Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Ngày đó, tôi chạy đến ôm anh thật chặt khi tan học.

Anh vừa trách tôi mặt lạnh như băng, vừa siết tay ôm chặt hơn.

Như thể chỉ cần nới lỏng một , tôi sẽ biến mất khỏi thế giới của anh.

Lục Thời An thầm rất nhiều “Anh yêu ”, như thể muốn gom góp tất cả những gì còn thiếu trong năm năm qua, trả lại cho tôi vào lúc này.

mà những “Anh yêu ” ấy được rải đều trong suốt quãng thời gian năm năm, tốt biết mấy.

Nhưng bây giờ, chúng lại chồng chất lên một lộn xộn, như một đống đá mất đi ánh sáng.

Xỉn màu, nặng nề, đè lên tim tôi đến mức không thể thở nổi.

Tôi khẽ vùng ra.

Lục Thời An lập tức buông tay.

Anh ta lúc cũng lạnh nhạt, xa .

Vậy mà giờ đây, gương mặt anh ta lại giống một đứa trẻ bị bỏ rơi, lạc lõng và hoang mang.

Tôi giơ tay chạm lên má anh ta, đầu ngón tay chạm phải vệt nước mắt còn sót lại.

Lục Thời An không né tránh, chỉ hơi cúi đầu, thản để mặc tôi lau đi dấu vết yếu đuối của anh ta, rồi vẫn kiên định nói:

“Anh sẽ giành lại .”

Tim tôi như bị ai đó bóp chặt, rồi buông ra.

Đau đớn, nhưng đồng thời cũng có một cảm nhẹ nhõm kỳ lạ.

Tôi từng nghĩ mình có rất nhiều điều muốn nói với anh.

Thậm khi đang yêu, tôi đã lén tưởng tượng nếu một ngày chúng tôi chia tay, tôi sẽ nói gì—

Một phải thật dứt khoát, một phải nhắc anh nhớ giữ gìn sức khỏe, một để lại cơ hội quay lại.

Thế nhưng đến lúc này, tôi lại chẳng còn gì để nói nữa.

“Anh vẫn chưa hiểu sao, Lục Thời An?”

“Chúng ta sẽ không gặp lại nữa.”

Tôi nhẹ nhàng nói.

“Tạm biệt.”

18

Khi tôi đến nhà hàng, Phí Tích đang đứng tựa cửa sổ, tùy ý ngắm nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn từ tầng 100.

Tôi đi thẳng vào vấn đề:

“Cảm ơn anh.”

Với mắt tinh tường của Phí Tích, một chiếc camera cỡ đó tôi còn nhìn ra, anh ta sao có thể không ra?

Hóa ra “mấy ty ” mà anh ta nói chính là Hằng Diệu Capital, một tập đoàn tài chính khổng lồ.

khi tôi “rộng lượng” tha thứ cho Lục Uyển, đội ngũ luật sư của Phí Tích đã đệ đơn kiện, yêu cầu cô ta phải khai xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần.

Bởi vì Hằng Diệu không tha thứ cho Lục Uyển.

Nhờ vậy, chúng tôi nhân tiện ký hợp đồng hợp tác.

Phí Tích cười, tràn đầy khí thế:

“Khách sáo rồi, Tang Tang.”

Điều kiện hợp tác của Phí Tích rất ưu đãi, chỉ có một điều kiện kèm theo—

Anh ta muốn gọi tôi là “Tang Tang”, giống như Phí Lam.

Chúng tôi chạm cốc, tôi nhắc nhở:

“Kể tiếp kết thúc đi?”

Phí Tích chớp mắt, ánh nhìn đào hoa khẽ lấp lánh.

“Cái kết không phải đang ở ngay trước mắt sao?”

Hơi cẩu thả, nhưng vẫn để lại không gian cho trí tưởng tượng.

Tôi quyết định cho 7 điểm.

Tạm chấp được.

Phí Tích nâng ly về phía tôi.

“Cạn cho…” anh ta nghiêng đầu suy nghĩ một , rồi mỉm cười, “vô hạn khả năng.”

Tôi nâng ly lên, chợt ra này hoàn toàn phản ánh đúng tâm trạng tại của tôi.

Tiếng ly thủy tinh chạm vang lên trong trẻo.

Giống như một dấu chấm nhẹ nhàng kết thúc cho năm năm cố chấp.

Tương lai của Nguyệt Tang đang mở ra trước mắt tôi.

đầu tiên, tôi tận hưởng khoảnh khắc này một trọn vẹn.

Tôi nhìn về thành phố rực sáng ngoài cửa sổ.

“Cạn cho vô hạn khả năng.”

19 – Ngoại truyện của Lục Thời An

Lục Thời An chưa bao giờ hiểu được một chuyện—

Tại sao Ôn Tang lại anh ta?

Anh ta đã biết Ôn Tang từ rất lâu.

Toàn trường không ai không biết cô ấy.

Về Ôn Tang, có rất nhiều lời đồn.

Một thiên kim tiểu thư xinh đẹp nhưng rỗng tuếch.

Một cô tiểu thư bốc đồng, tùy hứng.

Một người thay trai còn nhanh hơn thay quần .

đầu tiên Lục Thời An gặp cô, là ở quán cà phê nơi anh làm thêm.

Đối diện cô là một chàng trai khá điển trai.

Anh ta dịu dàng gọi:

“Tang Tang.”

Ôn Tang hơi nhíu mày, tỏ ra khó chịu:

“Chia tay đi, tôi không người khác gọi tôi như thế.”

đó, cô thành thạo rời đi, như một mèo chuyên gây chuyện.

Lục Thời An dọn dẹp bàn, phát dưới đáy cốc có kẹp một tờ 200 tệ.

đó, anh ra mình thường xuyên gặp lại Ôn Tang.

Có khi thấy cô chơi đùa với những chú mèo hoang.

Có khi lại thấy cô hứng thú lật xem sách tranh trong thư viện.

Đôi lúc, cô sẽ ngồi dưới nắng trong quán cà phê, uể oải duỗi người.

Thỉnh thoảng, cô đi cùng một chàng trai đẹp trai đó.

Và không ngoại lệ, tất cả bọn họ đều có chung một biểu cảm—

Trông rất ngốc nghếch.

Thậm có một , Lục Thời An thấy cô mặc khoác đỏ của tình nguyện viên, dẫn một nhóm trẻ đi tham quan trường.

Cô mặc chiếc đó vẫn toát lên vẻ cao quý như diện hàng cao cấp, trong ánh nắng, tràn đầy sức sống.

Lục Thời An kéo khẩu trang lên, giả vờ như một sinh viên vô danh, lặng lẽ tiến lại gần nhóm đó.

Là một người hiếm khi đến lớp, anh ngạc khi thấy cô hiểu về lịch sử ngôi trường hơn bất kỳ ai.

Một đứa trẻ vấp ngã, òa khóc nức nở.

Ôn Tang tìm quanh túi nhưng không thấy khăn giấy, đành dùng ống tay lau nước mắt cho bé.

Lục Thời An im lặng chìa ra một gói khăn giấy.

Đầu ngón tay mềm mại của cô lướt qua tay anh.

Anh khẽ ậm ừ một tiếng, mặc kệ cô cảm ơn, vội vàng quay người chạy về ký túc xá.

Ký túc xá của trường đã cũ, anh chạy một mạch lên tầng sáu.

Thở hổn hển, anh mở vòi nước, vốc nước lên mặt.

Khi nhìn vào gương, anh sững sờ.

khuôn mặt vẫn còn đọng nước của mình—

Cũng có cái biểu cảm ngốc nghếch y hệt đám người kia.

20

nữa gặp lại Ôn Tang, là tại triển lãm tranh trong trường.

Cô đứng trước bức tranh của anh rất lâu, đi qua đi lại, quan sát từng chi tiết.

Rồi từ trong túi , cô lấy ra một chiếc kính lúp.

Từ xa, Lục Thời An nhìn thấy cảnh đó, đột có cảm như bị ai đó lột sạch quần

Một cảm xấu hổ khó tả.

Anh lấy hết can đảm bước tới.

Ôn Tang lơ đãng liếc nhìn anh một cái.

Nhưng rồi đột ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm một lúc lâu.

Lục Thời An hắng giọng:

“Chào , anh là Lục Thời An, đây là tranh của anh.”

Ôn Tang mỉm cười, đưa tay ra:

“Chào anh, tôi là Ôn Tang.”

Cô bắt đầu trò chuyện với anh về bức tranh.

Lục Thời An bất ngờ ra—

Ôn Tang có mắt thẩm mỹ rất tinh tế.

Và cô đánh tranh của anh rất cao.

Trước khi rời đi, cô tinh nghịch nháy mắt:

“Bao giờ vẽ cho tôi một bức đây, họa sĩ thiên tài?”

Tối hôm đó, Lục Thời An ngồi trước vẽ rất lâu.

Đầu óc trống rỗng.

Không ra mình đã vô thức đặt bút lúc .

Đến khi hoàn hồn lại, cả tờ giấy đã chi chít chữ—

Ôn Tang.

Ôn Tang, Ôn Tang, Ôn Tang, Ôn Tang, Ôn Tang…

21

Rõ ràng, Ôn Tang có hứng thú với anh ta.

Và cô không hề che giấu điều đó.

đó, Ôn Tang thậm còn khai theo đuổi anh.

Cô ấy như vậy, chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ vì tình yêu của mình.

Dù làm gì, cô cũng đường hoàng, ngay thẳng.

Lục Thời An nghĩ, có lẽ anh cảm ơn khuôn mặt này của mình.

Nhưng Ôn Tang thay đổi sở nhanh như gió.

Cô cũng có một lượng kiến thức rộng và tản mác không theo một khuôn khổ cả.

Cô không bị bó buộc, từng nói:

“Cuộc sống là để trải nghiệm.”

Rồi một ngày, cô đột ngột chuyển sang học ở học viện kinh doanh, nghe nói là để tiếp quản ty gia đình.

Lục Thời An nghĩ về cuộc đời mình—

Bệnh tình của Lục Uyển, số tiền cha mẹ để lại chỉ đủ cầm cự.

Anh và Ôn Tang, một người dưới bùn, một người mây.

Anh có suy nghĩ ích kỷ rằng, thay vì để cô dễ dàng có được anh, một thời gian rồi chán, cứ để như thế này đi.

Ôn Tang càng không có được anh, càng sẽ nhớ đến anh.

Thêm một nữa.

Thêm một nữa.

Dù anh không thể nắm lấy bàn tay mềm mại của cô.

Nhưng khi cô bị bỏng bởi máy pha cà phê, là vì muốn đến gần anh.

Lục Thời An chậm rãi bôi thuốc lên vết thương của cô, nghe cô lẩm bẩm trách móc:

“Tại sao vẫn chưa chịu đồng ý với ?”

Sao lại có người giống mèo đến thế.

Dễ thương đến mức anh phải cúi đầu thật thấp, mới có thể che giấu đi sự thèm khát muốn hôn cô.

Anh nghe thấy chính mình, gần như không kiềm chế được mà nói:

“Được.”

22

Lục Thời An biết—

Anh đối xử với Ôn Tang không tốt.

Anh biết.

Từ đến lớn, hoàn cảnh gia đình không dạy anh yêu thương.

Thế anh cũng đương không biết gì về tình yêu.

Ngay cả với Lục Uyển, người thân duy nhất còn lại, thứ anh dành cho cô ta cũng chỉ là trách nhiệm.

Anh vụng về trong thể cảm xúc, lo lắng nếu nói sai, Ôn Tang sẽ rời bỏ anh.

Nhìn thấy cô vui vẻ trò chuyện cùng người khác, cảm ghen tị và đau đớn gần như muốn nuốt chửng anh.

Anh không dám gặp gỡ bè hay gia đình của cô.

Thực ra, đầu tiên Ôn Tang rủ anh đi gặp bè của cô, anh đã đồng ý.

Cô hào hứng khoe khoang như đang giới thiệu một báu vật quý :

“Đây là trai tôi, đẹp trai không?”

người lập tức chúc mừng, khen hai người xứng đôi, đúng là một cặp trời sinh.

Nhưng Lục Thời An vẫn không bỏ sót ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý giữa họ.

Khi anh đi vệ sinh, vô tình nghe thấy hai người thầm với :

“Ôn Tang nghiêm túc thật sao? Định chơi đùa mà cũng dẫn đi gặp mặt?”

Người kia thờ ơ đáp:

“Tốc độ đổi người của Ôn đại tiểu thư cũng nhanh lắm, chắc chẳng mấy chốc lại đến lượt tiếp theo thôi.”

Anh biết mình không xứng với Ôn Tang.

Nếu cô chỉ muốn chơi đùa anh một , cũng chẳng sao cả.

Chỉ là, anh không muốn nghe thấy từ “người tiếp theo”.

Ôn Tang không hiểu vì sao anh lại như vậy, nhưng cô cũng không ép buộc anh nữa.

việc của cô ngày càng bận rộn, đến mức không còn thời gian gặp lại những người trước đây.

Cô còn quá trẻ, những người dưới quyền không phục cô.

Cô mệt mỏi.

Những cuộc xã giao không thể tránh khỏi ngày càng nhiều.

Đôi khi về nhà đã ngà ngà say, nửa dựa vào trợ lý trẻ tuổi và điển trai của mình.

Người trợ lý đó rất trẻ, rất đẹp trai, thậm có đôi mắt xanh nhạt—

Giống hệt gu của cô trước đây.

Lục Thời An ghen đến phát điên.

Nhưng nhìn cô mệt mỏi như vậy, cuối cùng, anh vẫn nuốt hết lời trách móc vào trong.

Những điều nghẹn lại trong cổ họng cứ thế chồng chất.

Cuối cùng, họ cãi .

đầu tiên tranh cãi, anh nhìn chằm chằm vào khung chat suốt cả buổi chiều.

Viết rồi xóa, xóa rồi lại viết.

Cuối cùng, vẫn là Ôn Tang gọi đến trước.

Giọng cô vẫn bình thản như khi, chỉ đơn giản hỏi:

“Anh bao giờ về nhà?”

Nhà.

Lục Thời An nhẩm đi nhẩm lại từ này.

Cảm ngọt ngào và chân thực len lỏi vào tim.

Anh cũng có một ngôi nhà rồi.

Ngôi nhà có Ôn Tang.

Căn hộ này là do Lục Thời An mua, nhưng Ôn Tang chưa bao giờ chê nó .

Anh không có người lạ đến, đã tự tay sắp xếp lại thứ, khiến nó trở ấm cúng.

Có những sáng thức dậy, anh nhìn thấy Ôn Tang đang dựa vào lòng mình.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên khuôn mặt cô một lớp ánh vàng nhẹ, làm lông tơ má cô trở trong suốt.

Những lúc đó, anh có ảo rằng họ đã kết hôn.

Nhưng những mâu thuẫn giữa họ chưa bao giờ thực sự được giải quyết.

Lục Thời An cũng dần quen với việc Ôn Tang là người xuống nước trước.

Dù cho cô có ai khác, nhưng người duy nhất cô chịu cúi đầu là anh.

Lẽ ra anh cảm thấy thỏa mãn, đúng không?

Nhưng nói cho cùng, anh chưa bao giờ thực sự tin rằng Ôn Tang sẽ yêu anh.

Chỉ yêu một mình anh.

Ôn Tang muốn anh đến gặp ba mẹ cô, nhưng anh biết rõ thái độ của nhà họ Ôn.

Nếu anh đợi đến khi thành hơn một , liệu thứ có khác không?

Đêm hôm đó, khi ngồi trong bệnh viện, anh nhìn thấy pháo hoa ngoài cửa sổ mà chẳng mấy để tâm.

Không biết rằng, đó là pháo hoa mà Ôn Tang đã chuẩn bị riêng cho họ.

Vốn dĩ, họ phải cùng ngắm nó.

Anh tưởng rằng, chỉ cần thất hẹn một , cô sẽ không còn ép anh phải gặp ba mẹ cô nữa.

Hẳn là không sao đâu, đúng không?

Ôn Tang vẫn bận rộn, có khi quên cả thời gian, để anh ngồi một mình bên bàn ăn với những món nguội lạnh.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh thốt ra nói đó, anh lập tức hối hận.

Bản năng mách bảo anh rằng, có thứ gì đó đã vỡ nát.

Cuối cùng, một đốm lửa bùng lên.

thứ kết thúc.

Ôn Tang không lấy đi bất cứ thứ gì.

Cô không cần căn hộ này.

Không cần anh.

Giờ anh thực sự không cần phải gặp ba mẹ cô nữa.

này, Lục Thời An mới biết—

Hóa ra cô đã âm thầm làm rất nhiều điều vì anh.

Gói bảo hiểm thương mại đột hào phóng của Lục Uyển, đường họa sĩ thuận lợi bất thường của anh.

Thậm , nhà họ Ôn đã sớm chuẩn bị cho cô một cuộc hôn nhân với một thanh niên tài giỏi, đảm bảo một cuộc sống vô lo về .

Lục Thời An nhìn thấy Phí Tích đưa Ôn Tang về nhà.

Họ trông rất hài hòa, rất xứng đôi.

Đôi mắt người đàn ông kia lấp lánh ánh sáng.

Lục Thời An ra ánh mắt đó—

Là ánh mắt của một người đã khao khát từ rất lâu.

Anh muốn đấm vào mặt gã đó.

Nhưng giờ sao?

Anh lấy tư gì?

Lục Thời An cảm thấy mình là kẻ ngu ngốc nhất thế giới.

Tranh của anh ngày càng nổi tiếng, đấu đạt mức khó tin.

Anh cứ vẽ đi vẽ lại một người—

Lúc dịu dàng, khi giận dữ, lúc trừu tượng, khi siêu thực, có khi ẩn giữa những mảng sáng tối.

Nhưng anh chưa bao giờ gặp lại người trong tranh nữa.

Cô xuất tranh vẽ, báo , màn hình TV, các trang tin tức.

Nhưng không còn xuất trong vòng tay anh nữa.

Cô sẽ không quay đầu lại.

Ôn Tang chưa bao giờ hối hận.

23

Trích nhật ký của Phí Tích

Ngày 12 tháng 7, năm 2××1

Lão già nói có một cô gái của ông ấy, bảo tôi đi gặp thử.

Thời đại rồi mà còn trò mai mối này chứ?

Tôi không đi.

Ngày 14 tháng 7, năm 2××1

Bên đó từ chối trước?

Chẳng lẽ chưa xem ảnh tôi à?

Không phục!

Là tiên nữ phương mà dám từ chối tôi?

Ngày 18 tháng 7, năm 2××1

Thật sự là tiên nữ!

Phải làm sao bây giờ, sớm biết thế này có chết cũng phải mặt dày gặp mặt trước rồi!

Nhìn phát ngay !

Phí Tích – Nhật Ký (Trích đoạn)

Ngày 12 tháng 7, năm 2××1

Phí Lam kể với tôi về cô ấy.

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương