Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Thái độ của tôi khiến ba hài lòng.
Ông gật với tôi.
“Thế ra dáng.”
“Tết giá cả đắt đỏ, con nâng hạn mức thẻ tín dụng lên một .”
“Kẻo đến lúc tiền không đủ tiêu.”
Hạn mức thẻ tín dụng của tôi là một trăm nghìn tệ.
Bốn người họ ở đảo bảy ngày, nếu tiết kiệm một thì thế nào cũng đủ.
Nhưng nhìn vé máy bay họ đặt, rõ ràng không hề có ý định tiết kiệm cho tôi.
Quả nhiên không phải tiền của , tiêu xài cũng xót.
Tôi không nói thêm gì nữa.
Nói nhiều cũng vô ích, họ chỉ nghĩ tôi tiếc tiền.
Mấy ngày sau đó, tin tiêu dùng từ thẻ tín dụng liên tục gửi tới.
Phí khách sạn năm , phí hướng dẫn viên cao cấp, phí thuê xe sang… đủ loại.
Cộng cả tiền vé máy bay, tổng cộng đã tiêu gần tám vạn tệ.
Tôi lạnh lùng nhìn, không nói một lời.
Sau lần tôi không trả lời tin , Chu Trạch Hiên mỗi ngày gửi lời xin lỗi cho tôi.
Nói rằng sau Tết, tôi không bận nữa, nhất định sẽ dẫn tôi đi bù.
Nhưng tôi không trả lời lấy một câu.
Anh ta biết rõ điều tôi cần nhất không phải là bù đắp, là sự ở bên ngay lúc này.
Là trong dịp Tết, không bỏ mặc tôi cô đơn ở , để đi cùng đình tôi.
Thế nhưng anh ta giả vờ không nghe không thấy, từng nghĩ đến việc từ chối lời mời của ba mẹ tôi.
Anh ta thà đi cùng ba mẹ và em gái tôi, còn hơn ở lại đón Tết cùng tôi — bạn gái, người sắp thành hôn của anh ta.
Nhóm chat đình vốn im lặng đã lâu lại trở nên náo nhiệt chuyến .
Em gái đăng trong nhóm bộ váy mua — một chiếc váy ren trắng gợi cảm.
Cổ chữ V sâu khiến vòng ngực của nó trông đầy đặn nổi bật.
Nó @ Chu Trạch Hiên.
“Anh Trạch Hiên, anh thấy chiếc váy này thế nào?”
Chu Trạch Hiên trả lời ngay lập .
“Đẹp lắm, Ninh Ninh mặc gì cũng đẹp.”
Em gái gửi một biểu cảm e thẹn.
“Đến lúc đó anh Trạch Hiên nhớ chụp ảnh đẹp cho em nhé!”
“Nếu chụp đẹp em sẽ thưởng anh bí mật!”
Những lời thân mật như không có ai xung quanh này, rõ ràng đã vượt quá giới hạn giữa anh rể và em vợ.
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác khó tả.
Có một ý nghĩ thoáng qua trong , nhưng tôi không dám tin.
Tôi siết chặt điện thoại, gửi nhóm một bức ảnh quần áo đôi.
“Hai người mặc cái này còn hợp hơn.”
Tin vừa gửi đi, điện thoại của Chu Trạch Hiên lập gọi tới.
Tôi cười nhạt.
Trước đó giải thích xin lỗi tôi, anh ta chỉ tin.
thì lại biết gọi điện rồi.
Vừa bắt máy, giọng Chu Trạch Hiên nghe có gấp gáp.
“ , em gửi bức ảnh đó trong nhóm là ý gì?”
“Anh xem Ninh Ninh như em gái, em đừng suy nghĩ lung tung.”
Tôi nói giọng lạnh nhạt.
“Em có ý gì cả.”
“ phải trong lòng anh có điều mờ ám nên nhạy cảm vậy ?”
Bên kia có vẻ giận.
“ , anh biết em vẫn còn giận anh.”
“Giận anh nhận lời ba mẹ em, Tết không ở lại với em.”
“Nhưng đó là ba mẹ em, anh thật sự khó từ chối, còn cách nào nữa?”
“Em đừng nghĩ linh tinh, càng đừng hiểu lầm anh với Ninh Ninh.”
Tôi cười lạnh.
“Có phải hiểu lầm hay không, trong lòng anh rõ nhất.”
“Còn nữa, em không hề giận.”
“Anh muốn đi với ai, đi đâu, là tự do của anh, không liên quan gì đến em.”
“Chu Trạch Hiên, chỉ cần anh không thẹn với lòng.”
Nói , tôi dứt khoát cúp máy.
Nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi đau âm ỉ.
Hóa ra, không chỉ trong tình thân,
Ngay cả trong tình yêu, tôi cũng chỉ là một trò cười!
4
Chỉ tôi gửi tấm ảnh đó nhóm.
Tôi còn tan làm, ba mẹ đã đặc biệt gọi điện tới.
Trong từng câu từng chữ trách tôi lòng dạ hẹp hòi, nhằm chính em gái .
Mẹ tôi còn nói giọng mỉa mai.
“Đàn ông của thì phải tự giữ cho chặt, đến lúc chạy thì đừng đổ lên người khác.”
Tôi hít sâu một hơi, lấy cớ còn phải làm việc rồi cúp máy.
họ gọi lại lần nữa, tôi không nghe.
Buổi tối, Chu Trạch Hiên hẹn tôi đi ăn, nói là để xin lỗi.
Tôi trực tiếp làm ngơ.
Về đến , ba mẹ và em gái đã hồ hởi thu dọn hành lý xuôi.
Lúc này tôi biết, chuyến bay của họ là sáng sớm ngày mai.
Tôi liếc nhìn bàn ăn trống trơn.
Mẹ tôi không ngẩng , giọng lạnh nhạt.
“Hôm nay bận dọn hành lý không kịp nấu cơm, chúng ta ăn ngoài rồi, con tự nấu bát mì ăn.”
Tôi nhớ lại lời Chu Trạch Hiên nói tối nay mời tôi đi ăn, hóa ra anh ta cũng mời cả ba mẹ và em gái tôi.
Tôi không nói gì, bước bếp, mở tủ lạnh.
Bên trong trống rỗng, đến một quả trứng cũng không có.
Đây là mặc định rằng họ đi rồi thì này cũng không còn ai ở ?
Tôi trở về phòng , nhịn đói đặt một phần đồ ăn giao tận nơi.
Ngoài cửa mơ hồ vang lên tiếng ba mẹ và em gái trò .
“ con đúng là hẹp hòi, anh Trạch Hiên còn phải ấy đi với tụi , vậy còn ghen tuông lung tung!”
“ ấy xứng với anh Trạch Hiên nào.”
“ con tính khí nhỏ nhen vậy đấy, ở quê bao nhiêu năm, vẫn chỉ là con bé hoang dã.”
“Bây chúng ta tiêu của nó tiền đã bày sắc mặt, sau này về già trông cậy gì?”
“May chúng ta còn có Ninh Ninh, sau này trông cả Ninh Ninh thôi.”
“Ba mẹ cứ yên tâm, con đảm bảo sau này để hai người ăn sung mặc sướng, an hưởng tuổi già!”
Mấy câu nói của em gái liền dỗ ba mẹ vui vẻ ra mặt.
Tiếng cười khoái trá vang vọng trong phòng khách.
Nhưng lọt tai tôi lại khiến tim thắt lại, mắt cay xè.
Tôi vốn bao là đứa con ba mẹ mong đợi.
tôi là con gái, ba mẹ muốn sinh thêm đứa nữa nên rời quê đi nơi khác, bỏ tôi lại cho ông bà nội ở nông thôn.
Sau này sinh em gái , họ dường như quên sự tồn tại của tôi.
Ngoài việc mỗi tháng gửi tiền về, họ hầu như không hỏi han.
Tôi cố gắng học hành, là đứa trẻ duy nhất trong làng thi đỗ đại học.
Người trong làng nói tôi làm rạng danh đình, đến cả ông bà nội vốn trọng nam khinh nữ cũng nhìn tôi bằng con mắt khác.
Lúc ấy ba mẹ dường như nhớ ra họ còn có một đứa con như tôi.
Ngày tôi nhận giấy báo trúng tuyển, họ lần tiên trở về làng.
Đi phía sau là em gái mặc như một nàng công chúa.
Còn tôi, mặc chiếc sơ mi cũ rách lỗ, người lấm lem bùn đất, như con mèo hoang vừa chui từ ruộng lên.
Sau đi làm có thể kiếm tiền, ba mẹ chuyển đến sống cùng tôi.
Họ nói muốn bù đắp tình thân đã thiếu suốt bao năm.
Tôi vui mừng khôn xiết, dù phải gánh vác chi phí sinh hoạt cho cả đình cũng cam lòng.
Nhưng khoảnh khắc này, trái tim tôi lại như bị ai đó đâm mạnh một nhát.
Hóa ra họ từng thật sự chấp nhận tôi.
Chỉ là cần một đứa con gái để nuôi họ.
Tôi lau khóe mắt.
Lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng.
Nếu họ không xem tôi là người , thì tôi cũng không còn nghĩa vụ trả tiền cho những khoản chi của họ nữa.
Sáng sớm hôm sau, họ rời đi lặng lẽ, không chào lấy một tiếng.
Như thể sợ tôi biết rồi sẽ mặt dày bám theo.
Tôi vẫn đến công ty làm việc như thường, coi như từng có gì.
Em gái liên tục cập nhật trạng thái trên mạng xã hội.
“Ngồi hạng thương đúng là thoải mái, đồ ăn cũng ngon, đăng đủ chín ảnh!”
“Hạ cánh rồi, đảo dễ chịu quá, không lạnh như Kinh thị, ở đây mặc váy ngắn với áo thun chụp ảnh xinh xắn.”
“Bữa ăn tiên của cả trên đảo, đại tiệc hải sản, vị cũng không tệ, hình ảnh hình ảnh.”
Em gái còn đặc biệt @ tôi.
“, hàng này hải sản ngon lắm, có tôm tít thích, lần sau nhớ đến nhé!”
Trong ảnh có một tấm chụp chung.
đình bốn người đứng sát bên nhau, nụ cười rạng rỡ, thân mật vô cùng.
Còn tôi, ở ngoài khung hình, như con chuột cống đang lén nhìn trộm hạnh phúc của họ.
Tôi không trả lời gì, chỉ bấm “thích”.
Thời gian trôi từng giây từng phút, tôi ước chừng bữa tối của họ hẳn đã ăn .
Đã đến lúc họ nên phát hiện ra điều gì đó.
Quả nhiên, không lâu sau, điện thoại của ba gọi đến.
“Lục , có phải con đã làm gì không?”
“ thẻ tín dụng lại không dùng ?”
5
Giọng ba có phần tối.
Dù chỉ qua điện thoại, tôi cũng tưởng tượng gương mặt u ám của ông.
Tôi nói giọng lạnh nhạt.
“Có thể do chi tiêu quá nhiều nên bị hạn chế thôi.”
Ở dây bên kia, ba nghiến răng.
“Lục , con coi ba là kẻ ngốc à?”
“Ba dùng thẻ tín dụng bao lâu nay, từng gặp tình huống này.”
“Có phải con đã làm gì không?”
“Ba nói cho con biết, chúng ta vừa ăn ở khách sạn, không có tiền trả.”
“Con định để cả bị coi là ăn quỵt rồi bị đuổi ra ngoài à?”
“Ba với mẹ con không nổi mặt mũi này.”
Tôi khẽ cười.
“Ba, ba nói vậy hơi quá rồi.”
“Bên cạnh ba còn có một cô con gái đã trưởng thành, còn có cả con rể tương lai.”
“Họ là người lớn, lẽ trên người không có tiền trả ?”
“Lại cần gọi điện chất vấn đứa con gái không đi cùng như con, để giúp ba trả tiền bữa ăn à?”
Hơi thở ba chợt khựng lại, rồi giọng cao hẳn lên.
“Con bất hiếu này, rõ ràng là muốn làm mặt ba ?”
Mẹ ở bên cạnh nhắc ông nói nhỏ lại.
Có lẽ nhận ra quá kích động, ba giận hạ giọng.
“Đồ hỗn, con đâu phải không biết Ninh Ninh không có tiền.”
“Trạch Hiên là khách chúng ta mời đi cùng, để khách trả tiền thì mặt mũi ba để đâu?”
“Con mau giải quyết thẻ tín dụng cho .”
“Ba cho con mười phút, lập xử lý.”
Tôi cười lạnh đáp lại.
“Ba, bây là chín tối, viên ngân hàng cũng tan làm rồi.”
“Con đi đâu tìm người xử lý cho ba?”
Ba quát lớn cắt ngang.
“Ba mặc kệ con dùng cách gì, thẻ tín dụng phải giải quyết cho .”
“ trước tiên chuyển cho ba một vạn tệ, để ba trả tiền bữa ăn đã!”
Tôi bật cười .
“Ba, đi không dẫn con, nhưng mọi chi phí lại bắt con trả, trên đời nào có đạo lý như vậy?”
“Không nói nữa, tối nay con còn phải tăng ca, tiền bạc mọi người tự giải quyết.”
Không đợi bên kia đáp lại, tôi dứt khoát cúp máy.
Tiếp đó, ba, mẹ, em gái và cả Chu Trạch Hiên.
Bốn người họ thay nhau gọi điện dồn dập, nhưng tôi không nghe một cuộc nào.
Tôi trực tiếp tắt máy, yên tĩnh.
Tôi cố ý báo thẻ tín dụng sau họ đã lên máy bay.
Sau báo , thẻ sẽ không thể quẹt nữa.
Tôi biết họ không có thói quen chuẩn bị tiền dự phòng.
Trong người nhiều nhất cũng chỉ có vài trăm tiền mặt.
Để họ không nghi ngờ, tôi thậm chí còn nghe lời nâng hạn mức tạm thời của thẻ lên hai trăm nghìn.
Tất cả là để chờ khoảnh khắc này.
Không còn thẻ tín dụng của tôi, chuyến Tết của họ chắc hẳn sẽ rất “đáng nhớ”.
Sáng hôm sau mở điện thoại, hơn trăm cuộc gọi nhỡ và mấy trăm tin ùa , khiến máy tôi lag vài phút.
Tôi mở từng tin ra xem.
Lúc này biết, tiền bữa ăn cuối cùng là Chu Trạch Hiên trả.
Mọi thứ cũng nằm trong dự liệu.
Ba mẹ và em gái không có tiền, vậy chỉ có thể là Chu Trạch Hiên thanh toán.
Nhìn vẻ ấm ức đáng thương trong tin của anh ta, tôi cười lạnh.
Trong lời lẽ còn bóng gió muốn tôi trả lại khoản tiền đó.
Đúng là nằm mơ.
Tưởng đi theo ba mẹ tôi thì hưởng lợi, phía sau còn phải tốn tiền dài dài.
Để họ không quấy rầy, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của họ.
Tiếp theo, tôi còn có quan trọng hơn phải làm.
Không có thời gian dây dưa với họ nữa.