Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/Li4MS6mQg

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

Kỷ niệm ba năm ngày cưới, Diệp Tịch được chẩn đoán đã mang thai.

Cô vui mừng vuốt nhẹ tờ siêu âm, định dùng tin vui này một quà dành tặng Lục Thâm.

Nhưng đang làm thủ tục lập hồ sơ thai kỳ, y tá bỗng hỏi:

“Cô Diệp, cô chắc chắn chồng cô tên là Lục Thâm chứ?”

Diệp Tịch ngẩng đầu: “ nhiên rồi, sao ạ?”

Y tá xoay màn hình về phía cô: “Hệ thống hiển thị, chồng cô đăng ký tên là Lục Nghiễn.”

Diệp Tịch chết lặng hai chữ , nhất thời không phản ứng kịp.

“Có phải nhầm rồi không? Lục Nghiễn là em trai song sinh của chồng tôi .”

Y tá khẳng định: “Thông tin hệ thống đúng là ghi Lục Nghiễn.”

Diệp Tịch thấy khó hiểu, vội vàng muốn báo cho Lục Thâm chuyện này.

Cô cầm túi xách rời khỏi viện, quá hoang mang nên lái xe với tốc độ nhanh, kết quả là gặp tai nạn giao thông.

Trước khi kịp nghĩ ngợi thêm, cô đã mất đi ý thức.

tỉnh lại, điều đầu tiên cô nghe thấy là giọng nói vang lên ngoài phòng :

“Cú va chạm lần này chỉ gây chấn động não nhẹ, nhưng trí nhớ bị miên ba năm trước của Diệp Tịch có thể sẽ khôi phục bất cứ nào. cô ấy nhớ ra Lục Thâm thật sự đã đời tật, và cậu từng muốn ở bên cô ấy miên, đóng giả làm Lục Thâm suốt ba năm, thì đến cậu định làm sao?”

Lục Nghiễn đáp lại, giọng trầm thấp đến đáng sợ:

thì miên lại một lần nữa. Tôi có thể khiến cô ấy quên lần đầu, thì cũng có thể khiến cô ấy quên lần thứ hai.”

Bác sĩ thở dài: “Cậu làm có đáng không? Tôi ba năm trước cậu yêu cô ấy đến mức bất chấp cả. Nhưng nửa năm trước, khi Lâm Du xuất hiện, sự quan của cậu đã dần nghiêng về phía cô ấy.”

“Chỉ một câu nói của Lâm Du ba tháng trước, cậu đã giao dự án trọng điểm ở khu Nam thành phố cho em trai cô ta; tuần trước cô ta bị sốt, cậu bỏ mặc hợp đồng quốc tế trị giá hàng chục triệu về chăm suốt ba ngày; thậm chí chỉ một lời của người lớn bên nhà cô ta, cậu đã cùng cô ta về quê, ngồi vào bàn ăn với tư cách con rể tương lai. Cậu không lừa được tôi, cậu đã đặt Lâm Du trong rồi.”

Không gian ngoài cửa chìm vào im lặng thật lâu.

Lâu đến mức Diệp Tịch cứ tưởng bọn đã rời đi.

Rồi cô nghe thấy tiếng Lục Nghiễn, khàn khàn:

“Đúng, tôi thừa nhận có Lâm Du nên có chút lơ là với Tịch Tịch. Nhưng chuyện này có thể trách tôi sao?”

Anh dừng lại, trong giọng nói tràn đầy đau khổ bị đè nén:

“Trước mặt cô ấy, tôi vĩnh viễn chỉ có thể là Lục Thâm! Phải đội tên anh ấy, phải dùng thói quen của anh ấy, kể cả từng phần tình cô ấy trao, cũng là hướng về cái bóng của anh ấy! Cô ấy mãi mãi chỉ thấy một người khác thông tôi.”

Giọng anh dần nhỏ đi, mang theo mỏi mệt:

“Còn Lâm Du, ít nhất là toàn toàn ý yêu tôi. Ở bên cô ấy, tôi mới có thể thở. Tôi không thể phụ Lâm Du.”

Bác sĩ im lặng hồi lâu, rồi nói:

“Tôi có thể chuẩn bị miên, nhưng với tư cách bạn bè, tôi khuyên cậu một câu: trong cậu đã có Lâm Du, thì hãy nói rõ với Diệp Tịch càng sớm càng tốt. Còn cậu yêu cô ấy, thì hãy dứt khoát với Lâm Du. không, tôi sợ sau này cậu sẽ hối hận.”

Giọng Lục Nghiễn rất nhẹ, nhưng vang lên rõ ràng:

“Hẹn miên sau một tháng nữa đi. Một tháng cuối cùng này, tôi ở bên Lâm Du, coi là bù đắp cuối cùng cho cô ấy. Một tháng sau, tôi sẽ quay lại bên Tịch Tịch, toàn toàn ý.”

Tiếng nói ngoài cửa tiếp tục vang lên, Diệp Tịch nằm giường, khép mắt lại.

Cô chỉ thấy đầu óc trống rỗng, mọi thứ nghe không rõ ràng nữa.

Thì ra người cô yêu sâu đậm là Lục Thâm, từ lâu đã không còn đời.

Ba năm , cả những kỷ niệm và ấm áp là Lục Nghiễn đóng giả Lục Thâm mang lại.

Nhưng thân phận đã là giả, thì tình cũng là giả ư?

Lục Nghiễn đối xử với cô tốt thế.

Mỗi lần cô tăng ca về muộn, đèn phòng khách luôn sáng đến tận khuya.

Cô kén ăn, anh liền dậy sớm hơn một tiếng mỗi ngày, chuẩn bị bữa sáng khác nhau cho cô.

Ngày cưới, anh bao trọn mọi bảng quảng cáo trong thành phố, chỉ chiếu đi chiếu lại một câu: “Diệp Tịch, anh yêu em.”

thế, cô cũng dốc hết mình đáp lại, sớm đã trao cả trái tim cho anh.

Cho đến nửa năm trước, anh bắt đầu thay đổi.

Tin nhắn trả lời càng càng chậm, tần suất tăng ca ngày một nhiều.

luôn cho rằng anh thật sự bận rộn.

Cô nào ngờ, lần công tác tuần trước của anh, nửa đêm về nước là Lâm Du bị ốm;

Nói là đi khảo sát thực địa, còn chuẩn bị kỹ quà tặng cho đối tác, thực chất là đi cùng Lâm Du về quê ra mắt.

Diệp Tịch nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Lục Thâm không còn nữa, cả Lục Nghiễn cũng không trọn vẹn với cô, thì cô thà rằng chẳng có cả.

Vài giờ sau, Lục Nghiễn nhận điện thoại báo có việc gấp ở công ty nên rời đi.

Diệp Tịch đợi anh đi xa, lặng lẽ đến một viện tư nhân khác.

cả là giả…

thì cô kết thúc cả.

Kể cả đứa trẻ.

Chương 2

Khi Diệp Tịch đến nhà cũ Lục, mẹ Lục đang cắm hoa.

Thấy cô đến một mình, bà có chút ngạc nhiên: “Tiểu Tịch? Lục Thâm không đi cùng con à?”

“Ba, mẹ.”

Giọng Diệp Tịch rất bình tĩnh, cô lấy từ trong túi ra bản thỏa thuận ly hôn đặt lên bàn: “Con muốn ly hôn.”

Chiếc kéo cắt hoa trong mẹ Lục rơi “choang” xuống đất.

Cha Lục hạ tờ báo xuống, sắc mặt lập tức trầm lại.

“Con nói bậy !”

Giọng ông nghiêm khắc: “Đang yên đang lành ly hôn cái ? Có phải thằng nhóc bắt nạt con không? Con nói với ba, ba sẽ làm chủ cho con!”

Diệp Tịch , bỗng thấy buồn cười.

Đến này rồi còn diễn.

Cô khẽ nói: “Con hết rồi. Anh ấy không phải Lục Thâm, là Lục Nghiễn.”

Phòng khách lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Mặt mẹ Lục tái đi, tờ báo trong cha Lục trượt xuống chân.

Rất lâu sau, mẹ Lục mới run run lên tiếng: “Con à… chúng ta cũng không còn cách nào khác. Khi con khóc đến ngất đi ba lần, bác sĩ nói tiếp tục con sẽ không chịu nổi. Lục Nghiễn nói nó sẵn sàng thay anh trai chăm sóc con cả đời…”

Diệp Tịch ngắt lời bà, giọng nhẹ nhàng: “Mẹ, con không trách ai cả. Giờ con sự thật rồi, chỉ muốn rời đi. Mong hai người nghĩ cách Lục Nghiễn ký tên.”

Nước mắt mẹ Lục cuối cùng cũng rơi xuống, bà nắm chặt cô.

“Ba năm nay, những con làm cho gia đình này chúng ta thấy rõ. Mẹ lên cơn viêm khớp, người cả đêm chườm nóng xoa bóp cho mẹ là con. Năm ngoái ba bị nhồi máu cơ tim nhập viện, người chạy trước chạy sau liên hệ chuyên gia cũng là con.”

Bà bật khóc thành tiếng, cha Lục nặng nề thở dài.

“Là nhà Lục có lỗi với con. Con yên , chữ ký này, mẹ nhất định sẽ bắt nó ký.”

Diệp Tịch không nói thêm, xoay người rời khỏi nhà cũ.

Cô không đi đâu, cũng không muốn quay về căn nhà chất đầy dối trá kia.

Một mình bước phố, gió thổi khiến cả người lạnh buốt.

Nhưng cô còn lạnh hơn.

Đến trung thành phố, cô rẽ vào tiệm trang sức quen thuộc.

Cô thích đứng sau lớp kính những đồ lấp lánh, thể trạng cũng được xoa dịu phần nào.

Rồi cô thấy Lục Nghiễn.

Bên cạnh anh là một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, hẳn là Lâm Du.

Diệp Tịch theo phản xạ nép vào sau một cây cột.

Hai người đứng trước quầy, bóng lưng thân mật.

Lâm Du cầm lên một sợi dây chuyền, nghiêng đầu nói với Lục Nghiễn.

“Sợi này khá hợp với Diệp tiểu thư.”

Giọng cô ta mềm mại vang đến.

“Gói lại đi.”

Lục Nghiễn không ngẩng đầu, giọng không nghe ra xúc.

Rồi anh bước về phía Lâm Du, giọng bỗng dịu hẳn: “Em thích cái nào?”

“Em thì không cần đâu.”

Lâm Du mỉm cười: “Những lần trước anh tặng em còn chưa đeo hết .”

Lục Nghiễn không hỏi thêm, ánh mắt lướt quầy, trực tiếp chỉ vào sợi dây chuyền kim cương hồng ở giữa: “Cái này.”

Nhân viên bán hàng lập tức tươi cười tiến lại: “Thưa anh, mắt của anh thật tinh! Đây là phiên bản giới hạn, toàn quốc chỉ có một chiếc, hôm nay vừa mới về.”

Lục Nghiễn đưa thẻ đen, tự đeo dây chuyền lên cổ Lâm Du.

Diệp Tịch đứng sau cột, chân lạnh toát.

quà dành cho cô lại do người thứ ba lựa chọn.

Còn dành cho Lâm Du, anh tự mình chọn lựa kỹ càng.

Lâm Du tựa vào anh, giọng dịu dàng: “ ơn anh đã tặng quà cho em, em rất thích. Nhưng mấy ngày nay anh ở bên em, Diệp tiểu thư rồi sẽ không làm ầm lên chứ?”

Lục Nghiễn ôm cô ta quay người: “Đi , tối nay về biệt thự Tây Sơn nghỉ. Mấy ngày nay cô ấy viện.”

Hô hấp của Diệp Tịch khựng lại trong khoảnh khắc.

Biệt thự Tây Sơn.

quà Lục Nghiễn tặng cô vào kỷ niệm một năm ngày cưới.

Anh từng nói: “Sau này nơi này sẽ là căn cứ bí mật của chúng ta, chỉ thuộc về hai người.”

Nghĩ đến việc có thể làm

chiếc sofa do cô chọn.

Dưới trần sao toàn cảnh cô tự lắp đặt.

Bên khung cửa nơi từng vô số lần hôn nhau.

Diệp Tịch chỉ thấy toàn thân lạnh buốt, bị ấn chìm vào nước đá.

Cô gần chạy trốn khỏi trung thành phố, bước vào một công ty du lịch.

Ánh mắt lướt những điểm đến lớn nhỏ bản đồ, rồi tùy tiện chỉ vào một nơi, quyết định điểm dừng cuối cùng.

Diệp Tịch nhanh chóng đặt vé, ngày khởi hành là ngày giấy chứng nhận ly hôn được cấp.

Cô sẽ đến một nơi hoàn toàn mới.

Quên hết cả ở đây.

Bắt đầu lại từ đầu.

Chương 3

Diệp Tịch hỏi mẹ Lục địa chỉ phần mộ của Lục Thâm, một mình lái xe đến nghĩa trang.

Cô lần theo số hiệu bia mộ, đi từng hàng một, cuối cùng cũng thấy tấm ảnh đen trắng ở góc yên tĩnh nhất.

Trong ảnh, Lục Thâm còn rất trẻ, ánh mắt dịu dàng, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt cô quen thuộc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương