt Doãn Phi lập tức đỏ bừng.
Sắc mặt Chu Tùy cũng tối sầm lại.
“Ân Doãn!” Anh ta quát khẽ.
Tôi thản nhiên nhún vai, xoay người rời đi, bước sang phía khác thì thầm trao đổi với Từ Mặc, nắm tình hình mới của dự án.
Mặc kệ ánh mắt tóe lửa của Doãn Phi và cơn giận đang cuộn trào của Chu Tùy.
Vì đây mới chỉ là khởi đầu.
Bữa tiệc đi đến cao trào — nghi thức ký kết văn kiện phê duyệt sơ quyền sử dụng đất với đại diện chính quyền.
Chỉ cần đóng dấu, dự án coi như thành công được một nửa.
Chu Tùy chỉnh lại vest, đầy khí thế bước lên sân khấu nhỏ.
Quan chức cũng đã vào vị trí.
Cả hội trường phăng phắc, ống kính phóng viên chĩa thẳng về bàn ký kết.
Ngay lúc đó, trợ của Chu Tùy mặt tái nhợt, vội vã chạy lên sân khấu, ghé tai anh ta nói vài câu.
Nụ cười trên mặt Chu Tùy lập tức đông cứng lại.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén bắn thẳng về phía Doãn Phi bên dưới!
Doãn Phi bị anh ta nhìn đến ngơ ngác, gương mặt tràn đầy vẻ… vô tội.
Quan chức dường như cũng được điện thoại, cau mày, khẽ trao đổi vài câu với Chu Tùy, sau đó ngờ đứng dậy, dẫn theo tùy tùng rời đi!
Lễ ký kết bị hủy bỏ!
Cả hội trường náo !
Đám phóng viên như cá mập ngửi thấy mùi máu, ùa lên như vỡ tổ.
“Chu tổng, chuyện gì vậy? Sao lại đột ngột hủy ký kết?”
“Dự án gặp vấn đề gì sao?”
Chu Tùy đứng trên sân khấu, mặt đen như than, nắm chặt nắm đấm, gân xanh đầy trán.
Anh ta trừng trừng nhìn Doãn Phi, ánh mắt như muốn giết người.
Ngay sau đó, anh ta đẩy phóng viên ra, sải bước lao xuống sân khấu, túm lấy cổ tay Doãn Phi, mặc kệ tiếng hét của cô ta và sự ngăn cản của Phùng Chí Minh, thô bạo kéo cô ta ra sảnh tiệc!
“Anh Tùy! Anh làm gì vậy! Buông em ra! Chí Minh! Cứu em!” Tiếng gào khóc của Doãn Phi xa dần.
Cả hội trường ngỡ ngàng nhìn nhau, tiếng bàn tán dâng lên như thủy triều.
“Chuyện gì thế?”
“Nghe nói hình như tài liệu đánh môi trường cốt lõi có vấn đề, nghi là làm giả!”
“Trời ơi! Đây là vi phạm nghiêm trọng! làm chuyện này vậy?”
“Không thấy ánh mắt Chu Tùy vừa nhìn Doãn Phi à? Chẳng là cô ta…”
“Không thể chứ? Cô ta được gì từ đó?”
“ biết được, loại đàn bà như thế, chuyện gì mà chẳng dám làm? Biết đâu sợ dự án thành công thì Ân Doãncàng vững thế, cô ta không còn cơ hội nữa?”
Tôi đứng ở rìa đám đông, tay cầm ly champagne vẫn chưa uống hết, nhẹ nhàng lắc lư.
Từ Mặc lặng bước đến cạnh tôi, khẽ nói:
“Ân tiểu thư, xong rồi. Tất cả dấu vết đều hướng về một trợ bên cạnh bà Phùng, và người đó từng một khoản chuyển khoản lớn từ Doãn Phi.”
Chương 7
Sự hỗn trong sảnh tiệc kéo dài suốt cả đêm.
Phóng viên Hồng Kông như được tiêm doping, dàn quay và ảnh canh gác kín trước cổng khách sạn, tìm cách chộp được cứ động tĩnh của Chu Tùy và Doãn Phi.
Nhưng đội vệ sĩ của Chu Tùy không phải dạng vừa, đã đưa cả hai rời hiện trường bằng lối bí mật.
Dẫu vậy, tin tức vẫn lan truyền với tốc độ ánh sáng.
Việc dự án “Ốc đảo thông minh” bị dừng khẩn cấp do tài liệu cốt lõi nghi làm giả, giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ phẳng lặng, khiến thương giới Hồng Kông dậy sóng dội.
Cổ phiếu của tập đoàn Chu thị, khi mở cửa phiên giao dịch hôm sau, không ngoài dự đoán – lao dốc không phanh.
Làn sóng bán tháo lan rộng.
Trong biệt thự riêng của Chu Tùy, bầu không khí như đóng băng.
Doãn Phi tóc tai rối bời, lớp trang điểm nhòe nhoẹt vì nước mắt, váy dạ hội đắt tiền cũng đầy nếp nhăn. Cô ta co rúm lại ở góc sofa, run rẩy.
Chu Tùy giống như một thú bị thương điên, đi qua đi lại trước mặt cô ta, mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng dội.
“Nói! Có phải cô làm không?!” Anh ta đột ngột dừng lại, chỉ tay vào mặt Doãn Phi, giọng khản đặc vì tức giận cực độ, “Bản báo cáo đánh môi trường đó, có phải cô bảo người ta động tay động chân không?!”
“Không phải em! Anh Tùy, thật sự không phải em!” Doãn Phi vừa khóc vừa hét, giọng chói tai, “Em sao có thể hại anh! Dự án thành công thì cả anh và em đều có lợi, em làm vậy để làm gì?!”
“Tại sao à?” Chu Tùy cười , ánh mắt u ám đáng sợ, “Vì cô ngu! Vì cô sợ dự án thành công thì tiện Ân Doãncàng củng địa vị, cô sẽ không bao giờ có cơ hội quay về bên tôi nữa, đúng không?!”
“Không phải em!” Doãn Phi lao đến ôm chân anh ta, nhưng bị Chu Tùy hất mạnh.
Cô ta ngã nhào xuống đất, khóc càng thêm thảm thiết:
“Anh Tùy, sao anh lại nghĩ về em như vậy! Em yêu anh mà! Là Ân Doãn! Chắc chắn là Ân Doãn– đàn bà độc ác đó hãm hại em! Cô ta hận em, hận chúng ta!”
“Câm miệng!” Chu Tùy quát lớn, gân xanh đầy trán, “Chứng cứ rành rành! Giao dịch chuyển khoản, địa chỉ IP, tất cả đều chỉ vào cái trợ ‘giỏi giang’ của cô! Cô còn dám chối?!”
Anh ta cúi người, túm lấy cổ áo Doãn Phi, kéo cô ta đứng dậy, ép nhìn vào mắt cô:
“Doãn Phi, tôi nói cô biết, nếu lần này không vượt qua được, Chu thị tiêu, tôi cũng tiêu! Cả cô và Phùng Chí Minh, cũng đừng hòng sống yên!”
“Không phải em… thật sự không phải em…” Doãn Phi bị sự điên cuồng trong mắt anh ta dọa sợ, chỉ còn biết lập đi lập lại trong tuyệt vọng.
Đúng lúc này, điện thoại của Chu Tùy rung liên hồi.
Là cuộc gọi từ các lão làng trong hội đồng quản trị, cổ đông, chủ nợ… tất cả như đang đòi mạng anh ta.
Anh ta bực bội buông tay Doãn Phi, bắt một cuộc gọi, đầu dây bên kia vang lên tiếng quát tháo như sấm.
Sắc mặt Chu Tùy ngày càng trắng bệch, chỉ ứng phó được vài câu, rồi chán nản cúp .
Ánh mắt anh ta nhìn Doãn Phi lúc này không còn chút dịu dàng , chỉ còn lại căm hận và chán ghét đến tận xương tủy.
“Cút.” Anh ta chỉ về phía cửa, giọng như băng, “Trước khi tôi gọi bảo vệ ném cô ra ngoài, tự mình cút đi.”
Doãn Phi không thể tin được nhìn anh ta, như thể không ra người đàn ông trước mắt là .
“Anh Tùy…”
“Cút!”
Doãn Phi giật mình run rẩy, lảo đảo chạy ra ngoài, đến cả một giày cao gót cũng rớt lại.
Tổ ấm ngày được dày công vun đắp, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn và tiếng thở dốc nặng nề của Chu Tùy.
Và cả cơn khủng hoảng sắp nhấn chìm đế chế của anh ta.
Trái ngược hoàn toàn với tình gà bay chó sủa bên phía Chu Tùy, căn hộ của tôi thì yên tĩnh đến lạ.
Điện thoại của Mark vang lên đúng giờ.
“Ân tiểu thư, cổ phiếu đã rớt xuống dưới mức báo như đã định. Chúng tôi đang dốc toàn lực thu mua, thị trường đang hoảng bán tháo, tiến triển rất thuận lợi. Ngoài ra, ông Triệu và hai cổ đông nhỏ khác bày tỏ mong muốn gặp cô vào chiều nay.”
“Rất tốt. Địa điểm đã sắp xếp ổn thỏa.”
“Rõ.”
Buổi chiều, tại một câu lạc tư vô cùng kín đáo.
Tôi gặp chú Triệu cùng hai cổ đông khác từ lâu đã mãn với Chu Tùy.
Không cần khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.
Chú Triệu mở lời: “Ân tiểu thư, lần này Chu Tùy thật sự tiêu rồi. Dự án hỏng, đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ và bị điều tra, ngân hàng thì đòi nợ, cổ đông gây sức ép… E là Chu thị sắp thay đổi rồi.”
Một cổ đông khác, chú Vương, thở dài: “Chúng tôi từng cùng lão Chu gây dựng cơ nghiệp, thật sự không đành lòng nhìn mọi thứ bị hủy hoại. Chu Tùy quá khiến người ta thất vọng!”
Tôi lặng lắng nghe, đợi nói xong mới chậm rãi lên tiếng:
“Chú Triệu, chú Vương, chú , cháu hiểu những lo lắng của các chú. Hành vi của Chu Tùy quả thật khiến người ta lòng.”
Tôi lấy ra một tính bảng, mở vài bức ảnh mờ mờ chụp bằng chứng sở hữu cổ phần, đẩy đến trước mặt .
“Không giấu gì các chú, cổ phần Chu thị hiện cháu đang nắm giữ, cộng thêm sự ủng hộ của các chú, cũng đã không thể coi thường.”
Cả ba nhìn số trên màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi, liếc nhìn nhau, trong mắt đều là kinh ngạc.
không ngờ, người phụ nữ bị bỏ rơi này, âm thầm tích lũy được một lượng vốn lớn đến thế.
Tôi tiếp tục: “Chu thị là tâm huyết cả đời của ông nội Chu, không thể bị hủy hoại dưới tay Chu Tùy. Giờ đây, chúng ta cần một người có thể ổn định cục diện, dẫn dắt Chu thị vượt qua khủng hoảng.”
Chú Triệu nhìn tôi, ánh mắt sắc bén: “Ý cô Ân là?”
“Tại cuộc họp cổ đông thường sắp tới,” tôi nhìn thẳng vào ông, giọng điềm đạm nhưng kiên quyết, “cháu sẽ đề nghị bãi nhiệm chức Chủ tịch kiêm CEO của Chu Tùy.”
Căn phòng bặt trong giây lát.
Đề nghị này như sét đánh ngang tai.
Nhưng khi nhìn người phụ nữ trước mặt – ánh mắt bình tĩnh, chuẩn bị kỹ càng – rồi so với Chu Tùy chỉ vì tình mà khiến công ty hỗn , thì câu trả lời dường như quá rõ ràng.
Chú Triệu trầm ngâm một lát, là người đầu tiên đưa tay ra:
“Ân tiểu thư – không, Chủ tịch Ân – chúng tôi ủng hộ cô.”
Hai người còn lại cũng lần lượt bày tỏ thái độ.
lưới săn mồi, bắt đầu siết lại.
Phòng họp của tập đoàn Chu thị.
Không khí nặng nề đến mức nhỏ một giọt nước cũng nghe thấy.
Chu Tùy ngồi ở vị trí chủ tọa, mặt xám ngoét, quầng mắt đậm, chỉ trong vài ngày trông như già đi cả chục tuổi.
Dưới đó, các cổ đông và thành viên hội đồng quản trị đủ mọi vẻ mặt: mãn, lo lắng, nhạt – đan xen thành một mạng lưới áp lực khổng lồ bao trùm lấy anh ta.
Trách nhiệm vì dự án thất bại, nguy cơ đứt gãy dòng tiền – là chủ đề chính của cuộc họp.
Chu Tùy gắng giải thích, trấn an, nhưng lời yếu ớt, không có sức thuyết phục.
“Lần này là ngoài ý muốn! Có người hãm hại tôi! Tôi sẽ điều tra rõ ràng…”
“Chủ tịch Chu!” Một vị giám đốc kỳ cựu không khách sáo ngắt lời, “Ngoài ý muốn sao? Chỉ một lần ngoài ý muốn đã khiến cả tập đoàn rơi vào tuyệt ? Năng lực quản và kiểm soát rủi ro của anh ở đâu?”
“Việc cấp bách là vốn! Ngân hàng đã ra tối hậu thư cuối cùng! Chủ tịch Chu, anh phải đưa ra phương án giải quyết!”
“Còn cuộc điều tra của chính phủ thì sao? sẽ gánh khoản bồi thường khổng lồ này?!”
Những lời chất vấn và trách mắng vang lên không ngừng.
Chu Tùy mệt mỏi ứng phó, mồ hôi toát ra trên trán.
Đúng lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra.
Tôi mặc một vest chân váy đen chỉnh tề, dẫn theo Từ Mặc và đội ngũ luật sư của mình, bước vào trong.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.
Ngạc nhiên, nghi ngờ, dò xét.
Chu Tùy lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy tôi, thoáng sững người, rồi lửa giận bùng lên: “Ân Doãn? Cô tới đây làm gì? Đây không phải chỗ của cô! Ra ngoài!”
Tôi không để tâm đến anh ta, đi thẳng đến bàn dài, ngồi xuống một chỗ trống đối diện anh ta.