Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Một tuần sau, Phó Ngạn Thừa đăng một tuyên bố công khai trên mạng.
Rất dài.
Hơn năm nghìn chữ.
Anh bắt đầu viết năm trước, mẹ anh nhảy xuống biển.
Viết về nỗi hận của mình.
Viết về cách anh từng lên kế hoạch trả thù.
Viết về anh tiếp cận tôi như thế nào.
Viết về cách anh ngụy tạo những đoạn video kia.
Viết về anh mua chuộc người khác tung tin đồn.
Viết về cách anh từng chút một hủy hoại cuộc đời tôi.
Đoạn cuối cùng:
“ Sênh chưa từng là đồ chơi của bất kỳ ai.”
“Mẹ cô ấy không phải.”
“Người sai là tôi, là cha tôi.”
“Tôi lỗi Sênh mẹ cô ấy, lỗi tất những người đã tôi dẫn dắt sai lầm.”
“Kể hôm nay, tôi giao nộp toàn bộ địa bàn, dùng những mình có để chuộc lại tội lỗi đã gây ra.”
Tuyên bố vừa đăng, thế giới ngầm chấn động.
Điện thoại tôi lại một nữa nổ tung.
Nhưng này, là lỗi.
Vô số tin nhắn riêng, vô số bình luận.
“ lỗi, năm đó từng mắng chị.”
“Đọc thấy đau quá, chị cố lên.”
“Phó Ngạn Thừa đúng là không phải con người.”
Tôi tắt máy.
Mẹ hồi phục rất nhanh, đã có thể xuống giường đi lại.
Bà ngồi cửa sổ phơi nắng, nhìn khu vườn nhỏ phía dưới.
“Sênh Sênh,” mẹ hỏi khẽ, “con hận cậu ta không?”
Tay tôi đang gọt táo khựng lại.
“Đã từng.”
“Còn bây giờ?”
Tôi không trả lời được.
Phó Ngạn Thừa lại đến.
này anh đội mũ, đeo khẩu trang, đứng cửa phòng bệnh, không dám vào.
“Tôi có thể nói riêng với Sênh câu không?” anh hỏi mẹ.
Mẹ nhìn tôi.
Tôi đi ra .
Trong cầu thang bộ, Phó Ngạn Thừa tháo khẩu trang xuống.
Anh gầy đi rất nhiều, quầng thâm dưới đậm đến đáng sợ.
“Tuyên bố… em đã xem chưa?”
“Rồi.”
“Những đoạn video đó…” anh hít sâu một hơi, “là giả.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Những người đàn ông trong đó đều là diễn viên tôi thuê.” Giọng anh rất khẽ. “Sau khi em hạ thuốc, tôi chỉ đưa em đến khách sạn.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi tôi chụp tấm ảnh, dùng kỹ thuật ghép ra những… đoạn video đó.”
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Vậy đêm đó, tôi… không xảy ra chuyện ?”
“Có xảy ra.” Phó Ngạn Thừa nhìn tôi. “Nhưng chỉ với tôi.”
Tôi sững người.
“Anh nói cái ?”
“Người em đêm đó, là tôi.”
Không khí như đông cứng lại.
“Anh hận tôi, vẫn lên giường với tôi?” Giọng tôi run lên.
Phó Ngạn Thừa cúi đầu.
“Đêm đó em hạ thuốc, ôm tôi khóc.”
“Em nói em thích tôi, nói cảm ơn vì nửa năm nay tôi đối xử tốt với em.”
Anh cười khổ.
“Ban đầu tôi chỉ định chụp tấm ảnh rồi đi.”
“Nhưng em kéo tôi lại, không tôi rời đi.”
“ Sênh, tôi hận em, nhưng tôi thích em.”
“Ngay đầu nhìn thấy.”
Tôi lùi lại một , lưng dựa vào tường.
“ nên anh mới nhân lúc tôi không tỉnh táo …”
“ lỗi.” anh đỏ lên. “Khi đó tôi… rất mâu thuẫn.”
“Tôi hận mẹ em, hận em là con gái bà ấy.”
“Nhưng tôi lại không thể khống chế được mình thích em.”
Anh tới một , định chạm vào tôi, rồi lại rụt tay về.
“ năm nay, không có nào tôi sống yên ổn.”
“Sau khi những đoạn video đó tung ra, tôi đã hối hận.”
“Nhưng không quay đầu được nữa.”
Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh.
Rất mạnh.
Rất vang.
Phó Ngạn Thừa không né.
“Cái tát này, tôi nợ em.” anh nói.
“Anh nợ tôi không chỉ có thế.” Giọng tôi lạnh như băng.
“Tôi biết.” Anh gật đầu. “Tôi sẽ dùng đời để trả.”
“Tôi không anh trả.” Tôi xoay người.
“Phó Ngạn Thừa, đời này tôi không muốn gặp lại anh nữa.”
10
Phó Ngạn Thừa thật sự đã giao nộp toàn bộ địa bàn.
Thuộc hạ của anh phát thông báo chính thức.
Mọi ăn chuyển giao.
Toàn bộ thế lực giải tán.
Vụ án của cha anh được lập hồ sơ.
Tội cưỡng hiếp.
Chứng cứ xác thực.
xét xử, tôi mẹ không đến.
Chúng tôi đang thu dọn hành lý.
phía châu Âu, viện điều dưỡng đã sắp xếp xong, mẹ thời gian hồi phục dài hạn.
Một cuộc sống mới, bắt đầu rồi.
Ti-vi đang phát tin tức.
“Cựu trùm xã hội đen Lục mỗ hôm nay tuyên án sơ thẩm, năm tù giam…”
Hình ảnh chuyển cảnh.
Phó Ngạn Thừa xuất hiện trong ống kính.
Anh phóng viên vây kín, cúi đầu.
Có người dí micro sát mặt anh.
“Lục tiên sinh, anh có hối hận không?”
Phó Ngạn Thừa ngẩng lên.
Ánh anh nhìn thẳng vào máy quay.
Như đang nhìn tôi.
“Hối hận.”
“Nhưng hối hận thì vô ích.”
“Tôi chỉ có thể dùng quãng đời còn lại để chuộc tội.”
Mẹ tắt ti-vi.
“Đi thôi, Sênh Sênh.”
Chúng tôi xách hành lý xuống lầu.
Dưới sảnh có một chiếc xe đỗ sẵn.
Phó Ngạn Thừa đứng cạnh xe.
Trong tay anh là một túi hồ sơ.
“Bác gái, Sênh.”
Mẹ theo phản xạ che tôi ra sau lưng.
“Cậu còn muốn nữa?”
Phó Ngạn Thừa đưa túi hồ sơ tới.
“Đây là tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ.”
“ trong là toàn bộ tiền tôi có.”
“Mật khẩu là sinh của cô.”
Tôi không nhận.
“Chúng tôi không .”
“Các người .” Phó Ngạn Thừa kiên quyết.
“ hồi phục của bác gái tiền. Cuộc sống nước đảm bảo.”
“Đây là duy nhất tôi còn có thể .”
Mẹ nhìn anh.
“Cha cậu vào tù rồi, thế lực không còn, bây giờ cậu chẳng có trong tay.”
“Đó là điều tôi đáng phải nhận.” Phó Ngạn Thừa nói.
“Bác gái, tôi không cầu các người tha thứ.”
“Tôi chỉ mong…”
“Các người sống tốt.”
Anh đặt túi hồ sơ xuống đất.
Rồi quay người rời đi.
Bóng lưng gầy gò.
Cô độc.
Tôi mẹ lên xe.
Xe chạy xa dần, tôi ngoái đầu nhìn lại một .
Phó Ngạn Thừa vẫn đứng đó.
Nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.
Như một pho tượng đá.
Cuộc sống châu Âu yên bình hơn tôi tưởng.
Mẹ hồi phục rất tốt, đã nhớ lại phần lớn mọi chuyện.
Tôi tìm được công trợ giảng tại một học viện âm nhạc địa phương, dạy piano trẻ em.
Tiền không nhiều.
Nhưng sạch sẽ.
Chiều hôm đó, tôi nhận được một kiện chuyển phát.
Không có người gửi.
Mở ra, là một cuốn album cũ.
trong toàn là ảnh chụp năm trước.
Ảnh tôi Phó Ngạn Thừa.
phòng đàn.
Trước cổng trường.
cửa hàng tiện lợi.
Mỗi một tấm, anh đều nhìn tôi cười.
Trang cuối cùng của album, kẹp một bức thư.
Chỉ dòng ngắn ngủi:
“ Sênh, lỗi.”
“ cảm ơn vì em đã từng xuất hiện.”
“Chúc em quãng đời còn lại, mọi điều đều tốt đẹp.”
Tôi gấp thư lại.
Cất vào ngăn kéo sâu nhất.
cửa sổ, nắng rực rỡ.
Mẹ đang tưới hoa ban công, khe khẽ ngân nga một khúc hát.
Tôi mở nắp đàn.
Bắt đầu chơi.
Trong gương, người phụ nữ ấy ánh bình tĩnh.
năm đã trôi qua.
Nỗi đau vẫn còn.
Vết sẹo vẫn đó.
Nhưng tháng, vẫn phải tiếp.
Giống như mẹ từng nói.
“Sênh Sênh, nhìn về phía trước.”
Tôi nhấn phím đàn, giai điệu tuôn chảy.
này là vì chính mình sống.
-HET-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình phần mềm dịch.
truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi cận cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa giàu được truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi liền 1 bộ truyện mới
🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – vì đam mê, sống nhờ 😎