Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

“Nghe nói cũng là bác sĩ à? viện nào nhỉ? Biết đâu Tiểu Cố quen đấy!”

Tôi cúi đầu uống nước như điên.

Tay Cố Thời An khựng lại, vỏ táo “phựt” tiếng, đứt đoạn.

Anh bất chợt ngẩng đầu lên, ánh sau tròng kính lóe lên vẻ dò xét: “Vậy à?”

Mẹ tôi lại tiếp tục “đâm dao”: “Nghe nói, thằng đó yếu sinh lý không?”

Tôi suýt sặc nước, ho rũ rượi, ôm ngực khụ khụ.

Cố Thời An đưa tay vỗ lưng cho tôi.

“Trời ơi, Tiểu Cố là chu đáo.” “Cặp này nhìn càng càng xứng đôi đấy!”

Mẹ tôi kéo tay dì Hứa lôi : “ rồi, dưới nhà sắp đến giờ nhảy rồi không?”“ , mau xuống thôi!”

7

Hai mẹ “biến mất” thần tốc.

Tôi đứng dậy về , Cố Thời An lặng lẽ theo sau.

“Tôi nhắc anh nha, ban ngày ban mặt vào con gái, bác sĩ cũng có y đức chứ?”

Tôi định đóng cửa anh dùng khuỷu tay chống cửa, giọng bình thản: “ tôi vẫn bộ drap gấu dâu ai đó đấy.”

anh thay !”

Tôi trợn : “Thay cái tấm xanh vô trùng anh thích ấy!”

cái chân dài kẹt thẳng vào khe cửa, anh cứ thế chen vào như không có chuyện gì: “Giang , tôi nào liếc đưa tình với đồng nghiệp nữ?”

“Mẹ tôi nói, đâu tôi, bác sĩ Cố đừng tự gán vai.”

“Vậy vì sao chia tay?”

Tôi ưỡn , cứng đầu đáp: “Kỹ thuật tệ, ngủ chán rồi.”

Anh bất ngờ áp sát, chóp mũi gần như chạm trán tôi: “Kỹ thuật tệ mỗi lần đều thay ga giường?”

Tôi: !!!

Tức chết mất!!!

Anh lách vào. Tôi giơ chân định đá anh.

Nhưng ngay đó, bắp chân tôi co rút đau điếng.

“AAAAAA!!!”

Tôi hét toáng lên, ngã sấp vào lòng anh. Trời biết đất biết, đau đến nỗi suýt gặp lại cụ kỵ luôn rồi!

Anh phản ứng cực nhanh, đỡ lấy tôi: “Sao thế?”

“Tôi… tôi chuột rút… Đau muốn chết luôn…”

Thái độ kiêu căng trước lập tức sụp đổ.

“Đừng cử động, thả lỏng ra.”

Anh bế tôi lên, đặt nằm ngang lên giường.

“Chỗ nào đau?”

“Khụ… đùi… đùi trên…”

Anh dùng đầu tay ấn nhẹ phần trên đầu gối tôi: “Ở đây à?”

Tôi đau đến mức rên rỉ: “… lên …”

tay anh trượt lên trên: “Đây?”

Tôi ôm gối, nghiến răng ken két: “Cố Thời An, anh đừng có hội giở trò…”

Khóe môi anh khẽ nhếch, gần như không nhận ra: “Có thể do chân kéo căng đột ngột, gây co thắt bắp dẫn đến chuột rút.

Thả lỏng chân.”

Tay anh nhẹ nhàng xoa bóp. Cảm giác căng cứng đau nhức dần tan biến.

nói thật… Tay anh là có tác dụng thật sự.

tay lướt qua chiếc quần ngủ in hình dâu nhỏ tôi: “Dễ chịu chưa?”

Tôi thử cử động chân: “Ừm… không đau rồi.”

Vị trí chuột rút là mặt trong đùi, hiện giờ tư thế nằm có phần… khá mờ ám.

Tôi đá nhẹ vào anh: “Không cần xoa .”

Nhưng anh nắm lấy chân tôi, lòng bàn tay ấm nóng áp vào da:“ sinh nhật bỏ lại là lỗi anh, nhưng đó xuyên tim…”

“Ai thèm nghe báo cáo công việc!”

Tôi đạp vào ngực anh: “Trong các anh bác sĩ chỉ có thôi!”

Anh căn bản không hiểu vì sao tôi giận. là thiên chức, tôi hiểu.

Nhưng ai vui nổi khi bạn trai cho leo cây ngày sinh nhật, rồi lại bắt gặp anh ta cười cười nói nói với cô gái khác?

Anh , thậm chí chẳng thèm dỗ tôi!

Tôi quay đầu , không thèm nhìn anh .

“Giang .”

Anh đột nhiên ngẩng đầu lên: “ chặn anh, ngày thứ 21, có tai nạn giao thông trùng tên với .

đó, anh sợ đến chết được.”

Tôi ngẩn ra.

đó anh phát điên tìm suốt bốn tiếng. Cuối cùng phát hiện quẩy trong bar với bạn.”

Ánh anh cụp xuống, có chút tủi thân,giống như chú chó lớn thương.

“Tôi… tôi…”

Tôi không biết nên nói gì . Mọi thứ… bỗng rối tung cả lên.

Không khí chợt nóng lên. Anh ngẩng đầu, kéo lỏng cà vạt. Rồi mở ba cúc áo sơ mi.

Hơi ngẩng đầu lên, đập vào tôi là vòm nửa kín nửa hở, xương quai xanh lộ rõ.

Anh cúi sát , môi gần như lướt qua vành tai tôi: “Bảo bối, đừng giận … được không?”

Hơi thở anh nóng rực. Tai tôi vừa nóng vừa tê.

Nhìn gương mặt anh… Tôi lại vô dụng mềm lòng.

Anh lại ghé sát hơn, kéo dài giọng đầy dụ dỗ: “Bảo bối, muốn hôn hôn không?”

Tên đàn ông xấu xa lại quyến rũ tôi.

Phản ứng sinh lý là không đỡ được. Cai “chuyện đó” bao lâu nay rồi…

Thật sự muốn đè anh xuống ngay tại chỗ! Không hôn phí trời!

Dưới lầu vang lên bài nhạc “Bướm say rượu” đội nhảy quảng trường.

Cảm giác như vụng trộm.

Tiếng nhạc lẫn tiếng hôn nhau đầy ám muội. Kích thích đến mức khiến ta điên đảo.

Chúng tôi hôn nhau đến mức trời đất đảo điên.

“Cái hướng dẫn anh gửi … có thực hành không?”

“Chưa…”

tay anh bắt đầu lượn lờ không an phận: “Là bác sĩ phụ trách, anh có thể đích thân hướng dẫn.”

Tôi chợt nhớ đến câu mẹ anh từng nói:“Thằng bé ấy nghiêm túc lắm.”

Tôi âm thầm chửi thề:“ nghiêm túc nào hôn lại sờ khắp nơi như vậy?”

Biến thái mặc vest!

8

Ngay hai đứa tôi hôn đến không nỡ rời…

Điện thoại rung lên.

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia hốt hoảng: “ ! ngoại con ngất ở dưới lầu rồi!”

Không kịp nghĩ gì thêm, tôi và Cố Thời An lao xuống lầu.

Thấy mẹ tôi cầm hộp thuốc trợ tim, cuống cuồng chạy tới chạy lui.

Cố Thời An lập tức nhập vai bác sĩ chuyên nghiệp.

“Gọi 115 chưa?”

“Gọi rồi gọi rồi, sắp tới rồi.”

tay anh đặt lên tay tôi bắt mạch: “Nhồi máu tim cấp tính.

Đừng di chuyển , để nằm nguyên vị trí chờ xe cấp .”

Tay lại anh nhanh chóng cởi khuy áo , bắt đầu tiến hành hồi sức tim phổi ngay tại chỗ.

Chẳng bao lâu, xe thương đã tới. Cả nhà tôi lập tức theo đến viện.

Chúng tôi chờ rất lâu.

Mãi cho đến khi cửa cấp bật mở.

“May bác sĩ Cố cấp kịp thời, đã qua cơn nguy hiểm rồi.

Cần nghỉ ngơi vài ngày, sau đó tiến hành phẫu thuật bắc cầu động mạch vành. Bác sĩ Cố sẽ là trực tiếp thực hiện ca mổ.”

Cả nhà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cho đến khi có bác sĩ khác nhìn về phía Cố Thời An, trêu chọc: “Ơ kìa, bác sĩ Cố nay ăn mặc có gu ghê ha~”

Tùy chỉnh
Danh sách chương