Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

Tôi vừa trả lời xong, trong group WeChat gia đình lên tiếng trích tôi.

“Con Hương, thế quá đáng thật đấy, trúng số rồi liền tính toán đuổi mẹ ra ngoài? Con gái mà tâm cơ thế không đâu.”

là dì cả của tôi.

Mẹ tôi nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi:
“Có phải cố ý không muốn anh yên ổn đúng không?”

Tôi hơi khó hiểu:
“Thế nào mới gọi là anh yên ổn? Cả đời tôi phải làm cái bình máu di động cho anh chắc?”
“Nhiêu năm rồi, tôi còn làm chưa đủ à? Còn phải làm sao mới gọi là yên ổn?”

Giọng tôi lạnh lùng gay gắt, mẹ tôi hơi co rúm .
“Nếu bà xót nó như vậy, bà đi máu đi, bà máu nuôi cậu con bảo bối của bà, đừng có dây dưa gì tới tôi . Tôi nhìn bà với anh thấy ghê tởm.”

“Trần Hương, tụi tao , nuôi , làm gì có lỗi với ?”

tôi? tôi ra hầu hạ Trần Khải, tôi ra làm hầu cho Trần Khải chắc? Nuôi tôi? Quần áo Trần Khải mặc cũ quăng cho tôi, tốt nghiệp cấp 3 xong tôi đã tự đi làm kiếm tiền học đại học rồi, tụi bây không nhớ à? Ngày tôi mặc đồ cũ của Trần Khải bạn cười nhạo, khóc lóc về nhà tìm mẹ, bà chẳng nhớ à?”

“Tôi đều nhớ rõ.”
“Khi tôi có tiền, điều đầu tiên tôi nghĩ là về quê cả nhà sung túc.”
“Nhưng ngay khoảnh khắc tôi mình thất nghiệp, điều tụi bây nghĩ tới là làm sao đuổi tôi ra khỏi nhà.”
“Tụi bây còn mặt mũi tôi, nuôi tôi?”

Trần Khải mau sang tên đi, không tôi khiến nó mất việc ngay. Cả Kiều , tôi sẽ không tha cho đứa nào!”

Tôi thuê gã xăm trổ, mỗi ngày theo sát Trần Khải đi làm, về nhà, đợi tôi hạ lệnh là khiến anh đuổi việc ngay.

Nửa tháng , Trần Khải không chịu nổi , sếp gọi lên , cuối phải chủ động gọi tôi ra sang tên.

Tôi chẳng thèm ra mặt, cho luật sư thay tôi giải quyết.

Tôi đứng ngoài cửa nhìn mẹ tôi, hỏi:
“Mẹ, là sao vậy?”

Đến khi hoàn tất thủ tục, tôi mới biết:
nhà gần trường học là cho mẹ chị dâu ở, chung cư cho em chị dâu ở.

mẹ ruột tôi, thậm chí còn chẳng bằng cha mẹ vợ.
đúng thôi, con dâu là báu vật của con .
Còn tôi là gì?
là con hầu mà thôi.

Tôi chẳng khách khí, cho dọn thẳng bọn họ ra ngoài.

khi em vợ và mẹ vợ Trần Khải tôi đuổi ra khỏi nhà, Kiều và Trần Khải cãi nhau một trận long trời lở đất, còn đòi ly hôn.
ra buồn cười, anh xăm trổ tôi thuê hỏi tôi có nhà cũ không, họ muốn mua một .
Họ đã xem qua nhà mà mẹ tôi đang ở, vị trí thuận tiện gần bệnh viện và tàu điện ngầm.
Tôi cho họ với giá rẻ hơn thị trường một chút.

khi sang tên xong, họ lập tức dẫn tới mời mẹ tôi Trần Khải, Kiều dọn đi.
Bốn thành vô gia cư, muốn mò đến tìm tôi nương nhờ.
tránh gây khó dễ cho bên quản khu nhà, tôi tiếp tục thuê anh xăm trổ canh trước cổng, không cho họ vào.

ngày liền không gặp tôi, họ đành quay về quê.
Chị dâu tôi đòi ly hôn, Trần Khải trong lúc tức giận đã lỡ tay giết chết Kiều, cảnh sát bắt đi.

Ba mẹ tôi khóc lóc, quỳ lạy nhà họ xin tha thứ, nhưng nhà họ không đồng ý, cuối Trần Khải kết án tử hình.
Hai ông bà vừa nghe tin đã ngất xỉu ngay tại chỗ.

Những , tôi không còn quan tâm .
Có lẽ họ sẽ kiện tôi đòi tiền dưỡng già, tôi sẽ theo phán quyết tòa án, cho họ năm trăm tệ mỗi tháng.
Nhưng mất đi đứa con yêu quý, họ liệu còn tới ngày hay không, ai biết ?

Còn tôi, Dương Thanh bắt đầu hành trình du mục khắp thế giới.

Hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương