Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Ta sinh ra đã mang cái miệng quạ đen, chỉ cần ta buột miệng nói ai chết, người đó gần như không còn đường sống.

chàng, ta cam tâm im lặng suốt mười năm, giả câm đến mức mọi người đều tin là thật.

Năm chàng nhập ngũ, trong doanh trại từng có kẻ chế giễu chàng:

“Đường đường nam lại cưới phải một ả câm vô dụng.”

Từng từng ta đều nghe rõ, nhưng vẫn không lên tiếng thanh minh.

Trên đường hành quân gặp thích khách, ta bất chấp nguy hiểm ra hiệu cảnh báo, cổ họng khản đặc đến rớm máu, cũng nhất quyết không phát ra âm thanh.

Mười năm trôi qua, chàng thăng quan tiến chức, thành đại tướng quân uy phong, áo gấm vinh quy.

Ngày chàng về, việc đầu tiên lại là giáng ta từ chính thê làm thiếp, rồi tự tay đỡ biểu muội bước vào chính .

Biểu muội bưng một bát thuốc, nụ cười dịu dàng như nước:

“Tỷ tỷ mấy năm nay vất vả rồi. Đây là canh tẩm bổ quân dặn muội mang đến.”

Ta nhìn gương mặt đang cười kia, chậm rãi mở miệng:

“Muội nói xem… ngày mai trong phủ tướng quân có người chết không?”

mặt nàng trong chớp mắt trắng bệch.

01

Ôn Nhược bưng một bát thuốc bước vào của ta.

Váy gấm trên người nàng ta lay động, nắng như dòng kim thủy chảy tràn.

Nàng ta đi trước mặt ta, đẩy bát thuốc đen sì ấy qua.

“Tỷ tỷ, mười năm không gặp, tỷ vẫn như xưa.”

Khóe môi nàng ta cong lên, trong mắt là vẻ đắc ý không sao giấu nổi.

“Bùi Kiêu ca ca đã thành Đại tướng quân, về sau chúng ta chính là người một nhà.”

“Bát này là phương ca ca đặc biệt tìm cho tỷ, có thể điều dưỡng thân thể.”

Ta nhìn nàng ta.

Mười năm rồi.

Ta giả câm suốt mười năm.

Bùi Kiêu.

Ta trời sinh miệng quạ , ra ắt chiêu họa.

Ta nói cây cổ thụ nghiêng cổ nhà hàng xóm nên đi, ngày hôm sau cây đổ, đè sập nửa gian nhà.

Ta nói Vương đồ tể ở đầu thôn không nên đi đêm, đó hắn rơi mương, chân.

Nương ta bắt ta ngậm miệng.

Bà nói ta là yêu vật.

Ngày gặp Bùi Kiêu, chàng bị người ta đánh đến thoi thóp, ngã trong ngõ hẻm.

Trong lòng ta nghĩ, người này sắp chết rồi.

Nhưng ta không nói một .

Ta kéo chàng về nhà, đút chàng ba tháng liền chỉ toàn cháo gạo loãng.

Chàng tỉnh lại, hỏi ta tên gì.

Ta dùng ngón tay viết trên mặt bàn: Dư.

Chàng nắm lấy tay ta.

“Dư, tên hay lắm. Đợi ta khỏi, ta sẽ cưới nàng.”

Ngày thành thân, ta thề với trời: chàng, ta vĩnh viễn không mở miệng nữa.

Chàng đi tòng quân.

Người trong quân doanh cười chàng cưới một kẻ câm.

Trong chàng viết, chàng chẳng bận tâm.

Chàng nơi biên quan, chín chết một sống, ta biết.

Có lần phó tướng mang gia , nói chàng bị vây trong sơn cốc, ta gấp đến mức tay múa loạn thủ thế, nơi cuống họng dâng lên mùi tanh máu, vẫn không thốt nổi một tiếng.

Ta lấy máu vẽ địa hình lên giấy, vẽ ra con đường sống duy nhất.

Chàng sống sót.

Mười năm.

Chàng đã thành Đại tướng quân uy phong lẫm liệt.

Chàng về rồi.

Hôm qua.

Việc đầu tiên chàng làm sau khi về, là đưa cho ta một tờ… hưu .

Không đúng.

Không phải hưu , là văn giáng thê làm thiếp.

Chàng nói, Ôn Nhược đợi chàng mười năm, chàng không thể phụ nàng ta.

Chàng nói, ta cứ an phận làm thiếp, phủ tướng quân sẽ nuôi ta cả đời.

Giờ đây, Ôn Nhược đang đứng trước mặt ta.

Nàng ta lại đẩy bát thuốc tiến thêm một tấc.

“Tỷ tỷ, mau uống đi, nguội rồi dược hiệu sẽ kém.”

Giọng nàng ta ngọt lịm, dính nhớp.

“Đây là thứ ca ca chuyên chuẩn bị cho tỷ, huynh ấy nói tỷ thân thể yếu, sau này khỏi phải sinh dưỡng nữa, miễn cho vất vả.”

Canh tuyệt tự.

Ta hiểu rồi.

Ta nhìn gương mặt xinh đẹp ấy của nàng ta.

Mười năm rồi, lần đầu tiên ta muốn mở miệng nói chuyện.

Ta chậm rãi hé đôi môi khô nứt.

Phát ra một âm khàn đặc, chẳng thành điệu.

Ôn Nhược sững người một lát, rồi lập tức bật cười.

“Tỷ tỷ muốn nói gì? Muội nghe không hiểu nha.”

Ta khẽ hắng giọng, dây thanh như hai mảnh sắt gỉ cọ vào nhau.

đau.

Ta nhìn vào mắt nàng ta, từng từng , rõ ràng nói:

“Muội nói xem, nếu nay có người bị bát thuốc này độc chết, trong phủ là treo bạch phiên hay treo hồng đăng?”

Nụ cười trên mặt Ôn Nhược tức khắc đông cứng.

Nàng ta như gặp quỷ.

biết nói?”

Ta không để ý nàng ta.

Ta tiếp tục nói:

“Ôn Nhược, tay phải của muội, có phải sẽ không?”

Nàng ta theo phản xạ giấu tay phải ra sau lưng, mặt mày tái mét.

nói bậy bạ gì thế!”

Nàng ta thét lên.

Quay người bỏ chạy.

Bước chân vướng ngạch cửa một cái.

Cả người nàng ta nhào về phía trước.

Bát thuốc trong tay tuột khỏi tay, bay văng ra.

Choang!

Bát vỡ tan.

Nước thuốc đen sẫm bắn tung tóe khắp đất.

Tiếng thét của nàng ta nên thê lương hơn.

Ta nàng ta chống tay định đứng dậy.

Nhưng tay phải của nàng ta vặn theo một góc quái dị.

Xương trắng hếu đâm xuyên da thịt.

Đám nha hoàn gia nhân trong đều chết lặng sợ.

Loạn thành một đoàn.

Có người chạy đỡ nàng ta.

Có người gào lên:

“Mau đi mời đại !”

“Gọi tướng quân!”

Ta lặng lẽ ngồi nguyên tại chỗ.

Nhìn vũng thuốc đen trên đất.

Bùi Kiêu.

Chàng xem.

Thiếp đã mở miệng rồi.

02

Khi Bùi Kiêu xông vào, trong đã là một mảnh hỗn độn.

Ôn Nhược nằm sõng soài đất, ôm cánh tay của mình, khóc đến xé gan xé ruột.

Mấy nha hoàn luống cuống vây quanh nàng ta, vừa Bùi Kiêu liền như tìm được chỗ dựa.

“Tướng quân!”

Ánh mắt Bùi Kiêu lướt qua những mảnh sứ vỡ và vũng thuốc đen đất, cuối cùng dừng lại trên người ta.

Ánh nhìn của chàng lạnh như băng.

Mười năm rồi, đây là lần đầu chàng nhìn ta bằng ánh mắt ấy.

Trước kia, trong mắt chàng chỉ có ta.

Chàng từng nói: Dư Dư, đôi mắt nàng biết nói.

Giờ đây, chàng bước nhanh Ôn Nhược, nửa quỳ , cẩn thận dìu nàng ta vào lòng.

“Nhược nhi, xảy ra chuyện gì?”

Trong giọng chàng có thứ căng và xót xa ta chưa từng nghe qua.

Ôn Nhược mặt mày đẫm lệ, chỉ vào ta, nói còn không tròn câu:

“Là nàng ta… là nàng ta nguyền ta… nàng ta nói tay ta sẽ …”

Ánh mắt Bùi Kiêu lại phóng về phía ta, mang theo tra hỏi và lạnh.

Dư, là nàng làm?”

Ta không nhúc nhích.

Ta chỉ nhìn chàng.

Chàng mặc một thân kình trang màu huyền, càng tôn dáng người tắp, dung mạo lãnh tuấn.

Đây là người nam nhân ta yêu suốt mười năm.

Ta từng tưởng, chàng sẽ là chỗ dựa cả đời của ta.

Thế lúc này, chàng ôm một nữ nhân khác, chất vấn ta.

Một bà đánh bạo mở miệng:

“Tướng quân, vừa rồi… vừa rồi nhân nàng… nàng đã mở miệng nói chuyện.”

Thân thể Bùi Kiêu khựng lại một cái.

Chàng nhìn ta, trong mắt là chấn kinh, cùng một tia cảm xúc phức tạp khó nhận ra.

“Nàng nói gì?”

run lẩy bẩy thuật lại:

“Nàng nói… nàng nói tay Ôn cô nương sẽ , rồi… rồi Ôn cô nương liền té…”

Mày Bùi Kiêu nhíu , nặng như núi.

Ôn Nhược trong lòng chàng càng khóc dữ hơn.

“Bùi Kiêu ca ca, nàng ta biết yêu thuật! Nàng ta là yêu quái! Chính nàng ta hại muội!”

Bùi Kiêu vỗ lưng Ôn Nhược, giọng dỗ dành:

“Đừng sợ, có ta đây. Đại sắp .”

Chàng đứng dậy, từng bước đi về phía ta.

Bóng dáng cao lớn phủ , che khuất ánh nắng trên đầu ta.

Ta ở trong bóng râm.

Dư.”

Chàng gọi tên ta.

“Nhất định nàng phải cho ta một giải thích.”

Ta ngẩng đầu, đón lấy ánh nhìn của chàng.

Ta khẽ nói:

“Ta đã nói rồi, tay nàng ta sẽ .”

Giọng ta vẫn khàn, nhưng đủ rõ ràng.

Đồng Bùi Kiêu chợt co lại.

Chắc chàng không ngờ, mười năm sau, ta lại dùng giọng điệu như vậy nói với chàng.

Chàng đưa tay, muốn chụp lấy vai ta.

Ta lùi lại một bước, né đi.

Bàn tay chàng dừng giữa không trung, mặt nên cực khó coi.

“Rốt cuộc nàng muốn làm gì?”

Ta muốn làm gì ư?

Ta nhìn chàng, bỗng bật cười.

“Bùi Kiêu.”

“Ta chẳng muốn làm gì cả.”

“Ta chỉ muốn nói cho chàng biết.”

“Ngày mai là ngày lành.”

thích hợp để đưa tang.”

mặt chàng lập tức sầm.

“Câm miệng!”

Chàng gầm lên.

Như một con sư bị chọc giận.

Dư, ta cảnh cáo nàng, đừng ở đây giả thần giả quỷ!”

“Nhược nhi là muội muội của nàng, sao nàng có thể độc ác như vậy?”

Muội muội ư?

Ý cười nơi khóe môi ta càng sâu.

“Tướng quân quên rồi.”

“Hôm qua chính tay chàng đưa văn cho ta.”

“Giờ ta là thiếp.”

“Một kẻ làm thiếp, sao xứng làm tỷ tỷ của chính thất?”

Bùi Kiêu bị ta nghẹn đến không nói nên .

Lồng ngực chàng phập phồng dữ dội.

Đại xách hòm thuốc vội vàng chạy .

Bùi Kiêu lập tức xoay người, quay lại Ôn Nhược.

“Mau, xem cho nàng ấy!”

Đại quỳ , kiểm tra tay Ôn Nhược, mặt nặng nề.

“Tướng quân, cái này… xương rồi, còn trật khớp, thương nặng.”

Tiếng khóc của Ôn Nhược lại vút cao.

“Tay của muội… tay của muội có phải phế rồi không?”

Nắm tay Bùi Kiêu siết đến răng rắc.

Chàng quay đầu, trừng trừng nhìn ta.

Ánh mắt ấy, hận không thể nuốt sống lột da ta.

Ta đón lấy ánh nhìn đó.

Trong lòng một mảnh bình thản.

Thậm chí còn có chút muốn cười.

Mười năm rồi, Bùi Kiêu.

Chàng từng ta rút tên, từng ta chắn đao.

Chàng nói ta là mạng của chàng.

Giờ đây, mạng của chàng đã thành nữ nhân trong lòng chàng.

Còn ta thì sao?

Ta tính là gì?

Đại xử trí khẩn cấp cho Ôn Nhược, dùng nẹp gỗ cố định cánh tay nàng ta.

“Tướng quân, phải mau dùng thuốc tốt nhất, bằng không… e là sẽ để lại di chứng.”

Bùi Kiêu gật đầu.

“Dùng loại tốt nhất.”

Chàng bế Ôn Nhược lên.

Khi đi ngang qua ta, chàng dừng bước.

Chàng hạ giọng, chỉ đủ cho hai chúng ta nghe:

Dư, an phận một chút.”

“Nếu không, ta không ngại khiến nàng thật câm cả đời.”

Ta nhìn chàng.

Nhìn bóng lưng chàng ôm Ôn Nhược rời đi.

Giống như nhìn một người xa lạ.

Ta mở miệng, giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả trong nghe rõ:

“Tướng quân đi gấp vậy.”

“Là sợ không kịp dự đầu thất sáng mai sao?”

03

ta vừa dứt, cả lặng như chết.

Bước chân Bùi Kiêu khựng lại.

Chàng không quay đầu.

Nhưng cánh tay ôm Ôn Nhược rõ ràng siết hơn.

Ôn Nhược trong lòng chàng ngừng khóc, kinh hãi nhìn ta.

Đám nha hoàn gia nhân xung quanh, ai nấy mặt mày tái mét, thở mạnh cũng không dám.

nhìn ta như nhìn một ác quỷ bò lên từ địa ngục.

Tấm lưng Bùi Kiêu căng thành một đường cứng đờ.

lâu sau, chàng mới nghiến răng nặn ra vài :

“Nhốt nàng ta lại cho ta.”

“Không có lệnh của ta, không được ra ngoài.”

Hai bà thân hình vạm vỡ lập tức bước lên.

không dám chạm vào ta, chỉ đứng chặn trước cửa ta như hai pho môn thần.

Bùi Kiêu ôm Ôn Nhược, bước nhanh rời đi.

Bóng lưng chàng mang theo một tia ý vị… như bỏ chạy trong hoảng loạn.

Cửa bị đóng từ ngoài.

Sau đó là tiếng khóa sập.

Trong hẳn.

Ta ngồi trên ghế, bất động.

Vũng nước chết trong lòng ta, rốt cuộc cũng gợn sóng.

Đau.

Đau dày đặc.

Như vô số mũi kim, châm lên tim.

Ta tưởng ta đã chẳng còn bận lòng.

Nhưng khi chàng nhìn ta bằng ánh mắt ấy, khi chàng một nữ nhân khác đe dọa ta,

ta vẫn đau.

Mười năm kề vai sát cánh, mười năm nơi biên quan ta khổ sở chờ đợi.

Đổi lại một câu: “Khiến nàng thật câm cả đời.”

Được.

Hay lắm.

Bùi Kiêu, là chàng ép ta.

Ta bị nhốt tròn một ngày.

Không ai đưa cơm, không ai đưa nước.

Bọn hẳn muốn dùng cách này khiến ta khuất phục.

Khiến ta biến lại thành Dư ngoan ngoãn, không biết nói.

Trời rồi.

Trong đến đưa tay không năm ngón.

Ta hơi đói.

Cũng hơi khát.

Nhưng ta chẳng làm gì cả.

Ta chỉ lặng lẽ chờ.

Chờ ta ứng nghiệm.

Nửa đêm.

ngoài đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

Có tiếng nữ nhân thét gào, có tiếng nam nhân hoảng hốt gọi.

Rồi là tiếng bước chân dồn dập.

“Không xong rồi!”

“Có người chết rồi!”

“Mau đi bẩm báo tướng quân!”

Trong đêm tĩnh mịch, âm thanh truyền xa.

Ta cười.

Chàng xem, ứng nghiệm rồi.

nhanh, ổ khóa trên cửa ta bị mở.

Hai gia đinh xông vào, tay giơ đuốc.

Ánh lửa soi gương mặt trắng bệch.

“Tướng quân có lệnh, dẫn nàng qua đó.”

Ta đứng dậy, theo ra ngoài.

Dọc đường, hạ nhân trong phủ ta đều như gặp ôn thần, vội vàng tránh xa.

Nơi xảy ra chuyện là của Ôn Nhược.

Ở đó đã vây kín người.

Bùi Kiêu đứng giữa đám đông.

mặt chàng còn trầm hơn cả đêm.

đất nằm một người, phủ vải trắng.

tấm vải, thấp thoáng đường nét của một nữ nhân.

Ôn Nhược được người dìu, đứng cạnh Bùi Kiêu, toàn thân run rẩy, bàn tay còn lành siết tay áo chàng.

Nàng ta vừa ta, liền phát ra một tiếng thét ngắn, chói tai.

Ánh mắt Bùi Kiêu rơi lên người ta, phức tạp như một tấm lưới.

“Hôm nay ban chiều, nàng nói…”

“Trong phủ ngày mai sẽ đưa tang.”

Giọng chàng khàn đặc.

Ta gật đầu.

“Phải.”

Chàng chỉ vào thi thể đất.

“Nàng qua đó, xem xem nàng ta là ai.”

Ta bước .

Ngồi xổm .

Đưa tay vén tấm vải trắng lên.

tấm vải là một gương mặt trẻ trung quen thuộc.

Là tiểu nha hoàn thân cận của Ôn Nhược, Tiểu Thúy.

Chiều nay chính nàng ta đỡ Ôn Nhược, cũng chính nàng ta dùng ánh mắt oán độc trừng ta.

Lúc này, nàng ta trợn tròn mắt, mặt xanh tím, khóe môi còn vương một vệt máu đen.

Là dấu hiệu trúng độc.

Ta nhìn về phía những mảnh sứ vỡ ở góc không xa.

Chiều nay, bát canh tuyệt tự Ôn Nhược làm đổ.

Tiểu Thúy hẳn tiếc đám dược liệu quý ấy, lén thu dọn lại rồi tự mình uống.

Ta đứng dậy, quay đầu nhìn Bùi Kiêu.

“Xem ra, quan tài phải chuẩn bị cho gấp.”

Ôn Nhược rốt cuộc không chịu nổi nữa, sụp đổ gào lên:

“Là ! Chính là ! hại chết Tiểu Thúy! Con yêu phụ nhà !”

Bùi Kiêu không nói gì.

Chàng chỉ nhìn ta.

Trong mắt chàng có chấn kinh, nghi hoặc, sợ hãi, còn có một tia… mờ mịt chính chàng cũng chẳng nhận ra.

Chàng như không quen biết ta nữa.

Ta nhìn chàng.

“Tướng quân.”

“Giờ chàng tin chưa?”

“Tin rằng mỗi một câu thiếp nói ra…”

“Đều sẽ thành thật.”

ta như một búa nặng, nện vào tim từng người.

Đám đông xung quanh chẳng ai bảo ai, đồng loạt lùi hẳn một bước.

Trong mắt , không còn khinh miệt hay thương hại.

Chỉ còn… nỗi sợ thấu xương.

Môi Bùi Kiêu mấp máy.

Chàng muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng, một cũng không thốt ra được.

Ta bước lại gần chàng một bước.

“Tướng quân phủ đại hôn, còn định làm chứ?”

“Hỷ của chàng và nàng ta, có cần thiếp tặng thêm một phần hạ lễ không?”

“Ví như… biến hồng thành bạch ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương