Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại liên tục nhận đủ loại quấy rối.
Tôi bình thản tắt máy.
Phó Hành tôi, giả vờ dịu dàng:
“ à, những lời trên mạng em đừng để lòng, anh nhất định sẽ giúp em làm rõ…”
Chưa kịp để tôi trả lời, cửa phòng bệnh đẩy mạnh ra.
Một đám phóng viên và cư dân mạng ùa vào, chen kín giường tôi:
“Cô Giang, cô thật sự hôn chỉ cứu sao?”
“Cô nghĩ gì về hành động tự làm hại bản thân của ?”
Phó Hành đứng chắn tôi, bất lực :
“Mọi người đừng hiểu lầm, tôi chỉ nhất thời bế tắc…”
“Cô ấy bình thường rất , chuyện hôn chỉ đang giận tôi…”
“Không.”
Tôi cắt lời anh ta, giọng rõ ràng:
“Tôi không nó.”
“Tôi không chỉ không , tôi mong nó chết càng sớm càng tốt!”
“Tôi không chỉ hôn với anh, tôi anh ra đi !”
Sắc Phó Hành lập tức trở nên khó coi.
Sự phẫn nộ của mọi người tôi châm ngòi hoàn toàn, tiếng chửi rủa vang lên không dứt:
“ đàn bà này điên rồi à? Cô ta lấy đâu ra mũi đòi ra đi !”
“Anh Phó, hôn ngay đi! Loại phụ nữ này không đáng đâu!”
“Ra anh chắc chắn thắng, tôi ủng hộ anh!”
Phó Hành phớt lờ đám đông, tôi đau đớn:
“ à… có phải em có điều gì khó nên mới hôn?”
“ ta rõ ràng vẫn ổn… anh không tin chỉ anh cứu mà em bỏ anh.”
Tôi nhướn mày, thản nhiên đáp:
“Tôi không có gì khó .”
“Tôi hôn chính anh cứu .”
“Bởi hai người… không xứng sống cùng tôi.”
Phó Hành không thể tin nổi lắc đầu:
“, anh tuyệt đối không đồng ý hôn!”
“ ta ở bên nhau mười hai năm, sao em nỡ bỏ anh và ?”
Anh ta nắm chặt tôi, mạnh mức tôi không thể giật ra.
Tôi để mặc anh ta nắm, thẳng vào anh ta:
“Đừng diễn nữa, không mệt sao?”
“Tôi không đóng kịch với anh nữa.”
“Nếu anh không đồng ý hôn… vậy gặp nhau ở !”
4
Sau ngày đó, Phó Hành mang vẻ thất thần rời đi.
Rất nhanh, toàn bộ đời tư của tôi đào bới.
Chuyện tôi gọi mười người mẫu ở hội sở riêng cũng phơi bày.
nháy , tôi nổi tiếng khắp cả nước.
Cư dân mạng gán tôi đủ loại biệt danh:
“Mẹ ghét ”, “ả đàn bà ngoại tình lẳng lơ”…
Mỗi ngày phòng bệnh của tôi đều nhận được vòng hoa nguyền rủa do cư dân mạng gửi .
Nhưng tôi mặc kệ tất cả.
Tôi chỉ yên tâm dưỡng thương, từ chối mọi cuộc thăm hỏi, lặng lẽ chờ ngày ra .
Nửa tháng sau, phiên hôn đúng hẹn diễn ra.
vụ việc gây chấn động dư luận, án đặc biệt phép công khai xét xử và truyền thông livestream toàn bộ quá trình.
Hàng ghế dự thính chật kín người.
Thậm chí có vài người giơ bảng:
“Ủng hộ anh Phó!”
Phó Hành bước về phía tôi, đôi đầy đau buồn:
“ à, ta nhất định phải đi bước này sao?”
“Anh em mà từ bỏ cơ hội ra nước ngoài học nâng cao, lòng chỉ có em và …”
“Chẳng lẽ tình anh dành em hoàn toàn vô giá trị?”
“Chỉ cần em rút đơn kiện, ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
“Anh sẽ đối xử với em tốt gấp bội, được không?”
Tôi anh ta, chỉ cảm thấy mọi thứ đã đổi thay.
Sau khi kết hôn, anh ta thật sự chỉ có tôi .
khi tôi mãi không thể mang thai…
Ba năm , tôi trại trẻ mồ côi nhận nuôi , khi đó bé mới năm tuổi.
Sự nghiệp hoàn hảo.
Người chu đáo.
Đứa ngây thơ đáng .
Ai vào cũng phải khen tôi người thắng đời.
Nhưng có những thứ…
đã vỡ nát từ lâu.
Tôi ngẩng lên, giọng bình thản không gợn sóng:
“Phó Hành , nhiều cũng vô ích.”
“Tôi chỉ cầu anh ra đi .”
“ lại… ta xóa sạch một lần xong.”
Ghế dự thính lập tức dậy lên một trận xôn xao, có người phẫn nộ:
“ đàn bà này đúng vô liêm sỉ mức mở mang tầm !”
“Anh Phó đã làm cô ta bao nhiêu thứ, dựa vào đâu mà bắt anh ra đi ?”
“Cô ta lấy đâu ra mũi vậy!”
Mẹ cũng bật dậy, không vẻ bao dung như :
“Giang Đình! Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Tất cả nhà đều do Hành kiếm ra!”
“Kẻ ngoại tình tìm đàn ông bên ngoài cô!”
“Cô nó ra đi ? Mơ đi!”
“Người nên ra đi cô!”
“Mẹ!”