Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
mẹ thủ tục xuất cho tôi, bà nói sẽ tôi nhà ăn một bữa thật ngon.
Nhưng tôi lại thấy lũ chim sẻ trong vườn ríu rít cãi nhau.
【Nhà đó đúng là thất đức, bác sĩ nói chữa mà cứ bảo không có tiền.】
【Tôi rõ rồi, chúng muốn để dành tiền trả trước mua nhà cho thằng em còn trong bụng, nên mang con bé này quê ném xuống giếng.】
【Tội nghiệp con bé, còn cười ngây ngô, tưởng nhà sẽ ăn thịt.】
Tôi không cười nổi nữa.
Chiếc bánh trong tay bỗng trở nên nhạt nhẽo, chẳng còn mùi vị nào.
Tôi không khóc, cũng không ầm lên, lặng lẽ bẻ vụn bánh , rắc xuống cho chúng ăn.
Đột nhiên—
Một con vẹt kiêu căng đáp xuống chắn trước mặt tôi.
【Nhóc con, muốn sống không?】
【Chủ của ta là người cha lợi hại nhất giới, cho con có muốn không?】
1
Tôi ngồi xổm bên bồn hoa, nhìn con chim lớn sặc sỡ trước mặt.
Nó trông oai, lông mượt loáng, chân còn đeo một chiếc vòng vàng nhỏ.
nhìn thôi cũng biết là chim nhà giàu.
Tôi không sợ nó.
là có nghi ngờ.
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Cha mới… có đán//h người không?”
Con vẹt lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
【Không đá//nh không đá//nh, là hơi mặt liệt, người thì ngốc, tiền thì nhiều.】
【Ta thấy con cốt cách kỳ lạ, hiểu chim, hay nha đầu dọn phân cho ta.】
【 ăn , bữa nào cũng có thịt, không?】
Bữa nào cũng có thịt?
Tôi nuốt nước bọt.
Từ phát hiện , tôi lâu rồi chưa ăn thịt.
Mẹ nói thịt đắt, tiền phải để dành mua sữa cho em trai.
Dù em trai còn nằm trong bụng mẹ, to bằng hạt tằm.
Nhưng nó quan trọng hơn tôi rồi.
Tôi muốn sống.
Cũng muốn ăn thịt.
Tôi gật đầu:
“.”
Con vẹt hài lòng vỗ cánh.
【Chốt! Đợi đây, ta đi gọi người!】
Nó đập cánh bay đi.
Đúng lúc này, bố tới.
Ông mặt đầy bực bội, tay kéo mạnh cánh tay tôi.
“Con ranh chế//t tiệt, lề mề cái gì? Xe đợi ngoài cổng nửa rồi!”
Tay ông khỏe, nắm đau đến tê dại.
Tôi không kêu.
Vì kêu cũng vô ích, còn bị mắng thêm.
Mẹ đi sau, tay xoa cái bụng hơi nhô lên, mặt không biểu cảm.
“Chiêu Chiêu, đừng trách bố mẹ tàn nhẫn.”
“ của con là cái hố không đáy, nhà mình thật sự không có tiền nữa.”
“ con quê cho bà nội, không khí tốt, biết đâu lại khỏi.”
Bà nói dối.
Bà nội chết từ lâu.
căn nhà cũ quê đó, trong sân có một cái giếng cạn.
Lũ chim sẻ nói đúng.
Họ muốn gi//ết tôi.
Tôi cúi đầu, khẽ “vâng” một .
Bố thở phào, châm điế//u thu//ốc.
“Cũng coi như biết điều, đi thôi.”
Tôi theo họ đi phía cổng .
Mỗi lại ngoái đầu nhìn một lần.
Con vẹt sặc sỡ kia vẫn chưa quay lại.
Nó có lừa tôi không?
Dù sao thì bố mẹ cũng lừa tôi, sao tôi lại có thể tin một con chim?
2
Bố mượn bạn một chiếc xe bánh mì cũ nát.
Trong xe toàn mùi ẩm mốc và mùi th//uốc l//á, tôi khó chịu, muốn ho.
Nhưng tôi nhịn.
Bố ghét nhất là tôi ho, bảo tôi là qu//ỷ lao, xui xẻo.
Xe bắt đầu chạy.
Tôi áp mặt vào cửa kính sau, cố sức nhìn ra ngoài.
Tòa nhà dần dần xa khuất.
Đột nhiên—Trên bầu trời xuất hiện một xanh.
Là con vẹt đó!
Nó bay nhanh, như một viên đạ//n xanh.
bay chửi bới om sòm.
【Nhất định phải đuổi kịp đó! Mệt ch//ết chim rồi!】
【Lão già kia lái nhanh gì! Gấp đi đầu thai à!】
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một tia hy vọng.
Nó không lừa tôi.
Nó thật sự đi gọi người rồi.
Tôi muốn vẫy tay với nó, nói cho nó biết tôi đây.
Nhưng mẹ ngồi cạnh, nhìn tôi chằm chằm.
“Nhìn cái gì? Ngồi yên đi!”
Bà lôi từ trong ra một cái nilon đen.
“Lát nữa tới nơi, trùm cái này lên đầu.”
Tôi hỏi:
“Sao phải trùm đầu?”
Ánh mắt mẹ né tránh một .
“Trời lạnh, che gió.”
Tôi còn nhỏ, nhưng không ngu.
Bây giờ là mùa hè, hơn ba mươi độ.
Trùm nilon không phải che gió,mà là không muốn tôi nhìn thấy mặt họ lúc ch//ết?
Hay sợ tôi biến thành ác qu//ỷ quay tìm họ?
Tôi không nói gì, ngoan ngoãn nhận lấy cái .
Nắm thật chặt trong tay.
Xe lắc lư suốt đường dài.
Từ đường nhựa chạy sang đường .
Nhà cửa thưa, cây cối nhiều.
Hoang vắng đến đáng sợ.
Đó là con đường quê cũ.
Cũng là con đường xuống hoàng tuyền của tôi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cái chấm đen nhỏ vẫn luôn bám theo.
Trong lòng lặng lẽ cầu nguyện:
Đại điểu, đại điểu,nhất định phải đuổi kịp nhé.
Nếu cả ngươi cũng không đuổi kịp—Thì tôi thật sự không còn mai nữa rồi.
3
Thiên sắp tối, xe dừng lại.
Dừng lại trước một ngôi đổ nát.
Tường đổ sập một nửa, bên trong mọc đầy cỏ dại.
Cái giếng cạn nằm chính giữa sân, trông như một cái miệng đen ngòm đại thụ.
Bố xuống xe, dáo dác nhìn quanh một lượt.
Xác định không có ai, ông mới mở cửa xe, một phen túm lấy tôi lôi xệch xuống.
“Đến nơi rồi, xuống mau!”
Tôi loạng choạng một cái, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
Mẹ không xuống xe.
Bà ngồi ghế phụ, quay kính xe lên một nửa, dường như không muốn nhìn thấy cảnh tượng tiếp theo.
Bố lôi kéo tôi, đi sâu vào trong sân.
đi gần.
Cái giếng đó tỏa ra một mùi hôi thối mục nát.
Tôi thấy đáy giếng có lũ chuột kêu chí chí.
【Lại có đồ ăn rơi xuống à?】
【Là thịt người sao? Lâu lắm rồi không ăn thịt người.】
Toàn thân tôi run rẩy.
Hai chân như đổ chì, nặng trĩu.
Tôi không muốn chết.
không muốn bị chuột ăn thịt.
Tôi bắt đầu vùng vẫy, dùng chân đạp , dùng tay cào cấu vào khung cửa.
“Con không vào đâu! Bố! Con không vào đâu!”
Đây là lần đầu tiên tôi phản kháng.
Bố cuống lên.
Ông giơ tay lên, giáng cho tôi một cái tát nảy đom đóm mắt.
“Câm mồm! Còn kêu nữa tao bóp chết mày bây giờ!”
Mặt tôi đau rát như lửa đốt, tai ù đi.
Nhưng tôi không dám khóc nữa.
Vì ánh mắt của bố hung dữ quá.
Như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Ông kéo tôi đến bên miệng giếng.
Cầm lấy cái nilon đen kia, định trùm lên đầu tôi.
“Chiêu Chiêu, con cũng đừng trách bố.”
“Em trai con sau này còn phải mua nhà, cưới vợ, áp lực lớn lắm.”
“Con sống cũng là chịu tội, chi bằng đầu thai sớm một , kiếp sau đầu thai vào nhà giàu sang.”
nilon che khuất tầm nhìn của tôi.
giới biến thành một màu đen kịt.
Tôi cảm thấy cơ thể bỗng hẫng đi.
Bố bế bổng tôi lên, ra phía trên miệng giếng.
Lòng bàn chân tôi chơi vơi giữa khoảng không.
Bên là tối sâu không thấy đáy.
Và lũ chuột chực chờ ăn thịt.
Tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
Đại điểu.
Sao ngươi vẫn chưa đến?
Đúng lúc này.
Trên bầu trời vang lên một gầm gừ sắc lẹm.
“Đồ ngu X! Thả con bé đó ra!”
Là Đại điểu, lần này nó nói người.
4
Bố bị dọa cho giật mình.
Tay run lên, suýt nữa là ném thẳng tôi xuống .
“Cái quái gì ?”
Ông ngẩng đầu nhìn lên.
thấy một con vẹt Kim Cương to lớn, lao xuống như một chiếc máy bay ném bom.
Nhắm thẳng vào mặt ông mà đâm tới.
“A!”
Bố thét lên thảm thiết.
Móng vuốt của con vẹt đó cực kỳ sắc bén, lập tức cào rách mặt ông thành ba vệt máu.
Bố đau quá, nới lỏng tay.
Tôi rơi xuống.
Nhưng tôi không rơi vào trong giếng.
Vì rồi tôi chết sống bám chặt lấy cổ áo của bố.
Tôi cùng ông lăn lộn trên nền đầy cỏ dại.
nilon rơi ra.
Tôi hớp lấy hớp để từng ngụm không khí.
Nhìn thấy con vẹt kia lượn lờ trên không trung, oai phong lẫm liệt.
Miệng nó vẫn dùng chim để “phun châu nhả ngọc”:
【Ngươi có phải là người không hả? Hổ dữ còn không ăn thịt con!】
【 xấu còn hay xa hoa, còn muốn đẻ con trai? Ta thấy ngươi giống thằng cháu rùa rụt cổ thì có!】
【Nha đầu này ta chấm rồi, đứa nào dám động đến một sợi lông tơ của nó, lão tử mổ mù mắt!】
Bố ôm mặt, giận thẹn.
“Con chim hoang đâu ra này! Lão tử phải giết chết mày!”
Ông vớ lấy một viên gạch , định ném lên trời.
Mẹ cũng từ trên xe xuống.
Thấy cảnh tượng này, bà sợ hãi hét lên: “Chí Cường! Có chuyện gì ?”
Bố gầm lên: “Con chim chết tiệt này điên rồi! Mau giúp một tay!”
lúc họ chuẩn bị vây đánh con vẹt.
Từ đằng xa vang lên một chuỗi động cơ ầm ầm.
Như sấm dậy.
gần.
Những viên sỏi trên mặt cũng rung chuyển theo.
sau đó.
Mấy luồng ánh sáng đèn pha chói mắt như những thanh lợi kiếm đâm toạc đêm u ám.
Chiếu thẳng vào người chúng tôi.
Bố mẹ bị chói đến mức không mở nổi mắt, phải tay ra chắn.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…
Tổng cộng hơn mười chiếc xe việt dã màu đen, như những con quái thú bằng thép, vây chặt chẽ ngôi đổ nát này.
Cửa xe đồng loạt mở ra.
Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm xuống.
Người nào người nấy cao lớn lực lưỡng, khí hầm hố.
Cuối cùng.
Cánh cửa của chiếc xe sang kéo dài giữa chậm rãi mở ra.
Một chiếc giày da loáng đặt xuống.
Tiếp đó, là một người đàn ông cao lớn mặc phong y màu đen.
Ông ấy đẹp trai.
Nhưng ánh mắt lạnh.
Còn lạnh hơn cả gió từ đáy giếng thổi lên.
Ông ấy chẳng thèm nhìn bố mẹ tôi lấy một cái.
Đi thẳng đến trước mặt tôi, cúi người xuống.
Con vẹt nãy còn hống hách kiêu ngạo, lập tức thu cánh lại.
Nó ngoan ngoãn đậu trên vai ông ấy, dùng cái đầu rúc rúc vào tai.
Một lần nữa cất người, giọng điệu vô cùng kỳ lạ:
“Chủ nhân, chính là nha đầu này.”
“ hiểu tôi nói gì, đúng là bảo bối.”
Người đàn ông tay ra, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau đi vết bùn trên mặt tôi.
Giọng nói thấp trầm, nhưng lại toát ra một sự uy nghiêm không thể chối từ.
“ nói, có kẻ muốn giế//t người mà ta chấm?”