Mẹ tôi bị cô ruột tát liên tiếp sáu cái, bị bêu riếu đến mức nhục nhã giữa đám đông.
Bố tôi đứng ngay bên cạnh, lặng im đúng hai giây.
Trong hai giây ấy, cả phòng như bị ai bóp nghẹt cổ. Không một tiếng động. Không một hơi thở dám mạnh.
Rồi sau đó, ông làm một việc mà không ai ngờ nổi.
Ông từ tốn nâng cổ tay lên, tháo chiếc đồng hồ trị giá gần hai triệu tệ, đưa thẳng đến trước mặt mẹ tôi.
Giọng ông bình thản đến lạ, nhưng lạnh buốt như lưỡi dao mùa đông:
“Vợ, chúng ta rời khỏi cái nhà này đi.”
Cả gia đình chết sững.