Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Tôi nhanh hơn Tạ Trì một bước, đưa tay đóng sập cửa tủ lại.
“Anh trai chú để quên điện thoại ở rồi. Nếu chú có việc gấp, hay là gọi cho trợ lý của anh ấy hỏi thử đi.”
Tạ Thừa Chu thở phào một , giống như vừa đi một vòng quỷ môn quan trở , người ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh ta càng càng hối hận.
Nếu ban đầu không trốn, ít nhất còn có cơ hội giải thích.
Giờ mà đột nhiên chui trong tủ ra, kể nói Tạ Trì cũng sẽ không tin .
Tạ Thừa Chu hận tôi đến nghiến răng nghiến lợi.
Anh ta điên cuồng nhắn tin cho tôi.
【Mau bảo Tạ Trì đi đi!】
【Bảo nó đi ngay! Mau bảo nó đi!】
【Thẩm Đường, cô đúng là loại đàn bà lòng dạ độc ác! Đợi tôi ra được, tôi sẽ không tha cho cô đâu!】
【Cô muốn chia rẽ hai anh tôi đúng không? Ha ha, vô ích thôi.】
【Thẩm Đường, cô sẽ phải trả giá cho những chuyện cô làm hôm nay!】
Tôi nhếch môi giả lả liếc qua điện thoại, đó người lại đi phía tủ quần áo lần .
“A Trì, chú có muốn thay đồ ngủ không?”
Sắc mặt Tạ Thừa Chu xanh mét, tim như treo thẳng lên họng.
【Xin lỗi, vừa rồi là tôi lỡ lời, cô đừng để bụng.】
【Đừng mở cửa tủ , tôi xin cô.】
【Thẩm Đường, cô muốn phá nát tôi sao?】
Điện thoại liên tục vang lên tin nhắn.
Tôi mất kiên nhẫn cau mày, nhắn lại:
【Anh à, anh ồn đấy, bật chế độ không làm phiền trước nhé.】
【THẨM ĐƯỜNG!!】
Tin nhắn lần này của Tạ Thừa Chu gửi tới, điện thoại tôi không phát ra kỳ âm thanh thông báo nào.
Sắc mặt Tạ Thừa Chu lập tức xám ngoét.
đắc dĩ, anh ta đành chọn cách chuyển tiền vào thẻ của tôi.
Tiếng thông báo ngân hàng báo tiền vào tài khoản vang lên bên tai tôi, đúng là âm thanh tuyệt vời như tiếng trời.
Tôi đại phát bi, rốt cuộc cũng chịu rời khỏi cửa tủ quần áo.
Tôi lấy trong túi mua sắm bên cạnh ra một bộ đồ ngủ nam mới, đưa cho Tạ Trì.
“Tự dưng chị nhớ ra chiều nay chị có mua một bộ mới. Chú mặc bộ này đi.”
Tạ Trì như đang suy đó, liếc nhìn tủ quần áo một cái, rồi nhỏ giọng nói tôi một câu cảm ơn.
“Chị dâu, tôi không phải muốn chia rẽ hai người.”
“ là tôi cảm thấy anh tôi hình như chẳng có trách nhiệm nào. Khuya thế này mà ném gái ở một mình, ra còn không mang điện thoại, cứ như sợ chị kiểm tra .”
“Ai biết nửa đêm nửa hôm anh ấy đang làm kia chứ.”
“Nếu tôi có gái, tôi nhất định sẽ không đối xử cô ấy như . Tôi sẽ báo cáo cô ấy mọi lúc mọi nơi, để cô ấy khỏi an.”
“Chị dâu, trai cũ của chị chắc chắn cũng sẽ làm như đúng không?”
Tạ Trì lén lút liếc tôi, trong ánh mắt rõ ràng là những tâm tư nhỏ đã không kìm nổi .
Tôi ngồi xuống mép giường, nghe anh ta nhắc đến ba chữ “ trai cũ”, biểu cảm có thoáng chốc ngẩn người.
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta một cái, đó nhanh chóng dời mắt đi.
Hốc mắt tôi đỏ lên, vẫn cố làm bộ nhẹ nhàng một cái.
“ trai cũ của chị đúng là rất tinh tế, ở bên anh ấy rất có cảm giác an toàn.”
Tạ Trì theo bản năng muốn đưa tay lau nước mắt cho tôi.
Tay vừa nâng lên một nửa, anh ta mới chợt nhận ra thân phận bây giờ đã khác trước.
Làm không thích hợp.
Anh ta cứng đờ thu tay , giọng khàn khàn hỏi:
“Nếu trai cũ của chị như … tại sao chị vẫn chia tay anh ấy?”
Đôi mắt còn vương lệ của Tạ Trì nhìn chằm chằm vào tôi, cố chấp muốn nghe câu trả lời.
Tôi đưa tay lau nước mắt trên mặt, nói:
“Anh ấy rất , chị không đủ .”
“Chị không đủ để anh ấy tin tưởng hoàn toàn, cũng không đủ để cho anh ấy cảm giác an toàn.”
“Lúc ở bên chị, anh ấy luôn giữ lại một phần. Thậm chí còn phải phí hết tâm tư che giấu chị rất nhiều chuyện.”
“Ở bên chị, anh ấy sẽ rất khổ… chia tay có lẽ là lựa chọn nhất của bọn chị.”
Tạ Trì mặt đi, giọng đã nghẹn đến mức run rẩy.
“Nếu… nếu anh ấy tìm chị, chị còn muốn ở bên anh ấy không?”
Tôi do dự một lát, rồi thản nhiên .
“Thôi .”
“Chị mong anh ấy có thể gặp được một cô gái khiến anh ấy buông bỏ đề phòng. Chị mong anh ấy hạnh phúc.”
Tạ Trì không thể kìm được nước mắt .
Anh ta lưng phía tôi, nghẹn ngào đến mức bờ vai cũng run lên.
Tôi biết thừa còn hỏi:
“Chú sao thế?”
Tạ Trì lắc đầu.
“Tôi bị viêm mũi thôi, không sao.”
Anh ta lau nước mắt một cách bừa bãi rồi nói:
“Muộn rồi, chị dâu ngủ sớm đi.”
Tạ Trì cầm tấm chăn bên cạnh, nhấc chân đi ra phòng khách.
Tôi tắt đèn, lại giường ngủ.
Tạ Thừa Chu xác định Tạ Trì đã đi xa, lúc này mới trong tủ quần áo chui ra.
Tạ Trì vẫn đang ở phòng khách, giờ Tạ Thừa Chu ở lại cũng không được, đi cũng không xong.
Sắc mặt anh ta khó coi đến cực điểm.
Anh ta khóa trái cửa phòng ngủ, đó đi tới lắc tôi tỉnh dậy.
Tạ Thừa Chu túm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi bật dậy khỏi giường.
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện.
Trước hôm nay, Tạ Thừa Chu chưa từng sẽ có người dám vung nắm đấm thẳng vào mặt mình, lại còn mang cái tội danh “cướp người yêu” ra mà đánh.
Mà kẻ đánh anh ta… lại chính là trai ruột của anh ta.
Tạ Thừa Chu tức đến bật .
“Thẩm Đường, chơi đã đời chưa?”
Tạ Thừa Chu dùng lực rất mạnh, tay tôi bị anh ta siết đến điếng.
“Anh làm tôi rồi.”
Tạ Thừa Chu nở nụ giả tạo, trừng mắt nhìn tôi.
“Tôi chưa bóp chết cô thì cô nên lén mà vui đi.”
Giọng điệu của Tạ Thừa Chu quá hung dữ.
Tôi ấm ức nhìn anh ta, nước mắt không chịu nghe lời mà rơi xuống.
“Tạ Thừa Chu, có phải trong mắt anh, loại trẻ con không mẹ như tôi đặc biệt dễ bắt nạt không? Người bên cạnh tôi đều nói kiểu cô nhi như tôi, bị người ta bắt nạt chết cũng chẳng có ai đứng ra bênh vực.”
“Anh không cho tôi thích Tạ Trì, không cho tôi yêu đương cậu ấy, không cho tôi tức giận nổi cáu… đến bây giờ anh làm tôi , tôi than phiền một câu cũng không được.”
Tạ Thừa Chu cau chặt mày, bị tôi khóc đến mức người không thoải mái.
Anh ta buông tay ra, nhìn thấy tay tôi đã bị anh ta bóp đến đỏ một mảng.
Tôi lẩm bẩm nói:
“Tôi rõ ràng chẳng mưu cầu … tôi muốn có một mái nhỏ, muốn có một người thích tôi, muốn có một người có thể bảo vệ tôi.”
Tạ Thừa Chu âm trầm không nói lời nào.
Anh ta lực thở dài một , như thể cam chịu số phận mà ngồi xuống mép giường.
Anh ta không chịu nổi cảnh tôi tiếp tục khóc, vội vàng đổi chủ đề:
“ tay dữ lắm à? Có cần đi bệnh viện không?”
Tôi lắc đầu.
“Xoa xoa là được rồi.”
Tạ Thừa Chu lại thở dài, đưa tay giúp tôi xoa bóp tay sưng đỏ.
“ quá… anh nhẹ đi.”
Tạ Thừa Chu cau mày, như thể ghét tôi lắm chuyện.
“Thế này thì sao? Đỡ hơn chưa?”
Tôi gật đầu:
“Anh có thể… sâu hơn một .”
Tạ Thừa Chu: “…Cái đó gọi là mạnh hơn một .”
Tôi còn định mở nói thêm mấy câu vàng vàng, Tạ Thừa Chu đã mất kiên nhẫn cắt ngang:
“Câm ! thì cũng ráng chịu! Đáng đời!”
Nói xong, thấy tôi đờ đẫn nhìn anh ta, anh ta mới nhận ra lời mình quá đáng.
Anh ta khó chịu mà chữa cháy:
“Tôi lần đầu làm chuyện này, làm không cũng là bình thường. Cô bao dung đi.”
Tôi gật đầu.
“Anh vui là được rồi, tôi sẽ bao dung.”
Tạ Thừa Chu nhíu mày mãi không chịu thả lỏng.
Anh ta cảm thấy lời tôi nói rất không đúng, kỹ lại… hình như cũng có đạo lý.
Nếu bắt bẻ từng chữ từng câu để sửa lại thì lại giống như anh ta quá keo kiệt tính toán.
Tạ Thừa Chu dứt khoát không sâu thêm , cúi đầu chuyên tâm xử lý vết thương ở tay tôi.
Anh ta lưng phía cửa phòng ngủ.
Ánh sáng lọt qua khe cửa, có một nửa bị bóng người kia che khuất.
Tạ Trì đứng trước cánh cửa đang đóng kín và bị khóa trái, im lặng rất lâu.
Giọng tôi và Tạ Thừa Chu mơ hồ vọng ra cánh cửa, truyền đến tai anh ta.
Điếu thuốc kẹp giữa đầu ngón tay Tạ Trì đã cháy hết lâu.
Tàn lửa đỏ rực thiêu cháy da anh ta đến đỏ ửng, anh ta lại hoàn toàn không hề hay biết.
Rất lâu , Tạ Trì mới hoàn hồn.
Anh ta nở một nụ chua chát, khẽ lẩm bẩm:
“Có tư cách mà ghen chứ?”
“Là tôi tự chọn con đường này… còn trách được ai đây…”
5
Tạ Trì ngủ một đêm ở phòng khách.
Tạ Thừa Chu vẫn luôn mong Tạ Trì sẽ ra một chuyến, để anh ta tranh thủ rời đi.
Tạ Trì không những không đi, sáng hôm còn dậy rất sớm, tự mình vào bếp làm bữa sáng.
Tạ Thừa Chu hết cách.
Hôm nay anh ta còn phải đến công ty, chẳng lẽ vì Tạ Trì không chịu rời khỏi tôi mà anh ta phải dọn hẳn vào tủ quần áo ở luôn?
Tạ Thừa Chu hít sâu một , chuẩn bị tâm lý xong xuôi mới kéo cửa phòng ngủ ra.
Anh ta vừa ngẩng đầu đã chạm mặt Tạ Trì.
Tạ Trì không biểu cảm nhìn anh ta một cái, đó lặng lẽ bưng phần bữa sáng cho ba người đặt lên bàn.
một ánh mắt đó thôi cũng khiến Tạ Thừa Chu lạnh sống lưng.
Anh ta vội vàng mở giải thích:
“Tôi cô ấy không phải như cậu đâu, hôm qua tôi cũng là đắc dĩ mới…”
“Anh, cơm đi. Để lát nguội.”
Tạ Trì cụp mắt cắt ngang lời anh ta, rõ ràng là không muốn anh ta nói nhiều, càng không muốn nghe.
Tạ Thừa Chu vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại muốn chứng minh trong sạch.
Tạ Trì dứt khoát nhét thẳng cái bánh bao vào anh ta.
“ không nói, ngủ không nói.”
Hôm nay Tạ Trì bình tĩnh đến mức quá mức, người đều toát ra một cảm giác không đúng.
Tạ Thừa Chu liếc nhìn bàn đầy ắp bữa sáng phong phú, cứng ngắc không dám động đũa.
Anh ta sợ Tạ Trì tức điên lên rồi bỏ độc vào đồ .
Mãi đến khi thấy Tạ Trì bắt đầu , anh ta mới do dự cầm đũa lên.
Anh ta vừa mới uống một ngụm cháo, Tạ Trì đã lạnh lùng mở :
“Con mèo trong hình như cũng đến lúc nên thiến rồi. Nghe nói làm cái thứ hai nửa giá.”
“Anh à, thứ đó của anh giữ lại cũng chẳng có ích , tiện thể làm luôn đi.”
Tạ Thừa Chu: “……”
Sắc mặt anh ta xanh mét đứng bật dậy.
“Tôi no rồi, tôi đi công ty trước đây.”
Anh ta bước ra được hai bước, rồi đầu nhìn tôi vẫn đang cơm.
Tạ Thừa Chu thẳng tay xách tôi dậy, kéo tôi đi ra cửa cùng anh ta.
Anh ta mặt không đổi sắc bịa chuyện:
“Vừa rồi nói sáng nay có việc phải ra . Vừa hay anh tiện đường, có thể chở đi luôn.”
Tạ Trì sắc mặt âm u nhìn tôi và Tạ Thừa Chu hành động thân mật như .
Tạ Thừa Chu kéo tôi vào thang máy xong mới buông tay.
Anh ta giải thích:
“Hôm nay Tạ Trì nhìn rất kỳ quái. Tôi sợ tôi không có ở đây, nó sẽ xảy ra xung đột cô.”
“Dù hành vi của cô đúng là khiến người ta tức giận thật, nói cho cùng… chuyện biến thành thế này, tôi cũng có một phần trách nhiệm.”
Dưới mắt Tạ Thừa Chu treo hai quầng thâm, người lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cho dù trước đây thức đêm tăng ca cũng không mệt bằng mớ chuyện vớ vẩn gần đây khiến anh ta hao tâm tổn sức.
Tạ Thừa Chu đưa tôi lên xe.
Anh ta hỏi:
“Cô có muốn đi đâu không? Tôi có thể đưa cô đến đó.”
“Nếu không, ban ngày cô có thể ở phòng nghỉ trong văn phòng tôi. Bên trong rất rộng, lại không có ai quấy rầy. Đợi tôi tan làm thì có thể đưa cô cùng.”
Tôi che , nôn khan một tiếng.
Tạ Thừa Chu liếc tôi một cái, hỏi:
“Say xe à?”
Tôi lắc đầu.
“Không… là tôi mang thai rồi.”
Lời vừa dứt, Tạ Thừa Chu đạp phanh gấp.
Lốp xe ma sát mặt đường phát ra tiếng két chói tai.
Tạ Thừa Chu gần như sụp đổ.
“Cô nói cái ?!”