Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
khi phá sản, tôi bị một gã b i ế n t h á i l u tối, bệnh kiều q u ấ y r ố i.
【 , anh nhặt được ly trà sữa em vứt đi rồi, trên ống hút vẫn vết son môi, anh quá…】
Tôi lại: 【Tính tiền trà sữa đi, chuyển khoản qua đây 12 tệ.】
【 , anh lén lấy áo khoác của em rồi, trên có mùi hương của em, anh thích lắm…】
Tôi: 【Cái áo 300 tệ, nước hoa có bán lại với giá đồ cho anh luôn.】
Gã u tối ngơ ngác: 【 , em không anh sao? Có chỉ cần có tiền là ai cũng có theo đuổi em đúng không?】
Nhận được thông báo chuyển khoản 52.000 tệ (khoảng 180 triệu VNĐ) từ gã.
Tôi dứt khoát trả ngay lập tức: 【 xã!】
Gã u tối: 【?】
1
Tin của gã vẫn liên tục nhảy :
【 , em gửi nhầm cho ai à?】
【Em yêu rồi sao? Là gã đàn bắt chuyện với em ở cửa hàng tiện lợi hôm qua à?】
【Dựa vào đâu mà hắn được làm xã của em ^^, anh đánh hắn một trận nhừ tử được…】
Tôi khó hiểu gửi lại một dấu chấm hỏi, rồi trả theo kiểu “công việc”:
【Tiêu dùng đạt mốc thì có quà tặng kèm, tiếng “ xã” này coi như tặng không cho anh đấy. Anh chuyển cho tôi nhiều tiền thế này, anh xứng đáng được nhận mà.】
Nhà tôi phá sản, tôi từ “phú gia thiên kim” biến thành “nợ gia thiên kim”. Bị các đối thủ nhằm vào nên tôi chẳng tìm được công việc nào tử tế. Để trả nợ, một ngày tôi làm ba công việc chui.
Mặc dù gã u tối này ăn nói cứ dính dính nhớp nhớp, có hơi đáng một , nhưng vì tiền thì lòng tự trọng là cái thá gì?
Thế nhưng gã u tối có vẻ không vui:
【Nếu để anh biết em vì tiền mà gọi kẻ khác là “ xã”, anh chết em đấy.】
Tôi suy nghĩ một hồi rồi đáp: 【 môi là giá khác nhé.】
Gã u tối gửi lại một chuỗi dấu ba chấm:
【Nếu gặp anh, chắc chắn em bị hù chết cho xem. Anh trông xấu lắm, không xứng với em đâu. Cho nên, đừng nói mấy trêu chọc anh nữa, .】
Đúng lúc này, cửa mở.
Một người đàn mặc bộ vest cao cấp phẳng phiu bước vào. Khí chất cao quý của anh ta trông cực kỳ lạc quẻ với cửa hàng tiện lợi kỹ này. Anh ta hỏi một bao thuốc lá.
Tôi quét mã sản phẩm, điệu không gợn sóng: “100 tệ.”
Anh ta rút một tờ tiền mặt. Tôi vừa định đón lấy thì tay đã bị anh ta nắm chặt giữa không trung. Lương Trú Trầm nâng niu mơn trớn lòng bàn tay tôi, anh ta cười khẽ, điệu đầy vẻ si mê bệnh kiều: “Cuối cùng cũng bắt được em rồi.”
2
Tôi lập tức thấy ghê tởm, dùng sức rút tay về. Lương Trú Trầm cũng không giận, anh ta nhìn quanh cửa hàng bẩn thỉu, như thấy chuyện này nực cười:
“Hạ Hạ, em trốn anh để rồi cái nơi này làm công sao?”
Anh ta khẳng định chắc nịch: “Quay về theo anh đi. Em vẫn có sống cuộc sống như trước kia. Anh cho em tiền, cho em tình yêu, như thế không tốt sao?”
Tôi chỉ thấy buồn nôn. Bỗng nhớ tới một câu nói khá phổ biến trong giới này: “Ở trong vòng của chúng ta, không gọi là bạn gái, mà gọi là ‘theo’.”
Cái này tính là gì? Trở thành chim sơn ca trong lồng của vị phu sao?
Tôi lạnh lùng nói: “Nhà tôi phá sản thật, nhưng vẫn chưa mức để anh tùy ý sỉ nhục. Đồ xong rồi, anh đi được chưa?”
Lương Trú Trầm há miệng, dường như nói gì nhưng phía có người vỗ vai anh ta. Một chàng trai đeo khẩu trang, tóc mái rủ xuống trán nhưng không che nổi đôi mắt màu nâu tuyệt đẹp. Dù mặc chiếc sơ mi trắng sạch , thanh thuần nhưng người cậu ta toát vẻ âm trầm khó tả.
Cậu ta nói nhỏ: “Làm ơn nhường đường một , tôi thanh toán.”
Làm việc ở đây nửa tháng, tôi đã gặp cậu ta nhiều lần. Lần nào cậu ta cũng cùng một thứ: một gói kẹo dẻo gấu vị chanh.
Tôi thở phào, thầm ơn cậu ta đã giải vây giúp mình, liền nở một nụ cười: “Xong rồi đây. Hoan nghênh lần lại ghé ạ.”
Khi tôi quay đầu lại, Lương Trú Trầm đã rời đi. Anh ta dùng hộp bao cao su siêu mỏng 0.01 đè một mẩu giấy : 【Nghĩ kỹ rồi thì tìm anh.】
3
khi tan làm, tôi không kìm được cơn giận, đá mạnh vào cái lon rỗng bên lề đường. Lương Trú Trầm bị bệnh à? Nghĩ kỹ cái con khỉ ấy!
Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh mà. Không chỉ bị đám đối thủ chế giễu, mà bị phu sỉ nhục. Tôi thà nghèo chếc cũng không thèm làm chim sơn ca của anh ta!
Màn hình điện thoại lóe sáng. Gã u tối lại gửi tin tới. là một bức ảnh chụp lén cảnh Lương Trú Trầm thuốc ở cửa hàng:
【 , hắn là ai? Dám chạm vào em, anh đánh gãy tay hắn nhé? Anh khiến tất lũ đàn tồi quanh em biến mất, em chỉ có thuộc về anh thôi.】
Ồ, thì không chỉ gửi tin q u ấ y rối, mà ngoài đời gã cũng giám sát tôi luôn à?
Thế thì thật là… Tuyệt vời!
Tôi đem tất tài khoản mạng xã hội, thông tin cá nhân, số điện thoại của Lương Trú Trầm gửi hết qua cho gã. Tôi chu đáo dặn dò:
【 xã, nếu anh biết thêm tư liệu về hắn thì cứ việc điều tra nhé. Đúng rồi, đánh gãy một tay thì chưa đủ đâu, đánh gãy hai tay tốt!】
Gã u tối im lặng một lúc lâu lại:
【…Được, anh biết rồi. Tại sao không nghe anh, lại gọi anh là “ xã”?】
Tôi gửi icon mắt lấp lánh: 【Vì anh bảo vệ tôi mà. giác an toàn quá đi mất.】
Gã u tối gửi một icon bất lực: 【Anh đã nói rồi. Nếu em thấy anh ngoài đời, em bị hù chếc đấy.】
Tôi chớp mắt, mạnh miệng đáp: 【Thế thì gặp đi.】
Chỉ vài phút , tiếng chuông cửa dồn dập vang . Tim tôi nảy dựng. Gã u tối gửi tới hai chữ ngắn gọn: 【Mở cửa.】
4
Trong lòng tôi đấu tranh dữ dội. Nói không là nói dối, nhưng giữa nỗi và sự tò mò thì cái vẫn thắng thế. Tôi xem xem gã u tối này rốt cuộc là ai.
Vừa mở cửa một khe nhỏ, một bàn tay rõ khớp xương đã chặn lấy khung cửa. Cậu ta nắm lấy cổ tay tôi, mạnh bạo kéo tôi vào lòng.
Khu chung cư nát, hành lang không có đèn, cộng thêm việc bị giam chặt trong vòng tay của gã, tầm nhìn của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối. Cho dù đã dùng máy đổi , nhưng vẫn không giấu được ngữ khí ẩm ướt, lạnh lẽo và u ám của cậu ta:
“ … anh đối xử với em thế này, em vẫn thấy an toàn sao? Tại sao không nghe anh, lúc nào cũng lơ là cảnh giác như thế?”
Đầu óc tôi trống rỗng. khuôn mặt vùi sâu vào rãnh giữa cơ ngực của cậu ta. Mùi nước xả vải hương chanh thanh khiết vây quanh chóp mũi, mang lại một giác quen thuộc lạ kỳ.
Tôi vô thức thốt một câu: “Tôi thấy có giác an toàn mà. Ngực anh to thật đấy.”
Gã u tối: ?
Cậu ta thì thầm bên tai tôi, thậm chí có nghiến răng nghiến lợi: “ , em có biết không… Hiện tại, anh thật sự mức môi em sưng vù đấy.”
5
Gã u tối cười khẽ, như đang tự giễu. cậu ta lại lộ vẻ tự ti nồng đậm:
“Tại sao lại không biết đề phòng như thế? Hết lần này lần khác khiến anh động lòng vì em chứ? Anh đã sớm biết chúng ta không xứng đôi, nhưng vẫn như con thiêu thân lao vào lửa mà tiến lại gần em. Chẳng lẽ… em không anh nào sao?”
Nhưng gã u tối cũng có làm gì tổn thương tôi đâu? Chẳng qua chỉ là q u ấ y rối bằng nói một , lại hay “nổ kim tệ” (chuyển tiền) cho tôi, thậm chí định đi đánh Lương Trú Trầm giúp tôi nữa. Như thế không tốt sao?
Tôi thản nhiên đáp: “Cũng không lắm. Tôi thấy anh là người khá tốt mà.”
Gã u tối im lặng. Cậu ta lại nắm tay tôi, dẫn dắt tôi sờ mặt cậu ta. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp — một vết sẹo gồ ghề. Dù mắt không thấy nhưng tôi vẫn nhận được nó đáng , phá hủy đi làn da vốn dĩ mịn màng.
Gã u tối hít một hơi sâu, khàn đặc: “…Bây giờ thì sao?”
Chưa đợi tôi kịp nói gì, gã đột nhiên đẩy tôi , nhét mấy túi đồ sắm vào tay tôi. Cậu ta run nói: “Thấy chưa, anh biết ngay kết quả như thế mà. Đồ anh cho em, em cứ dùng đi. Anh đi trước đây.”
bước chân rời đi cũng cực kỳ hoảng loạn. Tôi đứng ngây người tại chỗ lâu. Khi quay vào phòng bật đèn , tôi thấy là một ly trà sữa và nhiều quần áo .
Trà sữa nhài, ba phần đường, ít đá. Giống hệt ly trà sữa tôi làm mất hôm nọ bị gã nhặt được. Chiếc áo khoác bị gã trộm đi, gã cũng một cái đền lại cho tôi.
Tại sao không nghe tôi nói hết câu chứ… Tôi cử động ngón tay, nhớ lại xúc vừa rồi. Thật tôi hỏi: “Lúc bị thương, chắc là đau lắm không?”