Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

10

Sau khi rời đi.

Tôi cuối cùng cũng không cần giả vờ mạnh mẽ .

Mu tay bỗng nóng rát.

Tôi mới nhận ra… là nước mắt.

Tôi còn tưởng mọi thứ đang dần tốt lên cơ mà.

Hóa ra chỉ là ảo giác.

Rõ ràng anh ta từng hứa sẽ thay đổi.

Rõ ràng khoản nợ cũ cũng sắp trả xong rồi.

Tôi mở khung chat với anh trai.

sau khi bố mẹ qua đời tai nạn.

Chúng tôi hầu như không nói chuyện.

Chỉ còn lại lịch sử chuyển khoản một chiều tôi.

Vài ngày , Yến đột nhiên nhắn:

【Hạ Hạ, anh thật thấy có lỗi với em.

【Tại anh vô dụng.

【Không quản lý tốt công ty, cũng không kiếm được nhiều tiền, khiến em khổ cùng anh.】

Tôi đã trả lời rằng không sao.

Giờ chúng ta là người thân duy nhất của nhau rồi.

Nương tựa lẫn nhau, cần gì nói xin lỗi.

Bây giờ nghĩ lại, chắc đó anh ta vừa thua sạch.

Chỉ là hối hận nhất thời của một con bạc sau khi tỉnh táo.

Mọi thứ chưa từng thay đổi.

Anh ta thua sạch gia sản còn chưa đủ.

Giờ còn bán cả em gái.

Tôi lau nước mắt.

Gọi điện cho Yến .

Rất mới có người bắt máy.

Bên kia ồn ào.

Tiếng chia bài. Tiếng chip va vào nhau.

Tôi nói từng chữ:

về sau, tôi không quản anh .”

“Nợ của anh không liên quan đến tôi.”

“Tôi tuyệt đối, tuyệt đối, sẽ không cưới .”

11

Lần này tôi không trốn .

Dù có đau thế , cuộc sống tiếp tục.

Tôi đi làm ở quán bar như thường.

Thịnh Hàn đến.

Lần cũng gọi whiskey sour.

Tôi thử hỏi:

“Anh thích chanh lắm ?”

“Kẹo là vị chanh, rượu cũng chỉ uống whiskey sour.”

Tôi không hỏi ra, nhưng tôi cũng ngửi thấy mùi chanh áo cậu ta.

Khi nói chuyện, Thịnh Hàn luôn cúi đầu.

Giọng rất khẽ.

“Ừ.”

“Đã thích rồi thì không đổi.”

Một vị khách mới đến bắt chuyện với tôi.

Anh ta mở một chai rượu rất đắt.

Cười hỏi có xin phương thức liên lạc của tôi không.

Tôi đã quá quen với chuyện này.

Đang định chối thì Thịnh Hàn lên tiếng.

“Chị ơi, mở giúp tôi chai đắt nhất.”

Vị khách kia sang nhìn cậu ta đầy ngạc nhiên.

Thịnh Hàn chống cằm, chậm rãi nói:

“Chanh với giấm đều chua.”

“Tôi cũng là người khá ghen.”

tâm trạng không tốt, ánh mắt cậu ta rất lạnh.

Vị khách kia xấu hổ rời đi.

Ánh đèn quầy bar chiếu xuống.

Tôi bị ánh lửa lấp lánh làm chói mắt.

đó mới phát hiện.

Bên tai trái của Thịnh Hàn có một chiếc khuyên chữ thập nạm kim cương.

Kết hợp với sơ mi trắng nghiêm chỉnh.

Càng tạo cảm giác đối lập, càng khiến cậu ta u uất hơn.

Tôi cười:

“Cảm ơn.”

“Anh cũng giúp tôi giải vây.”

Rất sau, Thịnh Hàn như lấy hết dũng khí, hít sâu:

“Vậy…”

để tôi đưa chị về không?”

Tôi lập tức hiểu.

, cậu ta theo đuổi tôi.

Tôi dừng một , rồi lắc đầu:

“Không được đâu, sẽ có người tới đón tôi.”

“Anh ấy cũng rất ghen.”

Không chỉ ghen.

Còn có đánh gãy tay tình địch.

Đáng sợ lắm.

Ánh mắt Thịnh Hàn dần lại:

“Bạn trai chị?”

Tôi suy nghĩ một về mối quan hệ giữa tôi và gã u kia.

Không nhịn được bật cười.

“Không.”

“Là chủ với… thú cưng.”

12

Hôm tôi tan ca sớm.

Vừa định nhắn tin bảo cậu ta tới đón.

Thì một chiếc Maybach chậm rãi dừng mặt tôi.

Nhìn thấy Yến .

Tôi theo phản xạ lùi lại một bước.

Anh ta cong môi, trông tâm trạng rất tốt.

“Hạ Hạ, cuối cùng cũng đợi được em.”

“Đi, anh dẫn em đi ăn.”

Tôi nhìn anh ta lạnh nhạt:

“Tôi nói rồi, tôi không nhận anh là anh trai .”

“Tự biến đi.”

Yến nhíu mày, bất lực lắc đầu:

“Hạ Hạ, em đừng nói lời giận dỗi .”

“Anh làm vậy là tốt cho em.”

“Với lại, thích em bao nhiêu rồi.”

“Gả cho anh ấy, em cũng sẽ hạnh phúc.”

“Em xem, hôm anh ấy còn bỏ hết công việc để đến cùng em.”

Cửa kính Maybach hạ xuống.

lười biếng nói:

“Lên xe.”

Tôi mặt đi, chán ghét.

Chưa kịp chối.

Yến đã mạnh tay kéo tôi.

Mở cửa xe, đẩy tôi ngồi xuống cạnh .

Ánh mắt anh ta âm u như rắn độc quấn lấy tôi.

Anh ta cười khẽ:

“Hạ Hạ, em bay thế cũng vô ích.”

“Anh sẽ dùng lồng bắt em lại.”

“Em xem, cuối cùng em về bên anh.”

13

ăn.

Yến bạc về buổi đính hôn cuối tuần.

Ngay cả váy lễ phục của tôi cũng do họ quyết định.

Tôi cảm thấy mình như một món đồ chơi.

Bị họ tùy tiện định đoạt vận mệnh.

Dựa vào đâu mà tự ý sắp đặt cuộc đời tôi?

Dựa vào đâu mà chắc chắn tôi sẽ khuất phục?

Nếu tôi nhất quyết phản kháng thì sao?

Trong đầu tôi lóe lên một kế hoạch xấu xa.

Được thôi.

Vở kịch đính hôn này, tôi sẽ chơi cùng họ.

Ngay bây giờ cũng có trả thù nho nhỏ.

Tôi định đi mua thuốc xổ.

Đổ thẳng vào rượu vang của họ.

Nghĩ tới đã thấy hả.

Tôi cố kìm cảm giác buồn nôn.

Mỉm cười, khẽ kéo tay áo :

“Anh cứ ăn đi, tôi ra ngoài một .”

Anh ta có vẻ bất ngờ ngoan ngoãn của tôi, cong môi gật đầu.

Vừa bước ra khỏi phòng riêng.

Tôi lấy điện thoại tra tiệm thuốc gần nhất.

Rẽ trái…

Tôi vừa bước một bước.

Bỗng có người phía sau bịt khăn tay lên mặt tôi.

Mùi hắc xộc vào mũi.

Thế giới sầm.

14

Tôi tỉnh lại cổ tay lạnh buốt.

Phòng không bật đèn.

Tôi thử động tay.

Tiếng xích kim loại vang lên.

Ngay sau đó, lòng tay tôi chạm vào hơi ấm.

Lông mi ướt khẽ cọ vào da tôi đầy lưu luyến.

Giọng nói qua máy đổi giọng u ám vang lên:

“Bé cưng, em tỉnh rồi?”

Tôi thở dài.

Cậu ta làm mấy chuyện phạm luật này hình như quen tay lắm rồi.

Tôi bất lực, giọng như đang dỗ trẻ con:

“… Là anh .”

“Sao lại khóa tôi lại?”

Cậu ta cười khẽ.

Nhưng giọng có lẫn tiếng nấc:

“Bé cưng, anh tưởng em có thích anh.”

“Hóa ra chỉ là ảo tưởng của anh thôi.”

“Em luôn lừa anh, đúng không?”

Tôi hơi ngạc nhiên:

“Tôi lừa anh cái gì?”

Cậu ta vùi mặt sâu hơn vào lòng tay tôi.

Giọng đột nhiên cao lên, đầy cố chấp và u :

sao bỏ anh?”

sao lại gả cho người khác?”

Ngay sau đó lại hạ giọng, thấp đến gần như cầu xin:

“Anh không còn cách khác.”

“Anh giữ không được em, chỉ có khóa em lại.”

“Sau này chỉ nhìn anh thôi được không? Chỉ yêu anh thôi được không?”

“Anh xin em… xin em…”

Cậu ta thật rất đau khổ.

Vậy dỗ một … có lẽ sẽ tốt hơn.

Tôi khẽ động tay.

Theo ký ức tìm kiếm.

Cuối cùng chạm vào vết sẹo gồ ghề mặt cậu ta.

“Anh tôi yêu anh thế ?”

Tôi cúi xuống.

Khẽ hôn lên vết sẹo ấy.

“Như vậy đủ chưa?”

Nước mắt làm ướt lòng tay tôi.

này tôi mới nhận ra.

Cậu ta đang cố kìm tiếng khóc.

Tôi dùng ngón tay lau nước mắt cho cậu ta, nhẹ giọng:

“Tôi hứa, sau này chỉ nhìn anh.”

“Nhưng trong bóng , chúng ta không thấy được nhau.”

“Bật đèn lên đi, Thịnh Hàn.”

như vậy rồi, tôi chưa từng nhìn thấy mặt anh.”

“Tôi nói rồi, tôi không sợ.”

Giọng cậu ta run lên:

“… Bé cưng, em nhận ra anh rồi?”

“Mùi chanh người anh đã bán đứng anh rồi, đồ ngốc.”

15

Con người lưu giữ ký ức nhất bằng khứu giác.

Mùi hương mới là thời gian.

Ba , tôi học đại học ở Mỹ.

Giữa đất khách quê người, có người bên cạnh sẽ bớt cô đơn hơn.

Tôi và bạn trai khi đó thường hẹn hò ở khu Chinatown.

Một lần đi ngang qua một nhà hàng.

Tiếng cãi vã dữ dội bên trong khiến chúng tôi dừng bước.

Một nhân viên phục vụ lỡ tay làm vỡ đĩa.

Ông chủ chỉ thẳng vào mặt cậu ta mà mắng, dọa đuổi việc.

Bạn trai tôi hơi ngạc nhiên:

“Ơ, sao cậu ta lại làm ở đây? Trùng hợp thật.”

“Anh quen ?”

Anh ta thản nhiên kể:

“Ừ, bạn cùng khoa với anh.”

“Bố cậu ta làm kinh doanh truyền thống, từng rất lớn.”

“Nhưng mấy kinh tế đi xuống, đó nợ nần mà nhảy lầu.”

“Gia đình khó khăn lắm mới gom đủ tiền học phí, còn tiền sinh hoạt tự kiếm.”

“Hình như tuần này căn hộ thuê của cậu ta còn bị trộm đột nhập…”

“Khá xui xẻo.”

Chỉ là người ngoài nhìn vào.

Tôi cũng thấy những đòn giáng ấy nặng nề đến mức nghẹt thở.

Im lặng rất .

Tôi kéo nhẹ tay áo bạn trai, do dự:

“Vậy… chúng ta có nên giúp cậu ấy không?”

Anh ta bất lực bóp nhẹ má tôi:

“Này, đừng có lòng thương người tràn lan như thế.”

“Không cần dính vào nhân quả của người khác.”

đời người đáng thương nhiều lắm, em giúp hết nổi không?”

Anh ta nói cũng không sai.

Nhưng…

Khi đã tận mắt thấy nỗi đau của người khác.

Tôi phát hiện mình thật không làm được chuyện lưng.

Tôi chỉ làm gì đó trong khả năng của mình.

Bạn trai đi xếp hàng mua trà sữa cho tôi.

Tôi lấy cớ vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm.

Rồi lại nhà hàng nãy.

Vừa .

Cậu ấy bước ra khỏi cửa, dáng vẻ thất thần.

Tôi cố ý cúi đầu đi nhanh.

“Vô tình” đâm trúng vai cậu ấy.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi ngửi thấy mùi hạt lưu hương chanh rất đặc biệt chiếc sơ mi trắng của cậu ấy.

“Không sao…”

Tôi vội vàng cắt ngang:

“Ôi, hình như kem nền của tôi dính vào áo anh rồi.”

“Đây là sandwich tôi vừa mua, coi như bồi thường được không?”

Tôi mím môi, nhìn cậu ấy đầy áy náy:

“Tha lỗi cho tôi nhé, làm ơn.”

Cậu ấy có vẻ ngỡ ngàng, chớp mắt.

Khá chậm chạp nhận lấy túi giấy tôi nhét vào tay.

Tim tôi đập như trống.

Chỉ kịp mỉm cười rồi người bước nhanh đi.

Trong túi giấy, dưới lớp sandwich.

Là 2.768 đô la Mỹ.

Toàn bộ tiền mặt tôi mang theo khi đó.

Hôm ở quán bar nghe thấy cái tên Thịnh Hàn.

Tôi đã thấy quen.

Sau này quả nhiên tìm được trong lịch sử trò chuyện.

Một , bạn trai ở Mỹ đã thành người cũ.

Thỉnh thoảng anh ta nhắn tin.

Tìm chủ đề nói chuyện rất gượng gạo.

【Em còn nhớ Thịnh Hàn không?】

【Ai cơ?】

【Cậu phục vụ làm thêm ở Chinatown New York ấy, học cùng khoa tài chính với anh.】

, cậu ấy , sao vậy?】

【Anh mới biết hai cậu ta chơi cổ phiếu, vốn tăng gấp 20 lần. Giáo sư còn nhắc đến như một nhân vật huyền thoại, thật rất giỏi.】

【Vậy .】

【Nhưng anh nghe nói, cậu ta từng gặp tai nạn xe cứu một đứa trẻ vượt đèn đỏ, bị hủy dung rồi. Tiếc thật.】

Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó.

Nhưng tôi lại nhớ đến mùa hè ấy.

Mùi hạt lưu hương chanh chiếc sơ mi trắng của cậu ấy.

Trộn lẫn ánh nắng và mùi sữa tắm.

Tạo thành một hương thơm độc nhất.

Sau đó tôi không còn ngửi thấy mùi ấy ở bất kỳ ai .

Nó lặng lẽ tan vào ký ức của tôi.

Đường núi xa xôi khó vượt, ai thương người lỡ bước?

Vận mệnh vốn vô thường.

Những khổ nạn ấy, không thứ phàm nhân có ngăn cản.

Khi ấy tôi đã thầm nghĩ.

.

Thật đáng tiếc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương