Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
“Căn nhà đó.” tôi nói, “Trên sổ đỏ ghi tên ai?”
Anh ta .
“Là tên anh và tôi.” tôi nói, “ đặt cọc mỗi người một nửa, khoản vay trừ từ thẻ của tôi. Căn nhà đó tôi trả vay ba năm, cô ta ở ba năm. Bây giờ anh nói đuổi cô ta đi rồi ta chuyển ?”
“Anh…”
“Vốn dĩ đó là nhà của tôi.”
Đầu dây bên kia rất lâu.
“Lâm Duyệt,” anh mang theo sự van nài, “Tình cảm bao năm của ta, em không thể làm vậy được. Anh biết anh sai rồi, sau này anh nhất định đối xử tốt với em, em muốn gì anh cũng nghe, được không?”
“Chuyển căn nhà cho tôi.”
Anh sững lại.
“Cái gì?”
“Không phải anh nói chuyện gì cũng làm được sao?” tôi nói, “Chuyển phần của anh sang cho tôi. Viết ngay thỏa thuận chuyển nhượng. Anh ra đi tay trắng.”
Anh không nói gì.
Tôi chờ vài giây rồi bật cười.
“Sao? Không nói nữa à?”
“Lâm Duyệt,” anh trở nên khó khăn, “Căn nhà đó bố mẹ anh cũng góp , họ…”
“Bố mẹ anh góp năm vạn, bố mẹ tôi góp mười lăm vạn.” tôi nói, “Phần còn lại đều là ta cùng trả. Tôi đã tính rồi, phần của anh tôi trả theo giá thị trường. Năm trăm nghìn, đủ chưa?”
Anh .
“Không đủ?” tôi hỏi, “ là anh không nỡ? Ở ba năm rồi, ở đến nảy sinh tình cảm?”
“Không phải…”
“Vậy là gì?”
Đầu dây bên kia lại chìm vào .
“Lâm Duyệt,” anh đổi , mềm xuống, “ ta nói chuyện đàng hoàng được không? Đừng tuyệt tình như vậy, dù sao ta cũng là người một nhà mà!”
“Người một nhà?”
Tôi nhìn đèn đỏ bên kia đường, nói rõ từng chữ.
“ Phong, anh sống với cô ta ba năm, cô ta mang thai anh đi cùng khám thai, anh để công ty nghĩ cô ta là anh. Anh và tôi là người một nhà?”
Anh không trả .
“Tôi đã thuê luật sư rồi.” tôi nói, “Chứng cứ tình tôi có đủ, thỏa thuận ly hôn tôi gửi cho anh, anh ký là xong.”
“Lâm Duyệt!”
“Không ký cũng được.” tôi cắt , “Vậy thì ra tòa. Khi đó không chỉ là ly hôn, mà còn là tội chung sống như vợ chồng. Anh và cô ta sống cùng ba năm, ban quản lý, hàng xóm, đồng nghiệp anh đều có thể làm chứng. Anh tự suy nghĩ đi.”
Tôi cúp máy.
lập tức lại đổ chuông, vẫn là anh. Tôi không nghe.
Tin nhắn liên tục hiện lên:
“Lâm Duyệt em nghe anh nói đã”
“Anh thật sự biết sai rồi”
“Mình nói chuyện tử tế đi”
“Đừng như vậy, anh xin em.”
Tôi không mở bất kỳ tin nào.
đến nhà, tôi ngồi trên sofa, chuyển sang chế độ , nhìn trời ngoài cửa sổ dần tối xuống.
Tin nhắn vẫn tiếp tục hiện lên, màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Tôi đứng dậy rót một cốc nước, uống xong, mở máy tính, bắt đầu viết đơn xin nghỉ .
Ngày thứ ba, thỏa thuận ly hôn được gửi đến.
Tôi mở phong bì, lật từng trang.
Trang cuối cùng, ở chỗ ký tên, anh đã ký sẵn.
Bên cạnh kẹp một tờ giấy nhỏ, chỉ có một dòng chữ:
“Nhà thuộc em, anh không cần gì .”
8
Tôi vò tờ giấy thành một cục, ném vào thùng rác.
Ngoài cửa sổ có gió, dưới lầu có người gọi con cơm.
Tôi đứng trước cửa sổ nhìn một , chợt nhớ khi mới kết hôn, anh từng nói sau này có con rồi, tôi dắt con đi dạo trong khu đó, cạnh bên có công viên, còn có thể thả diều.
Khi nói những , trên mặt anh đầy ý cười.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn người phụ nữ dưới lầu đang gọi con, nhìn rất lâu.
Rồi tôi quay người, cất bản thỏa thuận ly hôn vào túi.
Phong ký tên rồi, tôi tưởng mọi chuyện sắp kết thúc.
Nhưng tối ngày thứ ba, cửa nhà bị đập rung trời.
Tôi mở cửa, mẹ Phong đứng ngoài, phía sau là bố anh ta và hai người phụ nữ trung niên tôi không quen.
“Lâm Duyệt!” bà ta đẩy tôi sang một bên xông vào, “Mày đúng là vô lương tâm, con trai làm gì có lỗi với mày mà mày bắt ra đi tay trắng?”
Tôi lùi lại hai bước, nhìn họ tràn vào phòng khách.
Bố anh ta đứng ở cửa không vào, mặt lạnh tanh.
Hai người phụ nữ kia vừa vào đã đảo mắt khắp nơi, ánh nhìn như đèn pha quét từng góc phòng.
“Bác ,” tôi nói, “Có gì thì nói chuyện tử tế.”
“Nói chuyện tử tế?” bà ta quay phắt lại, ngón tay gần như chọc vào mặt tôi, “Mày đuổi con trai ra khỏi nhà, bắt ra đi tay trắng mà gọi là tử tế?”
“Anh ta tình trước.”
“ tình?” bà ta cười lạnh, “Mày bắt được à? Chụp được cảnh trên giường chưa?”
Tôi nhìn bà ta, không nói.
“ nói cho mày biết, con bé đó quen, chỉ là bình thường của con trai !”
bà ta càng càng lớn, “ có trai rồi, sắp kết hôn rồi, mày đừng có vu oan!”
Một người phụ nữ bên cạnh chen vào: “Đúng đó, bây giờ giới trẻ cứ động tí là nói tình, tôi chắc cô mới là người có người khác bên ngoài.”
Người còn lại phụ họa: “Không thì sao cứ nhất quyết ly hôn? Còn bắt người ta ra đi tay trắng, rõ là bắt nạt người thành thật.”
Tôi nhìn họ, bỗng buồn cười.
“Bác ,” tôi nói, “Con trai bác sống với cô ta ba năm, camera khu chung cư quay rõ ràng, ban quản lý có thể làm chứng. Công ty anh ta ai cũng biết đó là anh ta, còn đi khám thai cùng. Bác muốn xem chứng cứ không?”
Mẹ anh ta khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã ưỡn cổ lên: “Đó là do mày ép ! Mày ngày nào cũng bắt trả vay, ra ngoài tìm người nói chuyện thì có gì sai?”
Tôi sững người.
“Một người phụ nữ mà không biết chăm chồng, ngày nào cũng chỉ biết đòi đòi nhà!” bà ta bước lên một bước, “Con trai cưới mày bao năm, vợ chồng đã giúp bao nhiêu? Thế mà mày trở mặt nhanh vậy!”
Bố anh ta cuối cùng cũng lên tiếng, trầm thấp: “Lâm Duyệt, tôi không đến gây chuyện. Hai đứa sống với nhau cho tốt, có chuyện gì thì giải quyết trong nhà, đừng động tí là ly hôn. Truyền ra ngoài không .”
“Không ?” tôi nhìn ông ta, “Anh ta tình truyền ra thì à?”
“Cô có bắt quả tang đâu.” mẹ anh ta cướp , “Với lại đàn ông mà, ai chẳng có hồ ? Cô làm gì mà phải làm lớn chuyện thế?”
Tôi nhìn bà ta, rồi nhìn hai người phụ nữ kia đang khoanh tay đứng xem kịch.
“Bác ,” tôi hỏi, “Vậy bác muốn thế nào?”
“Tôi không muốn gì .” bà ta khoanh tay, “Tôi chỉ đến nói cho cô biết, cuộc hôn nhân này không thể ly hôn kiểu đó. Muốn ly hôn cũng được, căn nhà phải chia đôi, phần của con trai tôi không được thiếu!”
Tôi .
“Còn nữa,” bà ta nhìn chằm chằm tôi, “Nếu cô dám kiện ra tòa, tôi đến công ty cô làm loạn. Tôi để mọi người phân xử xem, làm dâu mà đuổi bố mẹ chồng ra ngoài, còn bắt chồng ra đi tay trắng là đạo lý gì!”
Một người phụ nữ phụ họa: “Đúng vậy, người trẻ bây giờ chẳng còn chút đạo đức truyền thống nào.”
Người kia tiếp : “Tôi nói thật, chuyện này mà truyền ra ngoài, mất mặt là cô đấy. Đàn bà ly hôn rồi còn ai dám lấy nữa?”
Tôi đứng yên tại chỗ, nghe từng câu từng câu họ nói.
9
“Hết chưa?”
Mẹ anh ta sững lại một chút.
“Hết rồi thì cút ngay đi.” tôi bước tới mở cửa, “Tôi còn .”
“Cô…!” bà ta trừng mắt nhìn tôi.
“Bác ,” tôi đứng ở cửa, nhìn thẳng bà ta, “Bác nói đến cơ quan tôi làm loạn, cứ đi đi. Tôi đã nghỉ rồi, chẳng có gì phải sợ.”
“Còn chuyện của con trai bác, công ty ai cũng biết, càng , để mọi người nghe cho rõ. Bác bảo truyền ra ngoài thì cứ truyền. tình là , không phải tôi. Bác đoán xem ai mới là người mất mặt?”
Bà ta không nói được nữa.
“Chuyện căn nhà, tòa án phán, không phải tôi quyết. Bác không công bằng thì thuê luật sư, cứ kiện. Tôi chờ.”
Tôi vịn cánh cửa, nhìn họ.
“Bây giờ, mời ra ngoài.”
Họ nhìn nhau, vừa chửi vừa đi ra.
Mẹ anh ta đi tới cửa còn quay đầu lại: “Lâm Duyệt, cô cứ chờ đấy, cô không có kết cục tốt đâu!”
Cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng ở lối vào, nghe tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, ném lên sofa rồi đứng dậy rót một cốc nước.
Nước lạnh.
Tôi uống xong, chậm rãi nghĩ cách đối phó, động tác có hơi chậm, nhưng đầu óc lại dần tỉnh táo hẳn lên.
Vụ kiện kéo dài ba tháng.
Ngày tòa tuyên án, tôi đi một mình.
thẩm phán đọc bản án, tôi đứng phía dưới nghe.
Chứng cứ tình rõ ràng, khoản tặng cho trái phép bị thu hồi, tài sản chung được chia, căn nhà thuộc tôi, phần của anh ta bị quy đổi thành và khấu trừ từ tài sản cá nhân của anh ta.
Phong không đến.
Bố mẹ anh ta cũng không.
Bước ra khỏi tòa, nắng chói đến lóa mắt.
Tôi đứng trên bậc thềm một , gấp bản án lại, bỏ vào túi.
Sau này tôi mới biết, từ hôm đó trở đi, rất nhiều thứ đã đổi khác.
Công ty của Phong biết chuyện này. Không phải vì tôi đến gây rối, mà vì anh ta xin nghỉ quá nhiều, lại có người nhìn bản án trên mạng.
Cấp trên gọi anh ta nói chuyện, bảo tạm thời không để anh ta phụ trách dự án nữa.
Không lâu sau, anh ta nghỉ .
Bên nhà bố mẹ anh ta còn “rôm rả” hơn.
Hàng xóm cũ đều biết con trai nhà đó đã làm gì, bàn tán vòng qua mấy ngả rồi mới đến tai tôi, nhưng đại ý đều giống nhau:
“Bắt vợ trả vay để nuôi bồ, loại nhà đó ai dám gả con.”
Sau đó mẹ anh ta nhờ người nhắn lại, nói muốn gặp tôi một để “nói cho rõ”.
Tôi không đi.
Tôi cũng không gặp lại người phụ nữ kia nữa.
Nghe người ta nói cô ta đã dọn đi, quê.
Đứa trẻ xử lý thế nào, không ai biết.
Cuối năm, tôi quay lại căn nhà đó một .
Khóa đã thay, tường quét lại, chậu trầu bà tôi cũng vứt rồi.
Đứng ngoài ban công nhìn xuống, dưới lầu có người dắt chó, trẻ con chạy nhảy, giống hệt ngày đầu tôi đến.
Chỉ khác một điều — này, đó là nhà của tôi.
Khép cửa ban công lại, tôi chợt nhớ một chuyện.
Sau ly hôn, tôi chưa từng gặp lại Phong.
Anh ta gọi cho tôi vài , tôi không nghe.
Sau đó anh ta nhắn một tin rất dài, nói xin lỗi, nói hối hận, nói đời này anh ta không ngẩng đầu lên được nữa.
Tôi đọc xong rồi xóa.
Không phải không hận.
Mà vì chẳng cần thiết nữa.
10
Nhà vẫn ở đó, khoản vay cũng không còn phải trả, công tôi cũng đã đổi sang chỗ mới.
Thỉnh thoảng cơm với bố mẹ, họ cẩn thận không nhắc chuyện cũ, tôi cũng không nhắc.
Có mẹ tôi uống say, nắm tay tôi nói: “Con , rồi ổn thôi.”
Tôi nói: “Vâng.”
Trời ngoài cửa sổ tối rồi lại sáng, ngày tháng cứ thế trôi. Những chuyện nát bét , dần dần cũng thành xa xôi.
Ngày tôi chuyển vào căn nhà đó, trời nắng đẹp.
Tôi mở cửa sổ, gió thổi vào mang theo chút se lạnh của mùa thu.
reo, là bên chuyển nhà, nói mười phút nữa đến. Tôi bảo được, tôi xuống dưới đợi.
Cúp máy, tôi lại nhìn căn nhà trống này một nữa.
Trên tường còn vết đinh cũ, sàn có vài chỗ xước, gạch bếp có một đường nứt mảnh.
Ba năm rồi, nơi này từng có người ở, từng có sinh hoạt, từng có những ngày đêm tôi không hề biết.
Nhưng tất đã là quá khứ.
Công nhân chuyển nhà bê lên từng món một: sofa, giường, bàn làm , vài thùng quần áo.
Tôi chỉ họ đặt , mở thùng rồi chậm rãi sắp xếp.
Đang dọn được nửa chừng thì chuông cửa vang lên.
Tôi tưởng là giao hàng, mở cửa ra liền sững người.
Ngoài cửa là một người phụ nữ hơn ba mươi, tóc ngắn, mặc thể thao, xách theo một túi hoa quả.
“Chào chị, em ở căn bên cạnh.” cô cười, “ chị chuyển vào nên qua chào một tiếng.”
Tôi nhận túi hoa quả, nói cảm ơn.
Cô liếc vào trong nhà: “Chị chuyển một mình à?”
“Ừ.”
“Giỏi thật.” cô giơ ngón cái, “Hồi em chuyển nhà mệt muốn chết, phải gọi mấy người đến giúp.”
Tôi cười cười, không nói gì.
Cô cũng không ở lâu, chỉ nói “có gì gõ cửa em” rồi đi.
Đóng cửa lại, tôi đứng ở sảnh vào, bỗng muốn bật cười.
Ở nhà thuê ba năm, tôi còn chẳng biết đối diện là ai.
Chuyển nhà mình ngày đầu tiên, đã có hàng xóm gõ cửa mang trái cây sang.
Có lẽ đó chính là khác biệt giữa nhà của mình và nhà thuê.
Tối dọn xong, tôi ngồi trên chiếc sofa mới mua, gọi một phần giao tận nơi.
Đợi , lại reo, số lạ.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia vài giây.
“Lâm Duyệt.”
Là Phong.
Tôi không nói.
“Nghe nói em chuyển vào rồi.” anh ta rất thấp, hơi khàn, “Anh chỉ muốn nói với em một câu… xin lỗi.”
Tôi nhìn ánh đèn của vạn nhà ngoài cửa sổ vừa sáng lên.
“Anh biết bây giờ nói gì cũng vô ích.” anh ta nói, “Có anh đi ngang qua khu đó, đứng ngoài cổng nhìn một lát.”
“Bố mẹ anh giờ cũng không nhắc đến anh nữa, họ hàng cũng cắt liên lạc.”
“Anh mất , con bé đó cũng đi rồi, đứa trẻ có phải của anh không anh cũng không biết. Anh chẳng còn gì .”
Tôi nghe, không đáp.
“Anh không muốn xin em tha thứ.” anh ta ngập ngừng, “Anh chỉ muốn nói với em, em nói đúng. Tất là do anh đáng đời.”
Gió thổi vào, rèm cửa khẽ lay.
“Hết chưa?” tôi hỏi.
Anh ta khựng lại: “Hết rồi.”
“Vậy thôi.”
Tôi cúp máy.
giao đến tôi đang đứng ngoài ban công thất thần, cậu shipper gọi mấy tiếng tôi mới hoàn hồn.
xong, tôi rửa bát, ngồi trên sofa lướt .
Bảng tin toàn người khoe con, khoe tăng ca, có người đăng ảnh phong cảnh mùa thu.
Tôi lướt xuống, một bài của thân: hôm nay đi thử quán cà phê mới mở, không gian ổn, hôm nào hẹn.
Tôi thả tim, bình luận: “Khi nào?”
Cô trả ngay: “Cuối tuần này?”
Tôi đáp: “Được.”
lại rung, thân nhắn: “À mà, đồng nghiệp tớ có một người khá ổn, hôm nào cơm chung không?”
Tôi nhìn dòng chữ đó vài giây, bật cười.
Tôi trả : “Để tính sau.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lượt sáng lên.
【HẾT】