Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lúc này, mọi ánh mắt mới đổ dồn về phía chúng tôi.
Cổ áo sơ mi của Cố Thời An bung gần hết. Yết hầu còn rõ vết hickey hình trái dâu đỏ chót.
Còn tôi áo quần xộc xệch, ra khỏi nhà vội quá, hai đứa còn mỗi người mang chiếc dép. Cả hai đều môi đỏ tấy mới hôn sưng.
tôi tròn mắt phản ứng: “Hai đứa bây… trốn trong phòng hôn nhau hả?!”
Không khí rơi im lặng.
Cố Thời An vừa cài cúc áo vừa lúng túng.
Tôi giả vờ ho nhẹ, lắp bắp nói dối: “Bọn con… là ăn mì cay quá thôi…”
Cả đám người đứng đó bán tín bán nghi.
Đúng lúc ấy, Cố Thời An chỉ về phía giường : “Bà tỉnh rồi.”
Mọi sự chú mới chuyển khỏi tụi tôi.
Anh bước tới gần: “Bây giờ bà thấy thế nào rồi ạ? Có thấy tức ngực không?”
Bà tôi vừa mở mắt, nhìn thấy gương anh liền giật mình la to: “Ôi giời ơi, tôi chết thật rồi ? Sao lại thấy tiên ông thế này?”
tôi nửa cười nửa mếu nhắc: “ , là bác sĩ Cố, chính cậu ấy cứu .
Vài hôm nữa còn là người mổ cho nữa cơ.”
Bà tôi lập tức tỉnh táo hẳn, gật đầu ơn rối rít: “ ơn cậu nhiều lắm, bác sĩ trẻ . Mà… cậu lấy vợ ?”
Cố Thời An lễ phép đáp: “Dạ, ạ.”
Bà tôi bỗng ánh mắt sáng rỡ: “Cậu cứu mạng tôi, tôi cũng nên báo đáp.
Hay tôi… lấy thân báo đáp nhé?”
Tôi bên cạnh: ??? Cả nhà tôi đúng là mê trai nặng rồi.
Bà chỉ tay về phía tôi: “Nhìn xem, tôi được không?”
Anh lén liếc tôi cái, khóe môi cong nhẹ: “Rất tốt ạ.”
Bà tôi nắm lấy tay tôi, thở dài sầu não: “ , bà vừa mới gặp cố tổ con trong mơ.Bà ấy nói bà không qua nổi năm nay… trừ phi con cưới chồng bà… xông hỷ.”
Tôi: ??? Ủa???
Hai bà đứng bên nghe xong, bắt đầu tra lịch xem ngày cưới: “Cho tụi nhỏ cưới liền đi!!!”
Bà tôi phụ họa liên tục: “Tiền sính lễ đủ không? Không đủ bán bộ gỗ trắc vàng ông con lại!”
Đầu tôi muốn nổ tung.
Bà tôi cũng giống tôi, trúng “độc” của Cố Thời An rồi. Nằm trên giường mà miệng vẫn không ngừng nhắc tới “ rể xông hỷ”.
Vừa thấy tôi phòng, bà đã giơ cái hộp bánh nhỏ khoe ngay: “ , nhìn nè, bánh nhỏ Tiểu Cố mua cho bà , ngon ghê luôn!”
Tôi bĩu môi, giả vờ hờn dỗi: “Con cũng mua cho bà mà? Sao bà không khen con câu nào?”
“Cái con mua mốc meo rồi.”
“Đó là bánh bông lan phủ chà bông…”
Đang nói dở, Cố Thời An bước với hai cốc sữa trên tay, cười nhẹ nhàng: “Bà ơi, sữa bà dặn ạ.”
Tôi trố mắt: “Không phải chứ… bà vừa ra khỏi phòng cấp cứu mà đã ăn bánh uống sữa?”
Bà ôm ly sữa, hút sột soạt: “ sao nào?”
Tôi: …
Cố Thời An nhịn cười, đưa cốc còn lại cho tôi: “Sữa tươi trân châu nướng đường đen, loại không đường.”
Hừm, coi có tâm . Tôi cũng ôm ly sữa, hút sột soạt theo.
Bà tôi nhìn hai đứa ngồi cạnh nhau, lại kéo tay tôi thở dài: “ , bà lại mơ thấy cố tổ con đêm qua.
Bà ấy nói nếu con cưới trong năm nay rồi sinh năm sau, bà có thể sống tới tròn trăm tuổi đó.”
Tôi: ??? “Hôm qua bà còn bảo mơ thấy cố tổ dưới âm phủ đang giữ chơi mạt chược cho bà mà?”
“Không mâu thuẫn hết.”
Bà kéo nạ dưỡng khí xuống, nói hùng hồn: “Hai đứa đứng lề mề làm ? Cản trở bà kéo dài tuổi thọ !
Đi làm việc chính đi! Bà còn chờ bồng !”
9
Tôi và Cố Thời An bị “” ra khỏi phòng .
Ngoài hành lang, anh chậm rãi tháo ống nghe treo quanh cổ xuống. Mùi cồn y tế lẫn với hương nước hoa gỗ nhè nhẹ phả tới.
“Chiều nay anh còn ca mổ, chắc ‘nuôi’ em kịp. Hay đợi anh tan ca nhé?”
Tôi: !!! “CỐ! THỜI! AN! Em còn đồng quay lại với anh ! muốn làm cái với anh hả?!”
Anh làm sao có thể mang cái lạnh lùng đó mà nói lời trêu chọc tỉnh queo không?
“Em đang nghĩ cái vậy?”
Anh cong môi cười, gõ nhẹ lên đầu tôi: “ anh là giờ ăn rồi, nhưng anh không có nhiều thời gian ăn cùng em.”
Tôi: …… Tên đàn ông khốn kiếp, rõ ràng cố tình!
Tôi không thèm anh. Anh đưa tay xoa đầu tôi, đang vuốt mèo: “Gần viện chẳng có nhà hàng nào ngon.
Thời gian có hạn, mình ăn tạm ở căng tin được không?”
Tôi vốn định từ chối. Nhưng bụng lại không biết điều mà “gừ gừ” hai tiếng.
Thế là tôi lặng lẽ đi theo anh.
Chọn xong đồ ăn, hai đứa tìm chỗ ngồi.
Căng tin toàn là đồng nghiệp của anh. Nhìn thấy tôi đi cùng Cố Thời An, nấy đều trêu chọc: “Bác sĩ Cố, dắt người nhà tới ăn cơm ?”
Anh mỉm cười gật đầu. Trông nghiêm túc lạ.
lúc còn quen nhau, anh cũng y chang vậy. Nắm tay thôi mà cũng ngại, lúc nào cũng phải giữ hình tượng.
Thế nên sau lưng từng có người tán: “Không biết bác sĩ Cố có thực sự thích bạn không nhỉ? Nhìn chẳng thân mật chút nào.”
Có trời mới biết, lúc cởi blouse trắng ra, tôi bị anh hành mức không xuống nổi giường.
Tên này đúng là kiểu người “ngoài lạnh trong nóng”, hai rõ rệt.
Đúng lúc đó, cô vẫy tay gọi chúng tôi: “Anh Cố, bên này còn chỗ!”
Là sư muội của anh, hiện là trợ lý thực tập cho anh.
Lúc tôi theo anh, cô ấy góp không ít tưởng.Cũng uống kha khá sữa tôi mua.
Cố Thời An bê khay cơm, dẫn tôi tới ngồi cùng.
Vừa thấy tôi, mắt cô ấy sáng rỡ: “Chị ! Lâu quá rồi không thấy chị viện chơi!”
Tôi há miệng, lời tới cổ họng rồi lại nuốt xuống. Không lẽ nói là do… chia tay nên không tới nữa?
“Ừm… anh ấy bận, em không muốn làm phiền.”
Sư muội lại chẳng nghĩ nhiều, cười hì hì: “Chị cứ tới làm phiền đi ạ!
Dạo gần , trông anh Cố tảng đá nhớ vợ luôn ấy. Người ngoài nhìn còn tưởng anh bị đá cơ!”
Cố Thời An liếc sư muội, giọng nghiêm khắc: “ án viết xong ?”
Sư muội lập tức cúi đầu.
Vài đồng nghiệp khác tò mò ghé qua: “Nghe nói là chị dâu theo bác sĩ Cố , bọn em thật sự rất tò mò, chị làm cách nào cưa đổ được ‘hoa cao lãnh’ vậy?”
Tôi ngại ngùng gãi đầu: “… kiên trì theo , dày mà cưa thôi!”
Ngay lúc đó, từ đối diện vang lên giọng điệu đầy châm chọc: “Thật ngưỡng mộ cô , có can đảm theo ngược.
Nghe nói đàn ông ít khi từ chối người tự dâng tới.
Nhưng ngày nào đó, cũng sẽ chán thôi nhỉ?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Chính là cái cô bác sĩ hôm .
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tôi vừa định phản bác, sư muội đã giành nói , nhái đúng giọng điệu của cô kia:
“Bác sĩ Hàn, chị đọc bài ‘chicken soup độc hại’ ở đâu vậy?
Xin hỏi anh đồng nghiệp ở , nếu Lưu Diệc Phi theo anh, các anh có chán không?”
nam bác sĩ thi nhau phụ họa: “Tôi sẽ quỳ mỗi ngày đón cô ấy về nhà.” “Mơ cũng cười tít mắt.” “Tôi đổi họ theo luôn cũng được.”
Sư muội hất cằm tự hào:“, chị dâu xinh đẹp tính tình lại dễ thương, ngồi cạnh anh Cố đúng là đẹp đôi hết sức.
Còn nữa, anh Cố giờ luôn nghiêm túc.
Tôi còn nhớ tháng có nữ bác sĩ thực tập ngực khủng, ngày nào cũng mặc áo hai dây đợi anh tan làm, anh Cố suýt nữa gọi bảo vệ.”
Sư muội tiếp lời, đầy mỉa mai: “Hôm nay cơm mặn quá ?
Anh Cố có bạn , bác sĩ Hàn gấp vậy? Người ngoài nhìn còn tưởng bác sĩ Hàn thầm yêu chồng người khác nữa ấy, thế … có hơi vô đạo đức rồi đó nha?”
Trời ơi! Cái miệng của sư muội tôi!
Tôi phải bao cho cô ấy thêm mười ly sữa nữa!
Cô bác sĩ kia đỏ cà chua chín. “Bốp” tiếng, ném đũa xuống rồi quay đầu bỏ đi.
Vài đồng nghiệp nhỏ giọng tán: “Đúng là gen Z dũng ghê, bình thường dám đụng Hàn Tân Nhã chứ, còn là họ hàng của viện trưởng nữa mà.”
Sư muội nhún vai không tâm: “Em là thực tập sinh nghèo, sợ ?”
Nói rồi còn liếc Cố Thời An đầy đồ, giọng nịnh nọt: “Vả lại em có đại ca là anh Cố mà! Anh Cố sẽ che chở em đúng không, hihi~”
10
ngờ, vừa ăn cơm xong đi vệ sinh, lại đụng ngay bác sĩ Hàn.
Cô ta đang đứng Cố Thời An, mắt đỏ hoe, hai tay nắm chặt, run rẩy:“Cố Thời An, em tưởng anh luôn hiểu tình của em.”