Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15 Lao vào giữa cơn mưa lớn
Lễ hội văn hóa của trường diễn ra đúng hẹn.
Đây là hoạt động lớn nhất hằng năm của hội sinh viên.
Suốt gian chuẩn bị, tất cả mọi người đều bận như con quay.
Tôi, nhân viên ngoài biên chế, đương nhiên cũng không tránh khỏi.
Khiêng , kéo băng rôn, bố trí hội trường.
Chỗ nào thiếu người, tôi bị điều đến chỗ đó.
Mệt như chó.
Trong lòng lại có chút… cam tâm tình nguyện.
Vì câu “cô ấy là người của tôi” của Tạ Từ.
Giống như một viên kẹo, từ từ tan trong tim tôi.
Ngọt suốt mấy ngày.
Dù tôi biết, anh có thể chỉ với tư cách chủ tịch mà bảo vệ “cấp dưới” của mình.
Nhưng cũng đủ để tôi suy nghĩ miên man.
Ngày khai mạc lễ hội văn hóa.
Ông trời không lòng người.
Rõ ràng buổi sáng còn nắng đẹp.
Đến , bầu trời đột nhiên u ám.
Gió lớn nổi lên.
Ngay sau đó, những hạt mưa to như hạt đậu ập xuống không báo trước.
“Mưa rồi!”
Có người hét lên trong đám đông.
Hiện trường hoạt động lập tức rơi vào hỗn loạn.
Sân khấu chúng tôi dựng, các bảng trưng bày, còn cả thiết bị âm thanh, đều lộ thiên trong mưa.
“Nhanh! Khiêng thiết bị vào trong!”
Giọng Tạ Từ vang lên rõ ràng giữa khung cảnh ồn ào.
Anh giữa mưa, tĩnh chỉ huy.
Mọi người lập tức hành động.
“Thẩm Nguyệt!”
Một anh khóa trên ban văn nghệ gọi tôi.
“Sau hậu trường có một thùng trang phục và đạo cụ rất quan trọng, mau khiêng đến phòng học trống ở tòa A!”
“Vâng!”
Tôi đáp một tiếng, lập tức lao về phía lều hậu trường.
Cái thùng đó rất nặng.
Một mình tôi lên rất vất vả.
Mưa càng lúc càng lớn.
Quần áo và tóc tôi lập tức ướt sũng.
Tầm nhìn cũng bị mưa làm mờ đi.
Tôi thùng, bước thấp bước chạy về phía tòa giảng dạy.
Gió rất mạnh.
Thổi đến mức cây bên đường cũng điên cuồng lắc lư.
Cuối cùng tôi cũng chạy đến dưới tòa A.
Nhưng phát hiện cửa tòa đã khóa.
Không còn cách nào, tôi chỉ có thể thùng chạy về phía lều chứa đồ tạm bên cạnh sân vận động để tránh mưa.
Tôi vén rèm lều, chui vào.
Cuối cùng cũng tạm cách ly được cuồng phong bạo vũ bên ngoài.
Tôi thở phào, đặt thùng xuống đất.
Vừa định lấy điện thoại ra liên lạc với anh khóa trên.
Lại phát hiện túi trống rỗng.
Điện thoại của tôi bỏ quên ở văn phòng hội sinh viên.
Ngay lúc đó.
“Rầm” một tiếng vang lớn.
Một khung sắt dùng để cố định bảng nền bên ngoài lều bị gió thổi đổ.
Không lệch không nghiêng, vừa khéo đập ngay trước cửa lều.
Chặn kín toàn bộ lối ra.
Tim tôi giật thót.
Vội chạy tới, cố đẩy cái khung sắt đó ra.
Nhưng nặng.
Tôi dùng sức lực toàn thân, nó vẫn không nhúc nhích.
Tôi bị mắc kẹt rồi.
Tiếng mưa, tiếng gió gào thét bên tai.
Trong chiếc lều nhỏ, ánh sáng u ám.
Quần áo ướt dính vào người, vừa lạnh vừa nhớp nháp.
Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
“Có ai không?”
“Bên ngoài có ai không?”
Tôi lớn tiếng kêu cứu.
Nhưng tiếng tôi rất nhanh bị tiếng gió mưa nuốt chửng.
gian từng giây từng phút trôi qua.
Trời càng lúc càng tối.
Lều bắt đầu dột.
Nước mưa lạnh lẽo nhỏ xuống cổ tôi.
Khiến tôi không kìm được mà run lên.
Tôi đầu gối, co mình vào góc.
Cảm thấy vừa lạnh, vừa đói, vừa tuyệt vọng.
Không biết đã qua bao lâu.
Ngay lúc tôi gần như bỏ cuộc.
Tôi mơ hồ nghe thấy bên ngoài lều có tiếng bước chân gấp gáp.
Còn có một giọng gọi tên tôi mơ hồ.
“Thẩm Nguyệt!”
“Thẩm Nguyệt! Em ở trong đó không!”
Là Tạ Từ!
Là giọng của Tạ Từ!
Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Dùng chút sức lực cuối cùng hét lên.
“Em ở đây! Tạ Từ! Em ở đây!”
Giây tiếp theo.
Cái khung sắt chắn trước cửa bị người từ bên ngoài dùng sức mạnh từng chút từng chút đẩy ra.
Rèm lều bị giật mạnh lên.
Một bóng người ướt sũng lao vào.
Là Tạ Từ.
Toàn thân anh đều nhỏ nước.
Mái tóc đen ướt sũng dính vào trán.
Nước mưa theo đường quai hàm sắc lạnh của anh không ngừng chảy xuống.
Anh liếc một cái đã nhìn thấy tôi đang co rúm trong góc.
Khoảnh khắc đó, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Tôi nhìn thấy một loại cảm xúc mà tôi chưa từng thấy — hoảng loạn.
Anh sải bước đến trước mặt tôi.
Không nói một lời.
Một tay cởi phăng chiếc áo hoodie ướt sũng trên người mình.
Không cho tôi cơ hội phản đối, trực tiếp quấn lên người tôi.
Lồng ngực anh phập phồng dữ dội.
Anh nắm lấy vai tôi, giọng vì gấp gáp mà khàn đi.
“Em có sao không?”
“Có bị thương không?”
Tôi nhìn anh.
Nhìn ánh mắt lo lắng của anh.
Nhìn đôi mày vì sốt ruột mà nhíu chặt.
Nước mắt tôi, rốt cuộc không kìm được nữa.
“Oa” một tiếng, bật khóc thành tiếng.
Tôi không biết là vì sợ hãi, hay vì cảm động.
Tôi chỉ biết.
Khi tôi chật vật nhất, bất lực nhất.
Anh hùng cái thế của tôi.
Đạp mưa mà đến cứu tôi.
16 Sự chật vật của anh hùng
Tôi được anh bọc trong lòng.
Áo hoodie của anh rất rộng.
Mang theo cái lạnh của nước mưa.
Cũng mang theo hơi ấm cơ thể anh.
Còn có mùi bạc hà quen thuộc khiến tôi yên tâm.
Tôi khóc mãi không ngừng.
Giống như một đứa trẻ ấm ức tày trời.
Tất cả sợ hãi, tủi thân, nỗi ám ảnh sau khi gặp nạn, đều bộc phát trong khoảnh khắc này.
Cơ thể Tạ Từ cứng đờ.
Rõ ràng anh không biết phải an ủi một cô gái đang khóc nức nở như thế nào.
Anh chỉ dùng chiếc áo đó quấn tôi chặt hơn.
Một tay có chút vụng về vỗ nhẹ lưng tôi.
“Đừng khóc nữa.”
“Không sao rồi.”
Lời an ủi của anh rất vụng về.
Nhưng lại như một dòng nước ấm, lập tức tràn vào trái tim lạnh buốt của tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Nước mắt lưng tròng nhìn anh.
Nước mưa theo tóc anh, xương mày, sống mũi trượt xuống.
Lướt qua khóe môi đang mím chặt của anh.
Anh nhìn còn chật vật hơn cả tôi.
Nhưng trong mắt tôi.
Anh đẹp trai đến mức không nổi.
“Đi.”
Anh nắm lấy cổ tay tôi.
“Anh đưa em ra ngoài.”
Lòng tay anh rất nóng.
Tương phản rõ rệt với làn da lạnh buốt vì mưa.
Tôi bị anh nắm tay kéo ra khỏi chiếc lều đã nhốt tôi.
Thế giới bên ngoài vẫn cuồng phong bạo vũ.
Nhưng anh đi phía trước tôi.
Bóng dáng lớn che chắn phần lớn gió mưa cho tôi.
Chúng tôi bước thấp bước trong vũng nước.
Anh đi rất vững.
Tay nắm tôi cũng rất chắc.
Tôi cảm thấy, cho dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ không buông tay.
Anh không đưa tôi đến chỗ đông người.
Mà trực tiếp đưa tôi đến phòng y tế của trường.
Trong phòng y tế chỉ có một cô y tá trực.
Thấy hai chúng tôi ướt sũng, cô giật mình.
“Ôi trời, hai đứa nhỏ này sao vậy?”
Biểu cảm của Tạ Từ đã khôi phục lại tĩnh thường ngày.
“Cô ơi, cô ấy bị kẹt trong lều rất lâu, dính mưa, phiền cô kiểm tra .”
Cô y tá không dám chậm trễ.
Nhanh chóng lấy khăn khô và chăn.
“Mau nào, cô bé, thay đồ ướt ra trước đi, đừng để cảm lạnh.”
Cô đẩy tôi vào một gian nhỏ phía trong.
Tôi thay bộ đồ khô dự phòng của phòng y tế.
Là một bộ đồ thể thao rộng rãi.
Dù không vừa người, nhưng rất khô ráo.
Khi tôi bước ra.
Thấy Tạ Từ vẫn ở cửa.
Anh không thay đồ.
Cứ thế đó, toàn thân ướt sũng.
Giống như một pho tượng im lặng.
Trên sàn là một vũng nước lớn.
Anh thấy tôi đi ra, ánh mắt dừng trên người tôi vài giây.
“Có chỗ nào khó không?”
Tôi lắc đầu.
Cô y tá đo nhiệt độ cho tôi.
“May , không sốt.”
“Nào, uống cốc trà gừng cho ấm người.”
Tôi cầm cốc trà gừng bốc khói nghi ngút.
Nhấp từng ngụm nhỏ.
Rất nóng.
Cũng rất ngọt.
Từ dạ dày, ấm thẳng đến tim.
Tạ Từ vẫn không nói gì.
Anh cứ nhìn tôi như vậy.
Ánh mắt chăm chú đến mức khiến tôi có chút bối rối.
Uống xong trà gừng, tôi cảm thấy cuối cùng cũng có chút sức lực.
“Cái đó… cảm ơn anh.”
Tôi nói.
“Nếu không có anh, em không biết còn bị kẹt bao lâu nữa.”
Anh nhìn tôi, lắc đầu.
“Là anh không tốt.”
Tôi sững người.
“Là anh không sắp xếp chu toàn, để hiện trường hoạt động tồn tại nguy cơ mất an toàn.”
Anh vậy mà đang xin lỗi tôi.
“Không liên quan đến anh.” tôi vội nói, “Là tai nạn thôi.”
Anh không tranh luận thêm.
Không khí trong phòng y tế nhất trở nên yên tĩnh.
Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rào rào vang lên.
Một lát sau.
Anh bước về phía tôi.
Tôi theo bản năng nín thở.
Anh đưa tay ra.
Tôi còn tưởng anh định làm gì.
Tim suýt chút nữa nhảy ra ngoài.
Kết quả, anh chỉ nhẹ nhàng vén một lọn tóc ướt trước trán tôi ra.
Đầu ngón tay anh rất lạnh.
Mang theo hơi ẩm của nước mưa.
lướt qua da tôi.
Khiến tôi run lên từng cơn nhỏ.
“Mưa nhỏ lại rồi.”
Anh rút tay về, giọng trở lại lạnh nhạt.
“Anh đưa em về ký túc xá.”
17 Cả thế giới đều biết
Quả thật mưa đã nhỏ đi rất nhiều.
Từ mưa xối xả như trút nước, thành mưa lất phất.
Không biết Tạ Từ ở đâu ra một chiếc ô cán dài màu đen.
Anh cầm ô.
Chúng tôi sóng vai đi trên con đường trở về.
Ô rất lớn.
Gần như che trọn cả người tôi bên dưới.
Còn anh, vai phải lại lộ ra ngoài ô.
Rất nhanh đã bị nước mưa làm ướt một mảng.
Tôi dịch về phía anh một chút.
để anh cũng được che nhiều hơn.
“Anh, ô lệch rồi.”
Anh cúi đầu nhìn tôi một cái.
Không nói gì.
Nhưng lại đẩy chiếc ô về phía tôi thêm chút nữa.
Cứ thế, chúng tôi im lặng đi đến dưới lầu ký túc xá.
“Đến rồi.”
Anh dừng bước.
Thu ô lại.
Nước mưa theo khung ô chảy xuống.
“Lên đi, nghỉ ngơi sớm.”
Anh cởi chiếc hoodie ướt vẫn còn khoác trên người tôi xuống.
“Cái này… em giặt sạch rồi trả anh.” tôi chỉ vào chiếc áo trong tay anh, mặt hơi đỏ.
“Không cần.”
Anh thản nhiên nói.
Rồi quay người bước vào màn mưa.
Bóng lưng dứt khoát, không chút lưu luyến.
Tôi nhìn theo anh, cho đến khi anh biến mất trong màn đêm.
Trong lòng, dâng lên một nỗi mất mát khó nói.
Tôi lê thân thể mệt mỏi về phòng.
Vừa đẩy cửa ra.
Đập vào mắt tôi là gương mặt đầy “hóng hớt” của Mạnh Giai.
“Thẩm Nguyệt!”
“Cuối cùng cậu cũng về!”
“Cậu đi đâu vậy? Cả khoa đang cậu!”
Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Sao cậu mặc đồ phòng y tế? Xảy ra chuyện gì?”
Tôi không còn sức nói nhiều.
Đơn giản kể lại trải nghiệm kinh tâm động phách nay.
Mạnh Giai nghe mà miệng càng lúc càng há to.
Khi nghe đến đoạn Tạ Từ đội mưa lớn, dời khung sắt cứu tôi ra.
Cô ấy hét lên long trời lở đất.
“Aaaaaaa!”
“Anh hùng cứu mỹ nhân! Đây là tình tiết phim thần tượng bước ra đời thực sao!”
“Thẩm Nguyệt, cậu còn nói hai người không có gì!”
“Người ta vì cậu mà liều mạng rồi!”
Tôi bị cô ấy làm cho đau đầu.
“Nhỏ tiếng thôi.”
“Tớ nói cho cậu biết,” Mạnh Giai nắm lấy vai tôi, mặt nghiêm túc, “một người đàn ông, trong tiết như thế, bất chấp tất cả đi cậu, cứu cậu.”
“Anh ta chắc chắn, chắc chắn là thích cậu!”
Tim tôi vì lời cô ấy mà lỡ một nhịp.
Thích tôi?
Có thể sao?
Tôi không dám nghĩ.
Tối hôm đó, quả nhiên tôi sốt .
Toàn thân nóng rực, đầu đau như nứt ra.
Dầm mưa lâu như vậy, lại còn bị dọa sợ.
Cơ thể cuối cùng cũng không nổi.
Sáng hôm sau.
Tôi sốt đến mơ màng, căn bản không dậy nổi khỏi giường.
Mạnh Giai tôi xin phép cố vấn.
Thuận tiện cũng báo bên hội sinh viên một tiếng.
Tôi nhờ cô ấy nhắn cho một chị bên ban văn nghệ.
Nhờ chị chuyển lời .
Tôi không dám trực tiếp liên lạc với Tạ Từ.
Tôi sợ anh lại nghĩ tôi cớ lười biếng.
Nhưng tin nhắn vừa gửi đi chưa bao lâu.
Điện thoại tôi rung lên một cái.
Là một yêu cầu kết bạn.
Tôi mơ mơ màng màng bấm mở.
Ảnh đại diện là hồ nước xanh đậm.
Tên là một “Từ”.
Phần ghi chú là: Tạ Từ.
Đầu óc tôi lập tức tỉnh táo được một nửa.
Anh… sao đột nhiên lại kết bạn với tôi?
Tôi run run tay bấm chấp .
Vừa chấp xong.
Tin nhắn của anh đã gửi tới.
Rất đơn giản, chỉ có ba .
“Thế nào rồi?”
Tôi ngẩn ra một lúc phản ứng được là anh đang hỏi tình trạng bệnh của tôi.
Tôi ngoan ngoãn trả lời.
“Bị sốt, 39 độ.”
Bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.
Điện thoại lại vang lên.
“Mở cửa.”
Tôi ngơ ngác.
Mở cửa gì?
Tôi nói với Mạnh Giai: “Giai Giai, có phải có người gõ cửa không?”
Mạnh Giai chạy ra cửa, nhìn qua mắt mèo.
Rồi cô ấy đột nhiên quay đầu lại.
Biểu cảm như vừa thấy ma.
“Thẩm Nguyệt…”
“Tạ Từ… anh… anh ấy đang trước cửa phòng mình.”
18 Chủ nợ đổi vị
“Rầm” một tiếng.
Tôi cảm giác đầu mình nổ tung.
Tạ Từ?
trước cửa ký túc xá của chúng tôi?
Anh đến làm gì?
“Nh-nhanh! Mau cho anh ấy vào đi!” tôi cuống đến mức suýt khóc.
Dưới ký túc xá nữ, một nam sinh đó, chắc chắn sẽ rất thu hút ánh nhìn.
Mạnh Giai luống cuống mở cửa.
Tạ Từ ở cửa.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác đen.
Tóc vẫn còn hơi ẩm, như vừa gội xong.
Trong tay anh xách một túi đồ.
Biểu cảm vẫn tĩnh như thường.
Nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự lo lắng không che giấu được.
Ánh nhìn anh vượt qua Mạnh Giai, trực tiếp rơi trên người tôi đang nằm trên giường.
“Dậy đi, anh đưa em đến bệnh viện.”
“Không, không cần đâu,” tôi vội kéo chăn lên , chỉ lộ ra đôi mắt, “em uống hạ sốt rồi, ngủ một giấc là khỏi.”
Đùa à.
Với bộ dạng ma quỷ này, sao tôi dám gặp anh.
Tóc rối bù, mặt trắng bệch.
Chắc xấu chết mất.
Tạ Từ nhíu mày.
Anh không xông vào.
Mà đưa túi đồ trong tay cho Mạnh Giai.
“ bên trong, cho cô ấy uống đúng giờ.”
“Trong hộp trắng là miếng hạ sốt, dán cho cô ấy.”
“Trong giữ nhiệt là cháo, bảo cô ấy uống lúc còn nóng.”
Anh dặn dò rõ ràng rành mạch.
Giống như một bác sĩ có kinh nghiệm.
Mạnh Giai liên tục gật đầu, ngoan như gà con.
“Còn nữa,” ánh mắt Tạ Từ lại nhìn tôi, “mười hai giờ trưa, sáu giờ hôm nay, anh sẽ gọi lại.”
“Nếu vẫn chưa hạ sốt, nhất định phải đi bệnh viện.”
Nói xong, anh không dừng lại thêm.
Quay người rời đi.
Cả trình không ba phút.
Cửa phòng đóng lại.
Mạnh Giai vẫn còn trong trạng thái hóa đá.
Một lúc lâu sau, cô ấy túi đồ bay tới bên giường tôi.
“Thẩm Nguyệt…”
“Tớ cảm thấy trước đây tớ hiểu lầm anh ấy rồi.”
“Anh ấy đâu phải băng sơn.”
“Anh ấy rõ ràng là điều hòa trung tâm di động, không, là mặt trời nhỏ độc quyền chỉ sưởi ấm cho một mình cậu!”
Cô ấy lấy từng món trong túi ra.
hạ sốt, kháng viêm, kẹo ngậm, miếng dán hạ sốt.
Còn có một cháo kê bốc hơi nghi ngút, nhìn rất nhuyễn mịn.
Hốc mắt tôi lại hơi nóng lên.
Mạnh Giai xé miếng dán hạ sốt, dán lên trán tôi.
Lạnh mát, rất dễ .
“Mau, uống cháo.”
Cô ấy đổ cháo ra bát, đưa cho tôi.
Tôi không có khẩu vị.
Nhưng vẫn từng ngụm từng ngụm uống.
Cháo nấu rất ngon.
Mềm nhuyễn, thanh đạm, còn mang theo chút ngọt nhẹ.
Ấm áp.
Uống vào, cả người dễ hơn rất nhiều.
Cả buổi sáng.
Tôi lơ lửng giữa mê và tỉnh.
Mỗi lần tỉnh lại, đều thấy Mạnh Giai bên cạnh, cười như bà cô xem phim tình cảm.
“Nhìn tớ kiểu gì vậy?” tôi yếu ớt hỏi.
“Tớ đang chứng kiến tình yêu.” cô ấy nói với thiêng liêng.
Gần đến mười hai giờ.
Điện thoại tôi đúng giờ vang lên.
Tên hiển thị là “Từ”.
Tim tôi lập tức tăng tốc.
Tôi hắng giọng, cố để giọng mình nghe không yếu.
Tôi bấm nghe.
“A lô?”
“Là anh.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng trầm thấp, đầy từ tính của anh.
“Hạ sốt chưa?”
“Có … đỡ hơn rồi.”
“Nhiệt độ bao nhiêu?”
Tôi bảo Mạnh Giai đo lại tôi một lần nữa.
“38 độ 2.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng lật giấy bên đó.
“ tiếp tục nghỉ ngơi.” anh nói, “Có bất cứ chỗ nào khó , gọi cho anh ngay.”
“Ừm.”
“Bên hội sinh viên, anh đã xin cho em nghỉ dài hạn rồi.”
Tôi sững người.
“Nghỉ dài hạn? Bao lâu?”
“Cho đến khi em trả nợ.”
Tôi càng ngơ ngác hơn.
“Ý anh là gì?”
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười rất .
“Thẩm Nguyệt.”
Anh gọi tên tôi.
“Món nợ 4850 đó, em vẫn chưa trả xong mà?”
“Ừm… giờ còn thiếu nhiều.”
“Từ hôm nay trở đi, đổi một cách trả khác.”
“Trả… kiểu gì?” tim tôi treo lơ lửng nơi cổ họng.
Giọng anh trầm xuống, mang theo chút gì đó tôi chưa từng nghe qua.
Bá đạo.
“Phạt em.”
“Phạt em làm bạn gái anh.”
“Khi nào anh hài lòng, món nợ này coi như trả xong.”
19 Hợp đồng có hiệu lực
Đầu dây bên kia, yên tĩnh như chết lặng.
Não tôi cũng treo theo.
Phạt em làm bạn gái anh.
Câu nói đó như một quả bom nguyên tử.
Nổ tung trong đầu óc hỗn loạn của tôi.
Tất cả tế bào đang sốt 39 độ, trong nháy mắt sôi lên.
Mạnh Giai bên cạnh nghe được giọng nói trong điện thoại.
Cô ấy bịt miệng, mắt tròn xoe như chuông đồng.
Sau đó bắt đầu gào thét không tiếng.
Dùng khẩu hình điên cuồng nói với tôi.
“Anh ấy tỏ tình rồi! Tỏ tình rồi đó aaaaa!”
Tôi nhìn động tác khoa trương của cô ấy, cảm giác mình đang mơ.
Một giấc mơ hoang đường vì sốt chưa dứt.
“Anh…”
Tôi mở miệng, cổ họng khô đến không phát ra nổi tiếng.
“Anh… nói thật chứ?”
Đầu dây bên kia lại vang lên một tiếng cười .
“Trong từ điển của anh, không có hai đùa giỡn.”
“Anh cho em ba giây suy nghĩ.”
“Ba.”
“Hai.”
Tôi cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Anh đang ép tôi.
Theo cách bá đạo mà vẫn tĩnh quen thuộc của anh.
“Em…”
“Một.”
“ giờ.”
“Anh mặc định em đồng ý rồi.”
Nói xong, anh dứt khoát cúp .
Tôi cầm điện thoại, giữ nguyên tư thế đó, hoàn toàn hóa đá.
Mạnh Giai không nhịn nổi nữa.
Cô ấy nhào lên người tôi, điên cuồng lắc tôi.
“Thẩm Nguyệt! Cậu nghe thấy chưa! Cậu thoát ế rồi!”
“Cậu tóm được nam thần rồi!”
“Cậu không phải nợ ngập đầu, cậu là đại gia tình yêu đó!”
Tôi bị lắc đến choáng váng.
Trong đầu vẫn vang lên câu nói cuối cùng của anh.
Anh mặc định em đồng ý rồi.
Người này sao có thể bá đạo đến vậy.
Ngay cả tỏ tình, cũng giống như đang ra lệnh.
Điện thoại tôi lại rung một cái.
Là tin nhắn WeChat của anh.
“Hợp đồng trả nợ có hiệu lực ngay lập tức.”
“Điều thứ nhất: với tư cách bạn gái anh, phải lập tức dưỡng bệnh cho khỏi.”
“Điều thứ hai: uống đúng giờ, uống cháo.”
“Điều thứ ba: không được từ chối.”
Tôi nhìn ba tin nhắn đó, dở khóc dở cười.
Đây đâu phải yêu đương.
Rõ ràng là ký khế ước bán thân.
Còn là khế ước bán thân ngọt ngào, khiến người ta không thể từ chối.
Tôi vùi mặt vào chăn, cảm giác hai má nóng đến mức có thể rán trứng.
Không biết là vì sốt.
Hay vì xấu hổ.
Chuyện này như mọc cánh.
Nhanh chóng lan khắp hội sinh viên.
Không, là lan khắp cả trường.
Đầu tiên có người nhìn thấy bóng dáng Tạ Từ dưới lầu ký túc xá.
Ngay sau đó, có người đào ra anh xách và cháo mua cho con gái.
Cuối cùng, tin tôi nghỉ dài hạn và anh kết bạn WeChat với tôi, đều lan truyền không cánh mà bay.
Trên diễn đàn trường, bài viết về “Chủ tịch lạnh lùng vì yêu mà hạ phàm” đã lên hơn nghìn luận.
Tấm ảnh chúng tôi đối đầu trong bị đào lại.
Tiêu đề từ “Chấn động! Chủ tịch hội sinh viên và tân sinh viên ân oán tình thù”.
Biến thành “Nơi giấc mơ bắt đầu: một câu ‘Em có mấy anh trai tốt?’ định sẵn duyên phận”.
Còn chị Lâm Vi, sau khi nghe chuyện này, chỉ im lặng rất lâu.
Hôm sau, chị nộp đơn xin từ chức phó chủ tịch hội sinh viên.
Lý do là tập trung chuẩn bị thi học.
Có người nói chị thua không cam tâm.
Cũng có người nói, đó là thể diện cuối cùng của chị.
Còn tôi, với tư cách trung tâm của cơn bão này.
Đang bị “chủ nợ” của mình điều khiển từ xa qua WeChat.
“Uống chưa?”
“Cháo uống chưa?”
“Nhiệt độ bao nhiêu?”
Tin nhắn của anh, cứ một hai tiếng lại gửi đến đúng giờ.
Tôi cảm giác mình không giống bạn gái anh.
Mà giống như phạm nhân bị anh giám trọng điểm hơn.
Mạnh Giai bên cạnh tôi, vừa gọt táo vừa chậc chậc cảm thán.
“Thẩm Nguyệt, món nợ này của cậu, trả đúng là lời.”
“Không những được miễn tiền gốc, còn tặng kèm một bạn trai hai mươi bốn hiếu.”
“Chuyện tốt thế này, đi đâu ?”
Tôi nhìn ảnh đại diện WeChat của anh.
Mặt hồ xanh đậm ấy.
Trước đây tôi thấy nó lạnh lẽo.
Bây giờ nhìn lại, lại thấy sâu thẳm mà dịu dàng.
Tôi trả lời anh một tin nhắn.
“Cháo rất ngon.”
Phía sau còn kèm một biểu cảm nhỏ xíu, ngượng ngùng.
Rất nhanh, anh trả lời.
“Ngày mai còn uống không?”
Tim tôi đột nhiên nhảy dựng.
Tôi gần như có thể tưởng tượng ra, khi anh gõ dòng đó, khóe môi sẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
Tôi úp điện thoại lên ngực.
Cảm thấy bệnh của mình, dường như đã khỏi được một nửa.
Sự cố hiểu nhầm bắt đầu từ việc nhầm người này.
Cuối cùng, lại phát triển theo một hướng mà tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
20 Nhật ký trả nợ
Cơn sốt của tôi, đến ngày thứ ba thì hạ hẳn.
Tạ Từ nói, đó là lao giám nghiêm ngặt của anh.
Tôi nói, là vì tôi còn trẻ, nền tảng sức khỏe tốt.
Vì chuyện này, chúng tôi có cuộc “tranh luận của các cặp đôi” đầu tiên.
Cuối cùng, kết thúc bằng một câu của anh.
“Nghe anh.”
Được rồi.
Anh là chủ nợ, anh quyết định.
Sau khi khỏi bệnh, sự nghiệp “trả nợ” của tôi bước sang một giai đoạn hoàn toàn .
Hội sinh viên, tôi vẫn phải đi.
Nhưng nội dung việc, thay đổi long trời lở đất.
Từ chân sai vặt sắp xếp hồ sơ.
Biến thành “trợ lý thân cận” độc quyền của Tạ Từ.
Buổi sáng, anh xách bữa sáng, đúng giờ xuất hiện dưới lầu ký túc xá của tôi.
Mỹ danh là: “Thu lãi đợt đầu.”
Chúng tôi cùng đi trên con đường đến tòa giảng dạy.
Anh rất tự nhiên đeo tôi ba lô.
Rồi nhét cốc sữa đậu nành ấm vào tay tôi.
Trước đây, tôi luôn cúi đầu đi đường.
Sợ gặp anh.
Bây giờ, chúng tôi sóng vai bước cùng nhau.
Đón ánh mắt ngưỡng mộ hoặc ghen tị từ bốn phương tám hướng.
Tôi cảm thấy mình như đang mơ.
Trong văn phòng hội sinh viên.
Anh kê cho tôi một chiếc ghế, đặt ngay cạnh làm việc của anh.
việc của tôi là anh sắp xếp tài liệu hằng ngày.
Và khi anh xem tài liệu, tôi yên bên cạnh, đọc sách của mình.
Theo lời anh.
“Con nợ phải nằm trong phạm vi tầm mắt của chủ nợ.”
Đây quả thực là sự “giám ” ngọt ngào nhất thế giới.
Có lần, bài tập chuyên ngành của tôi gặp khó khăn.
Tôi trước tính, vò đầu bứt tai, nghĩ mãi không ra.
Anh xử lý xong việc trong tay, quay đầu lại.
Thấy tôi mặt mày khổ sở.
Anh kéo ghế tôi lại, ghé qua.
Chúng tôi rất gần nhau.
Tôi có thể ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh trên người anh.
Anh nhìn màn hình tính của tôi, nhíu mày.
“Mô hình này dùng sai rồi.”
Anh cầm bút, vẽ trên giấy nháp của tôi một sơ đồ logic rõ ràng.
Rồi gõ phím, viết xuống từng chuỗi mã phức tạp.
Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng.
Dáng lướt trên phím đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.
Chưa đến mười phút.
Bài toán làm tôi đau đầu cả buổi , bị anh giải quyết nhẹ nhàng.
Tôi nhìn anh, trong mắt đầy những ngôi sao ngưỡng mộ.
“Anh học trưởng, anh giỏi .”
Anh đặt bút xuống, nhìn tôi.
Trong ánh mắt mang theo ý cười.
“Em gọi anh là gì?”
Mặt tôi đỏ lên.
“Tạ Từ.”
Anh lắc đầu.
“Không đúng.”
“Vậy… A Từ?” tôi thử hỏi.
Đó là cách chị Lâm Vi từng gọi anh.
Anh dường như không hài lòng, mày lại nhíu.
Anh ghé hơn.
Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai tôi.
Anh dùng giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy, nói.
“Gọi anh là anh trai.”
Ầm một tiếng.
Mặt tôi hoàn toàn bốc cháy.
Cách xưng hô này, là khởi đầu vừa lúng túng vừa rung động giữa chúng tôi.
Bây giờ, anh lại tôi tự mình gọi ra.
Tôi ngượng nghịu rất lâu, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Anh trai…”
Anh hài lòng cong môi.
Giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
“Ngoan.”
Khoảnh khắc đó dịu dàng đến mức tim tôi tan chảy.
Mọi người trong hội sinh viên, rất nhanh đã quen với thân phận của tôi.
Họ không còn gọi tôi là “Thẩm Nguyệt” nữa.
Mà thống nhất đổi thành một cách gọi.
“Chị dâu.”
Mỗi lần nghe cách gọi này, tôi đều xấu hổ khe đất chui xuống.
Còn Tạ Từ, lại thản nhiên tiếp .
Anh thậm chí còn mặc định như vậy.
Mối quan hệ “trả nợ” của chúng tôi, trở thành một bí mật khai.
Một trò đùa ngọt ngào chỉ thuộc về hai người chúng tôi.
Có lần, tôi và Mạnh Giai đi dạo phố.
Nhìn trúng một chiếc váy rất đẹp.
Nhưng giá hơi đắt, tôi không nỡ mua.
Tối đó, tôi và Tạ Từ đi dạo ở sân vận động.
Tôi giả vờ như vô tình nhắc đến.
“Ây da, hôm nay em thấy một chiếc váy, đẹp lắm.”
“Tiếc là… tiền sinh hoạt không đủ.”
Nói xong, tôi lén quan phản ứng của anh.
Anh dừng bước, xoay người nhìn tôi.
Ánh mắt như cười như không.
“Thẩm Nguyệt.”
“Em có phải quên rồi không, bây giờ em có bạn trai rồi?”
Tôi ngơ ra.
“Thì sao?”
Anh lấy điện thoại từ trong túi ra.
Mở ảnh đại diện WeChat của tôi.
Ngón tay thon dài bấm vài con số trên màn hình.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi vang lên.
WeChat chuyển khoản 5200 tệ.
Tôi nhìn con số đó, ngây người.
Anh nhìn tôi, trong giọng nói mang theo sự cưng .
“Sau này, không cần đối diện nhầm WeChat mà làm nũng nữa.”
“ rút tiền độc quyền của em, ở đây.”
Anh chỉ vào chính mình.
Dưới ánh trăng, nụ cười của anh còn sáng hơn cả những vì sao trên trời.
Tôi nhìn anh, hốc mắt hơi ướt.
Người “anh trai rút tiền” từng bị tôi nhầm ấy.
Giờ đây, thật sự đã trở thành “anh trai rút tiền” của tôi.
Cũng là người duy nhất, người tôi yêu nhất, anh trai của tôi.
21 Thanh toán xong nợ
gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt đã một năm trôi qua.
Lại đến ngày kỷ niệm thành lập trường.
Ngày này, là ngày tôi và anh trai Thẩm Châu hẹn mỗi năm đều phải cùng nhau cơm.
Cũng là kỷ niệm một năm ngày tôi “xã hội chết”.
Tạ Từ sáng sớm đã gửi tin nhắn cho tôi.
“Trưa nay, tầng ba , chỗ cũ gặp.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không nhịn được mà cười.
Anh vẫn nhớ.
Buổi trưa, tôi khoác tay anh trai Thẩm Châu, bước vào .
Thẩm Châu nhìn tôi, mặt đầy cảm khái.
“Chậc chậc, chúa mình, một năm được tình yêu tưới tắm, càng ngày càng tươi tắn.”
Tôi ngượng ngùng đấm anh ấy một cái.
“Anh, đừng trêu em nữa.”
“Nói thật,” Thẩm Châu nói, “lúc đầu anh còn lo Tạ Từ là người khó ở.”
“Không ngờ, nó đối với em thật sự không tệ.”
“Anh à, anh không biết đâu,” tôi nhỏ giọng nói, “ở riêng tư, anh ấy còn biết làm nũng lắm.”
Anh trai tôi lộ “không nỡ nhìn”.
Chúng tôi đi đến vị trí gần cửa sổ năm ngoái.
Tạ Từ đã ở đó rồi.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, sạch sẽ gọn gàng.
Nhìn thấy anh trai tôi, anh dậy, lịch sự gật đầu.
“Anh Châu.”
“Đến rồi à, Tạ Từ.” Thẩm Châu cười vỗ vai anh, “Lại làm phiền cậu chăm sóc Nguyệt Nguyệt chúng tôi rồi.”
“Không phiền.” Tạ Từ nhìn tôi một cái, ánh mắt dịu dàng, “Là vinh hạnh của tôi.”
Trên đã bày đầy món .
Thịt thăn chua ngọt, cánh gà cola.
Còn có một đĩa thịt kho lớn nhất.
Giống hệt năm ngoái.
Ba người chúng tôi xuống, không khí hòa hợp.
được một nửa.
Tạ Từ đột nhiên gắp một miếng thịt kho mỡ nạc xen kẽ.
Run run đưa đến bên miệng tôi.
Động tác của anh, giống hệt tôi một năm trước.
Tôi sững người.
Không khí xung quanh như đông cứng lại.
Anh nhìn tôi, trong đáy mắt là nụ cười dịu dàng.
“Thẩm Nguyệt.”
“Mở miệng.”
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Một năm trước, tại đây.
Tôi khoác tay anh trai mình, hỏi anh: “Em rốt cuộc có mấy anh trai tốt?”
Khi đó anh lạnh như băng, ánh mắt đầy phẫn nộ và tổn thương.
Một năm sau, vẫn ở đây.
Anh dùng cách tương tự, cho tôi câu trả lời dịu dàng nhất.
Tôi mở miệng, miếng thịt đó.
Rất thơm, rất ngọt.
Ngọt thẳng đến đáy lòng.
xong, anh trai tôi rất biết điều cớ rời đi trước.
Chỉ còn lại tôi và Tạ Từ.
Chúng tôi đó, ai cũng không nói gì.
Anh lấy điện thoại ra, cúi đầu thao tác gì đó.
Điện thoại tôi “ting” một tiếng.
Là chuyển khoản WeChat.
Tôi mở ra.
Nhìn con số đó, tôi hoàn toàn sững sờ.
4850 tệ.
Không hơn không kém một xu.
Chính là số tiền tôi từng “lừa” anh lúc đầu.
Tôi ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.
Anh cất điện thoại, nắm lấy tay tôi.
Lòng tay anh ấm áp, khô ráo.
“Thẩm Nguyệt.”
“Hôm nay là một năm chúng ta quen nhau.”
“Cũng là ngày cuối cùng em trả nợ.”
Giọng anh rất nhẹ, rất nghiêm túc.
“4850 tệ tiền gốc này, bây giờ vật quy nguyên chủ.”
Tim tôi chợt trầm xuống.
“Trả xong rồi? Vậy…”
Vậy quan hệ của chúng tôi thì sao?
Hợp đồng của chúng tôi, có phải cũng kết thúc rồi không?
Anh nhìn ánh mắt hoảng loạn của tôi, không nhịn được mà cười.
Anh kéo tôi vào lòng, chặt.
Cằm đặt lên đỉnh đầu tôi.
“Ngốc.”
“Tiền gốc là trả xong rồi.”
“Nhưng tiền lãi, em cả đời cũng không trả .”
Anh dừng một chút, giọng trầm xuống khàn khàn.
“Cho nên, hợp đồng trả nợ này, tự động gia hạn.”
“ hạn là, một đời một kiếp.”
Nước mắt tôi không thể kìm được nữa mà rơi xuống.
Nhỏ trên áo sơ mi trắng của anh.
Tôi lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh.
Nhỏ giọng nói.
“Tạ Từ, anh đúng là gian thương.”
“Làm gì có ai tính lãi như vậy.”
Anh cười, lồng ngực rung nhẹ.
“Đối với anh.”
“Có được em, chính là tiền lãi đắt giá nhất anh được trong đời.”
Anh nâng mặt tôi lên, cúi xuống, nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt.
Nụ hôn đó dịu dàng mà triền miên.
Mang theo mùi vị của ánh nắng.
Rất lâu sau anh buông tôi ra.
Trán chạm trán tôi, chóp mũi chạm chóp mũi tôi.
“Thẩm Nguyệt.”
Anh nhìn vào mắt tôi, từng từng nói.
“Anh yêu em.”
Thế giới của tôi, trong khoảnh khắc này, pháo hoa rực rỡ.
Tôi mỉm cười, nhón chân, hôn lại lên môi anh.
“Em biết.”
Tôi cũng nhìn anh, dùng giọng ngọt ngào mềm mại nhất, gọi một tiếng.
“Anh trai.”