Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3

Đoạn video ấy là cảnh tiệc cưới trưa nay.

Bố tôi giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao người bị anh họ kéo khỏi chỗ ngồi chính, rồi chuyển sang khác .

Toàn bộ trình—sự bực bội của anh họ, sự lúng túng của bố tôi—đều bị quay rõ rành rành.

Mà đáng tức hơn là anh họ còn công khai phê bình trong nhóm:

ra có vài chuyện con không muốn nói, nhưng đã có bậc trưởng bối vô lý như , thì con cũng chẳng khách khí .】

【Chỗ ngồi chính đã định trước khi cưới, ngoài bố mẹ hai bên thì là khách quý con mời.】

【Trong đó có người là cung ứng quầy căng-tin của con, có người là đối tác cùng con , còn ngồi chính giữa kia là quản lý căng-tin. Toàn là người có thân phận, có thể giúp con trên con đường làm , còn chú thì sao.】

Anh ta @ bố tôi một cái.

【Chú là công nhân về hưu, chẳng có thân phận , ngồi ở chính chẳng phải làm con xử à? con nể tình họ hàng nên không muốn nói lời tuyệt, nhưng bây giờ xem ra khỏi .】

Trong nhóm im khá lâu, rồi mới có người dè dặt bước ra giảng hòa.

【Hôm nay thằng Cường cưới, đừng nói mấy chuyện đó. Quốc Phúc nhớ tối nay tới cơm nhé, vẫn chỗ cũ.】

Ông Ba lớn điểm thẳng tên bố tôi.

Nếu là trước đây, tính thà của bố, ông chắc chắn sẽ đáp ngay.

Rồi coi như chuyện này lật .

Nhưng lần này, bố tôi không.

Ông hỏi anh họ:

【Những lời vừa rồi, là lòng của cháu?】

Anh họ đáp rất nhanh.

【Ừm.】

【Không hối hận?】

Trong đoạn thoại, anh ta bật cười khẩy một tiếng:

【Hối hận cái ? Nói nhé, nếu không nể mặt họ hàng, điều kiện gia đình chú như thế, con cưới vợ còn lười mời chú. Ngồi chính đều là người có thể kéo con một tay trong sự nghiệp, còn chú thì sao? Ngoài chuyện kéo chân con, chú còn làm được ?】

Lời đó, bố tôi không trả lời.

Tôi không có phải ông đang hối hận vì khi xưa bảo tôi nâng đỡ anh họ, lại không hề để lộ thân phận của tôi.

Hay ông đang đau lòng vì đứa cháu ông thương suốt bao năm, ra trước tới nay chưa từng coi trọng ông.

Bố tôi im .

Anh họ vẫn chưa chịu dừng, còn cập nhật “thông báo” trong nhóm gia tộc.

【Tối nay bảy rưỡi, mời bà con bạn bè tới chỗ cũ tụ họp, tiếp tục hưởng lộc hỷ. @Vương Quốc Phúc miễn.】

Lần này, tôi rốt cuộc không nhịn nổi .

Tôi bật dậy, chộp cây chổi, định đi tìm anh họ tính sổ.

Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cửa phòng bố tôi mở ra.

, không được đi.”

Bố tôi mắt đỏ, bước ra khỏi phòng.

Ông khàn giọng tôi, tấm lưng thẳng cả đời bỗng hiện lên một đường cong mỏi mệt.

“Anh con khăn lắm mới cưới được vợ, đừng làm chuyện xấu mặt .”

“Bố!”

Tôi tức đến bất lực, gằn lên một tiếng.

Bố tôi cụp mắt, nói tiếp:

, hai năm nay vì anh con, bố đã làm phiền con khá nhiều chuyện.”

“Đợi Tết công con đi làm lại, chuyện của anh họ con, bố không quản .”

Tôi sững người, rồi khóe môi lập tức cong lên:

“Bố, con nghe bố.”

Tôi rút điện thoại, không chần chừ nhắn thẳng cho cấp dưới:

“Năm mới đấu lại quầy căng-tin, lần này không có ‘quan hệ đặc biệt’, chỉ dựa vào thực lực.”

“Tôi và bố tôi sẽ trực tiếp thẩm định.”

Tiệc tối hôm đó, cả tôi đều không đi.

Anh họ liên tục nói mỉa trong nhóm gia tộc và trên vòng bạn bè, châm chọc bố tôi.

Tôi và bố đã sớm rõ bộ mặt của anh ta, không thèm để ý.

Chỉ lẽ chờ ngày đánh giá quầy căng-tin đến.

Không lâu sau thì ngày đánh giá cũng tới, hôm đó tôi và bố mặc rất trang trọng.

Người bố luôn tiết kiệm còn đặc biệt tìm tới tiệm may để đặt riêng cho một bộ vest mới, trang trọng hơn cả hôm dự đám cưới của anh họ.

Còn tôi thì giống như ngày thường đi làm, mặc chỉnh tề gọn gàng.

Có lẽ vì nghĩ tới những chuyện sắp xảy ra, cả hai tôi đều rất kích động.

trí quầy trong căng-tin công nói quan trọng cũng không hẳn, nhưng lợi ích phía sau lại vô cùng lớn.

Anh họ sở dĩ mời lãnh đạo căng-tin đi cũng là để tiếp tục giữ được công việc này.

Chỉ là anh ta không bao giờ ngờ rằng người mà anh ta luôn xem thường — bố tôi và tôi — lại chính là người phụ trách trực tiếp của công này.

Ngày đánh giá, tôi và bố ngồi trong văn phòng, lật xem chồng hồ sơ chất cao như núi trước mặt.

Trước đây những quy trình này chỉ mang tính hình thức, ai cũng trí quầy căng-tin được dành sẵn cho anh họ của tổng giám đốc.

Nhưng hôm nay thì khác.

Hồ sơ của anh họ vẫn như thường lệ được đặt trước mặt tôi và bố.

tôi chỉ lướt vài cái.

Trợ lý bên cạnh theo quy trình nhắc tôi:

“Vương tổng, đây là đơn trước đây của căng-tin, ngài xem có tiếp tục…”

“Không , đồng nghiệp vẫn luôn phản ánh món ở căng-tin đơn điệu, đã góp ý rất nhiều lần mà vẫn chưa cải thiện, năm nay đổi đơn khác đi.”

Tôi nói rất bình thản.

Như thể quyết định này chỉ vừa mới được đưa ra.

Trợ lý có chút bất ngờ, nhưng nhanh chóng tiếp quyết định của tôi, rất nhanh đã ra ngoài thông báo cho anh họ đang chờ bên ngoài.

Hôm nay anh họ mặc lại bộ vest hôm cưới, rõ ràng vô cùng coi trọng lần đánh giá này.

Dù sao nhiều năm , mỗi lần trợ lý bước ra khỏi văn phòng đều mang tới cho anh ta cùng một kết quả.

Anh ta đã quen, cũng không còn căng thẳng .

Nhưng lần này, lời nói miệng trợ lý lại hoàn toàn khác dự đoán của anh ta.

Tôi khe cửa thấy anh họ vừa cưới xong, đang đắc ý như gió xuân ngoài kia.

Bỗng nhớ tới dáng vẻ anh ta vênh váo sai khiến khi đối diện bố tôi hôm ấy.

Anh ta chê bố tôi không có tiền cũng không có chức .

Không thể mang lại bất cứ sự giúp đỡ nào cho tương lai và công việc của anh ta.

Vì thế, anh ta thậm chí quên mất khi còn nhỏ đã ở trong ai, được ai nuôi lớn.

Nếu con người sau khi vượt thời khắc khăn nhất thì nhất định sẽ quên cội nguồn, tình thân còn có ý nghĩa .

Tôi nóng lòng muốn thấy biểu cảm của anh ta khi sự .

Một kẻ thực dụng như , nếu bố tôi từng một lần nắm giữ vận mệnh của , chắc hẳn sẽ hối hận vì hôm đó không để ông ngồi chính.

5.

Trợ lý bước tới trước mặt anh họ, vẻ mặt xử.

“Anh Vương, xin chào, xét theo biểu hiện trước đây của anh, tôi quyết định…”

Nói tới đây, trợ lý dừng lại một chút.

lẽ biểu cảm đầy chờ mong của anh họ rồi nói nốt phần còn lại.

tôi quyết định chấm dứt hợp đồng căng-tin anh, đây là giấy thanh lý, anh giữ lấy.”

Một câu ngắn ngủi, nhẹ bẫng mà tuyên án tử cho anh ta.

Hành lang bỗng trở nên im đến lạ thường.

Tất cả mọi người đều không nói lời nào.

Anh họ không dám tin trợ lý, còn tưởng nghe nhầm.

Chỉ trong chưa đầy một phút, vẻ mặt anh ta chờ đợi biến thành nghi hoặc, rồi thành thất vọng, mờ mịt và không hiểu nổi.

Anh ta hé miệng, rất lâu sau mới hỏi được một câu:

“Tại sao?”

Trợ lý lắc đầu nói đây là quyết định của lãnh đạo, anh ta cũng không có cách nào.

Anh họ vẫn chưa chịu bỏ cuộc:

“Có phải tôi làm chưa đủ tốt ở đâu không, anh nói ra tôi có thể sửa.”

Cảm xúc anh ta kích động, gần như muốn túm cổ áo trợ lý.

“Tôi vừa mới cưới, tiền vay mua còn chưa trả xong, bây giờ nói không cho làm là không cho làm, số tiền tôi đầu tư thì sao?”

“Đó là việc của anh.”

Trợ lý mặt không đổi sắc.

“Tôi nghĩ đã nói rất rõ rồi.”

Nói xong liền quay người rời đi.

Chỉ còn lại anh họ ôm đầu tuyệt vọng.

Suốt cả trình, bố tôi ngồi bên cạnh vẫn không nói một lời.

Tôi không ông vẫn còn giữ lại cảm xúc đứa cháu vô ơn này.

Vì thế tôi thử hỏi:

“Sao bố, bố thấy con xử lý tuyệt tình à?”

Bố lắc đầu.

Tôi lại hỏi:

“Hay là vì không trực tiếp gặp mặt nên chưa hả giận, con…”

“Không ,” bố ngắt lời tôi: “ dĩ công việc đó là con cho nó, giờ rơi vào kết cục này cũng là do nó tự chuốc lấy.”

Ông dừng một chút.

“Chỉ là, bố không ngờ người một cuối cùng lại thành ra như .”

Ông thở dài, tấm lưng từng khom xuống dần dần thẳng lại.

, ta về .”

Sau khi về ,anh họ nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi chuyện này.

Anh ta nghĩ thế nào cũng không thông,lẽ ra việc căng-tin xuôi chèo mát mái,sao lại đột nhiên tan thành mây khói,đổ bể sạch trơn.

Thế là anh ta lập tức vận dụng tất cả mối quan hệ trong công ,điều tra xem hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện .

Trước tiên anh ta tìm đến công outsourcing phụ trách mảng căng-tin,sau đó lại tìm tới quản lý căng-tin,cuối cùng miệng những người ấy anh ta mới được rằng,việc anh ta căng-tin đã bị tổng giám đốc công bác bỏ.

Ban đầu anh họ còn vô cùng sửng sốt.

Anh ta không hiểu chỉ có chuyện nhỏ xíu ấy vì sao lại kinh động đến ông chủ của “công Kinh Đông”.

Cho tới khi anh ta nghe ngóng một người bạn, được cái tên “Vương Thư ”.

Khoảnh khắc đó,anh họ đứng sững.

Anh ta nhớ tới người chú hai bị trăm bề làm ,nhớ tới sự nhục nhã ở hiện trường hôn lễ hôm ấy,lại nhớ tới những lời đảo trắng thay đen mà anh ta đã nói trong nhóm suốt thời gian ,một nỗi sợ hãi diễn tả tràn ngập trong lòng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương