Nhà Hung Trạch Là Nhà Tôi

Nhà Hung Trạch Là Nhà Tôi

Hoàn thành
4 Chương
11

Giới thiệu truyện

Trứng trong siêu thị đang giảm giá, vừa bày ra đã bị người ta tranh mua sạch bách.

Tôi thong dong đi tới trước kệ hàng, dáng vẻ bình thản như chẳng hề vội.

Ngay lúc ấy, hộp trứng cuối cùng bỗng dưng trượt ra khỏi khe hở.

Không lệch không sai.

Nó rơi thẳng vào tay tôi, vững vàng như thể vốn dĩ sinh ra là để thuộc về tôi.

Tới quầy thanh toán, hàng người xếp dài như rồng uốn khúc.

Bà cô đứng ngay trước tôi lại bất ngờ “a” lên một tiếng, rồi quay sang nói:

“Ôi trời, quên lấy nước tương!”

Bà ta vội vàng chạy đi.

Ngay lập tức, hàng người phía trước trống ra đúng một khoảng.

Tôi liền trở thành người đầu tiên được tính tiền.

Xách túi trứng bước ra khỏi cửa siêu thị.

Bên ngoài mưa đổ xuống như trút nước.

Người khác ôm đầu chạy tán loạn, vừa chạy vừa chửi thề.

Còn trên đỉnh đầu tôi…

Mây đen lại tách ra một khe hở rất nhỏ.

Ánh nắng vàng rực rơi xuống vừa vặn, trải dài thành một con đường sáng sủa dẫn thẳng về nhà.

Người ta thường bảo, trên đời này không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.

Nhưng bánh…

Lại cứ thích rơi trúng đầu tôi.

Từ bé đến lớn.

Đi bộ thì nhặt được tiền.

Thi cử khoanh bừa cũng đúng sạch.

Thậm chí mua nước ngọt trúng thưởng cũng toàn “thêm một chai nữa”.

Mẹ tôi từng nói, tôi là cá chép may mắn đầu thai.

Nhưng tôi thấy không phải.

Cá chép nào có cái số hưởng như tôi.