Khi hàng xóm lại hỏi tôi có định ăn Tết sớm như mọi năm không, tôi chỉ mỉm cười, đáp rất khẽ:
“Năm nay không ăn Tết sớm nữa.”
Suốt năm năm kết hôn, Tết của tôi chưa từng đúng nghĩa là Tết.
Tết của chúng tôi không bao giờ rơi vào tháng Giêng… mà luôn bị dời lên tháng Chạp.
Chỉ vì thanh mai trúc mã của chồng tôi—người mà anh ta luôn đặt lên trên mọi thứ—phải ăn Tết xa nhà, không có người thân bên cạnh.
Hạo Thần sợ cô ta cô đơn.
Vì vậy anh đề nghị tôi ăn Tết sớm, còn đêm Giao thừa thật sự… để dành cho cô ta.
Những tối ba mươi, khi ngoài trời pháo hoa sáng rực, nhà nhà rộn ràng đoàn viên, tôi lại ngồi một mình, lặng lẽ ăn sủi cảo, mở chương trình Xuân Vãn, cố gắng cười như thể mình cũng đang hạnh phúc.
Nhưng trong lòng thì chua xót đến tận cùng.
Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện này, Hạo Thần chỉ hờ hững như nói về một bữa cơm bình thường:
“Ăn Tết lúc nào quan trọng gì đâu, miễn là có ăn.”
Còn tôi, lại tiếp tục tự dối mình rằng… chỉ cần anh còn nhớ đến tôi, thì cũng xem như có một cái Tết.
Khi bố mẹ tôi dè dặt hỏi năm nay tôi có về được không, tôi vẫn phải tiếp tục bịa ra đủ thứ lý do:
“Năm nay bận lắm mẹ ạ, công việc của Hạo Thần không cho nghỉ được… Sang năm chắc chắn tụi con sẽ về.”
Sang năm rồi lại sang năm.
Tôi hiểu rõ, trong mắt họ hàng, tôi chẳng khác gì một ví dụ sống cho câu chuyện lấy chồng xa:
“Thấy chưa, gả đi xa rồi, năm năm không về được một lần.”
Tôi đã từng nhẫn nhịn, từng chờ đợi.
Chờ một ngày anh có thể về quê cùng tôi—chỉ một lần thôi.
Để chứng minh rằng tôi không chọn sai người.
Để bố mẹ tôi có thể nở mày nở mặt với bà con.
Nhưng năm nay…
Tôi không đợi nữa.
Tôi tự mua vé tàu về quê.
…