Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cả nhóm ồ lên, trầm trồ ngưỡng mộ.
Có người hỏi tôi: “ , cậu đi kiểu gì?”
Tư Hàn nói: “Hay là bọn tớ đưa cậu về nhé?”
Tôi vừa định chối thì bất ngờ có một bóng người che khuất trên đầu.
Hương nước hoa quen thuộc thoáng qua.
Tôi nghe giọng Họa Thần mang theo chút áy náy: “Xin lỗi, , anh muộn rồi.”
“Về nhà .”
Các bạn cùng đều nhìn tôi đầy tò mò.
Ánh Trần Gia Ích dán chặt vào Họa Thần.
Tư Hàn hỏi: “ , đây là…?”
Họa Thần lịch sự gật đầu: “Chào mọi người, tôi là bạn trai của .”
08
Tôi ngồi trên chiếc Maybach của Họa Thần, mãi vẫn chưa định thần lại được.
Tôi hỏi: “Sao anh lại có mặt đó?”
Họa Thần đáp: “Khách sạn đó là của nhà tôi, hôm nay tôi kiểm tra công việc.”
Tôi: …
Tôi nghi hoặc: “Tổng giám đốc Họa, sao lúc nãy anh lại nói là bạn trai tôi?”
Họa Thần hơi ho nhẹ: “Tôi cô gái kia có vẻ không thân thiện với em, mà em thì lại đứng một , nên tự ý nói vậy.”
“Hy vọng không làm em phiền.”
Tôi lắc đầu.
Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi.
Đặc biệt là sắc mặt tái xanh của Tư Hàn.
Cảm giác… sảng khoái thật sự.
Chết tiệt! Không khác gì cốt truyện thuyết!
WeChat rung điên cuồng.
Cô bạn cùng – cô dâu hôm nay – gửi liền mấy tin nhắn.
【WTF! Cái anh siêu đẹp trai đó là bạn trai cậu à? Sao không dẫn theo tiệc?!】
【Không nghĩa khí gì ! Có bạn trai mà giấu!】
【Cậu không nét mặt Trần Gia Ích lúc đó , buồn cười chết mất hahahaha!】
【Tên cặn bã! đó rõ ràng thích cậu, còn cứ treo cậu mãi, chẳng phải vì nhà Tư Hàn giàu hơn sao! Đúng là phượng hoàng đội lốt người!】
【 cậu có bạn trai đẹp trai đi Maybach, tức chết hắn!】
Tôi dở khóc dở cười.
Họa Thần bỗng hỏi: “Lúc nãy bám vào cửa xe là người em từng thầm thích đúng không?”
Tôi ngại ngùng nhìn anh, xem như ngầm thừa nhận.
Tối đầu tiên gặp nhau, lúc tôi say mèm đã lẩm bẩm đủ thứ.
Họa Thần bị bỏ thuốc nên nhớ rất rõ.
Anh vừa lái xe vừa bình thản nhận xét: “Không cao tôi, không đẹp tôi, dáng cũng không , xe càng không .”
“Đừng thích hắn .”
Tôi ngơ ngác: “Tôi còn thích anh ta .”
Giọng Họa Thần khẽ cười: “Ừ, thế thì tốt.”
Trong lúc chờ đèn đỏ, anh quay đầu nhìn tôi: “Không ngờ hôm nay em thật sự bận, tôi cứ tưởng em lại đang tìm cớ tránh tôi.”
Bầu không khí trong xe chợt trở nên lúng túng.
Tôi nghiêm túc nói: “Tổng giám đốc Họa, tối nay cảm ơn anh, tôi đã nói rồi…”
Họa Thần đạp thắng, nhanh chóng ngắt lời: “Nhà em rồi.”
“Lần em đưa tôi về, tôi mời em cơm.”
“Vậy bây em nợ tôi một bữa.”
Thế là, tôi vô duyên vô cớ nợ Họa Thần một bữa .
09
Chờ thang máy, tôi bỗng nhớ ra nhà giấy vệ sinh.
Đành quay lại siêu thị ngoài khu.
Không ngờ xe của Họa Thần vẫn đỗ đó.
Tôi anh đang tựa vào cửa xe gọi điện, giọng điệu đầy u oán:
“Ba à, ba hại chết con rồi!”
“Không do gì lại điều con về công chi nhánh!”
Tôi lặng lẽ lùi đi.
Lại một tuần trôi qua, công thông báo tôi đi công .
Tôi vui sướng khôn xiết, cuối cùng cũng không phải đụng mặt Họa Thần.
Hí hửng vali ra sân bay, trời như sập xuống đầu.
Vì sao Họa Thần cũng đây?
Anh mặc áo khoác dài, quàng khăn, khí chất nổi bật.
Loại người mà đi ngang cũng khiến người ta quay đầu nhìn.
Họa Thần vẫy tay mặt tôi: “Sao ngẩn người vậy? Lên máy bay .”
Tôi đau khổ: “Tổng giám đốc Họa, sao lại là anh? Không phải tổng giám đốc Vương sao?”
Giọng Họa Thần mang theo ý cười: “Tổng giám đốc Vương đột xuất có việc.”
Công mà nói…
Họa Thần làm sếp thật ra cũng tốt.
Năng lực mạnh, đối đãi nhân viên rộng rãi.
Đi công còn cho tôi lên hạng nhất.
oan gia ngõ hẹp, tôi lại chạm mặt Trần Gia Ích trên máy bay.
Tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh ta.
Họa Thần cầm tạp chí gần, khẽ hỏi: “Cần tôi làm gì không?”
Tôi nghi hoặc: “Hả?”
Họa Thần liếc nhìn chéo về phía Trần Gia Ích, nói nhỏ: “Ví dụ như nắm tay em, hoặc hôn em một cái.”
Tôi hoảng hốt: “Không cần !”
Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ bên tai tôi.
Ngứa ngáy, khiến tôi rối loạn cả nhịp tim.
Xuống máy bay, Họa Thần đang nghe điện thoại công việc.
Tôi vẫn bị Trần Gia Ích gọi lại.
Anh ta liếc nhìn về phía Họa Thần: “ , anh ta thật sự là bạn trai em?”
Tôi lạnh nhạt: “Liên quan gì anh?”
Người mặt từng khiến lòng tôi dậy sóng với một ánh .
đây, đối mặt với anh ta, lòng tôi đã hoàn toàn lặng như nước.
Anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười gượng: “Người tầng lớp đó, em không kiểm soát nổi .”
Tôi vừa định đáp trả thì một cánh tay choàng lấy eo tôi.
Họa Thần vòng tay ôm tôi thân mật, lạnh lùng nhìn Trần Gia Ích:
“Tầng lớp gì cơ? là thế kỷ 21 rồi, chẳng phải ai cũng một mũi hai sao? Anh vẫn sống thời nhà Thanh đấy à? Với lại, tôi tình nguyện vì làm trâu làm ngựa.”
“Công nghệ giữ thai bây giỏi thật, loại như anh mà cũng sống được.”
Sắc mặt Trần Gia Ích lập tức thay đổi, định nổi giận.
Họa Thần hành của tôi một tay, tay còn lại nắm lấy tay tôi:
“Bảo bối, chúng ta đi .”
10
Rõ ràng là đang diễn kịch, mà tim tôi lại đập càng lúc càng nhanh.
Đi được một đoạn, chắc là đã ra khỏi tầm Trần Gia Ích, tôi khẽ rút tay ra, Họa Thần cũng buông đúng lúc.
Tôi định lại vali của , thì bị anh ta tránh đi.
“Để tôi.”
Tôi kiên quyết: “Anh là sếp, sao có thể để anh hành .”
Họa Thần không đưa lại cho tôi, nói: “ có công .”
“Vừa nãy tôi diễn thế nào?”
Tôi thật lòng khen: “Rất tốt, cảm ơn tổng giám đốc Họa.”
Họa Thần liền nói: “Vậy em mời tôi cơm.”
“ em nợ tôi hai bữa rồi.”
Tôi: Cái logic gì vậy trời?
Thành phố đi công lần cũng là nơi em họ tôi đang học đại học.
Xong việc, tôi hẹn em ấy ra cơm.
Tôi và em họ nhỏ đã thân thiết.
Gần đây nó vừa thất tình.
Nó dựa vào vai tôi khóc lóc: “Em viết bao nhiêu chữ, mà cô ấy rep đúng sáu cái chấm!”
“Tại sao chứ?!”
Tôi vừa định an ủi, vai bỗng nhẹ đi, em họ bị người ta ra.
Họa Thần nhìn tôi đầy oan ức: “Em không với tôi, là để ra ngoài với cậu ta?”
“Loại gà trắng như cậu ta ngoài trẻ hơn tôi, thì có gì hơn tôi?”
“Khóc lóc ỉ ôi như diễn tuồng.”
Anh ta đổi giọng: “Hay em thích kiểu vậy? Vậy tôi cũng có thể học.”
“Đừng thích người khác được không? Tôi làm tháng là nghỉ việc rồi.”
Tôi suýt không kịp phản ứng.
Tôi cắt lời anh ta, vội vàng giải thích: “Đó là em họ tôi!!”
Họa Thần như thể đấm trúng bông, biểu cảm ngay lập tức trở nên xấu hổ.
Còn em họ tôi thì khóc to hơn .
“Hu hu hu hu em phải đi tập gym! Có phải vì em không có cơ bụng sáu múi với cơ ngực nên mới bị rep sáu chấm không!”
Tôi vội vàng dỗ dành.
Cuối cùng, tôi và Họa Thần cùng đưa em họ say mèm về ký túc xá.
Trên đường về khách sạn, anh ta nói xin lỗi:
“Xin lỗi, lúc nãy tôi vội quá, chưa kịp hỏi rõ đã nổi nóng.”
Tôi xua tay, ra hiệu không sao.
Nhớ lại những gì Họa Thần nói — rằng anh có thể học cách khóc lóc, rằng anh sắp chức…
Tôi không khỏi xúc động.
Có vẻ anh cũng rất hài lòng với mối quan hệ bạn giường .
Mà tôi thì sao?
Tôi cũng thế.
Người như anh – một mama boy chất lượng cao – đúng là cầu còn không được.
anh là thái tử tập đoàn Họa thị.
Mấy hôm Hy còn tìm được tin tức nhà họ Họa đang liên hôn với gia tộc giàu có nhà họ Tề.
Nên cho dù anh có chức, tôi cũng không định quay lại mối quan hệ kia.
Tôi nói: “Tổng giám đốc Họa, anh không cần nghỉ việc. Quan hệ đây của chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt rồi.”
Sắc mặt Họa Thần trầm xuống, như thể chẳng nghe gì cả.
11
Chuyến công lần là để bàn hợp cho một dự án.
Tất nhiên không tránh khỏi tiệc tùng.
Bên đầu tư không dám ép rượu Họa Thần, nên đổ sang tôi.
đều bị anh ấy uống thay.
May mắn là cuối cùng cũng ký kết thành công.
Khi tôi dìu Họa Thần về khách sạn, anh lẩm bẩm: “Toàn lũ già khọm!”
“Nếu không nể mặt ba tôi, tôi đã trở mặt lâu rồi!”
Tôi cầm canh giải rượu gõ cửa anh, suýt hít phải ngụm khí lạnh.
Trên trán anh vẫn còn đọng nước, áo sơ mi trắng ướt sũng dính sát vào cơ bắp.
Tôi vội vàng dời : “Uống rượu không được tắm!”
Anh nói: “Tôi có tắm.”
“ xả nước sơ qua .”
Tôi đưa canh giải rượu cho anh, định quay người rời đi.
Không ngờ lại bị anh lại phía sau.
Anh lau mặt, nghiêm túc hỏi: “ , em nghĩ thế nào về yêu đương chốn công sở?”
Sao đột nhiên hỏi cái ?
Phát hiện đồng nghiệp yêu nhau à?
Tôi suy nghĩ rồi đáp: “Miễn là thích nhau thì có thể quen , công cấm yêu đương.”
Họa Thần bỗng cười: “Tốt.”
Tôi vội bổ sung: “ điều kiện là cả hai phải độc thân, chơi bời là không được.”
Ánh Họa Thần sâu thẳm, phức tạp nhìn tôi, đột nhiên nói:
“Em thật đáng yêu.”
!
Tim tôi đập thình một cái, tôi lập tức đóng cửa chạy vội về .
Đàn ông uống rượu nói năng đúng là chẳng có cửa lọc.
Sắc đẹp đúng là tai họa!
thêm chút chắc tôi không kiềm được mất.
12
Sau chuyến công , Họa Thần cho tôi nghỉ hai ngày.
Thứ Hai công , tôi phát hiện ghế có thêm gối tựa lưng và gối cổ hình chữ U.
Tôi nhìn quanh, ai cũng có.
Hy ôm đệm ngồi cười ngây ngốc nhìn về văn tổng giám đốc:
“Tổng giám đốc Họa tốt quá đi mất! Biết tụi ngồi làm việc lâu nên chuẩn bị cho mọi người luôn.”
“Đàn ông tốt như thế sao lại không phát hành đại trà chứ! Tiếc thật!”
Sếp thế đúng là đáng quý.
Tôi sung sướng dùng ngay.
Mỗi khi bận tăng ca, Họa Thần đều đặt trà sữa cho từng người.
Có lần tôi bận họp, đưa phần cho Hy.
Cô ấy uống một ngụm thì ngạc nhiên:
“Tổng giám đốc Họa đặt cùng một loại mà sao của cậu nhiều topping dữ vậy?!”
Tôi đầy dấu hỏi: “Có hả? Sao có thể? Chắc giống nhau cả .”
Gần đây trà chiều trong công ngày càng phong phú.
Đồng nghiệp ai nấy đều lời khen ngợi Họa Thần.
Mấy tuần gần đây, ai cũng bận tăng ca.
Tôi thở phào nhẹ nhõm — Họa Thần cũng không nhắn gì thêm.
là gần đây mỗi lần anh công đều mặc như người mẫu bước ra tạp chí.
Hy nhìn về phía văn Họa Thần, giơ ngón tay cái:
“Công việc mệt mỏi được ngắm người mẫu miễn phí, lại còn hứa thưởng tết siêu khủng, đúng là có động lực làm việc hẳn lên!”
Cuối năm bận rộn xong, cuối cùng cũng có một cuối tuần thảnh thơi.
Không ngờ Họa Thần lại gửi tin nhắn.
【Cuối tuần em định làm gì?】
Tôi ngẩn người vài giây, rồi trả lời: 【Ngủ.】
Họa Thần: 【?】
【Ngủ???】
Sao ngạc nhiên vậy chứ?
Tôi: 【Ừ đó.】