Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Là… Diệp Tư Nhiên.
Gương mặt ấy, cả Khánh An này không ai có thể nhầm lẫn được.
Chúng tôi lúc này đều không mảnh vải che thân.
lẽ…?
Một vài hình ảnh mơ hồ của đêm chợt hiện lên trong đầu.
Tôi ôm eo một người đàn ông, cứ mà mò mẫm xuống dưới.
Lột sạch quần áo anh ta, còn khóc nói đừng đi.
đó thì — đè người ta xuống cưỡng ép.
Tôi… tôi cưỡng ép Diệp Tư Nhiên?
Não tôi tạm thời sập nguồn.
tôi quyết định, khi cậu ấy tỉnh lại, chạy trốn.
Tôi rón rén nhặt lại quần áo vương vãi khắp sàn.
Thấy cậu ấy vẫn chưa có dấu hiệu thức dậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, len lén chuồn ngoài.
lưng bỗng vang lên một giọng nói lùng không cảm xúc:
“ Lâm, bắt cô về cho tôi.”
05
Tôi hoảng thật sự, không dám về nhà họ , cũng dám liên lạc Diệp Tinh Nhiên.
Tôi sĩ diện, bao nhiêu năm nay có tình ý Diệp Tư Nhiên mà bao giờ dám công khai.
Đến giờ, Diệp Tinh Nhiên vẫn tưởng tôi là đồng minh của nó, cùng chiến tuyến chuyên lén lưng mắng anh trai nó lùng.
Nếu nó biết tôi đã “cưỡng hôn cưỡng sắc” Diệp Tư Nhiên, chắc chắn sẽ truy sát tôi tới cùng.
Nó coi tôi là chị em tốt, mà tôi thì lại âm thầm làm chị dâu nó… là tội không thể tha.
Nghĩ tới nghĩ lui, còn một nơi an toàn nhất — nhà họ Tần.
Tần Dục cũng là thanh mai trúc mã của tôi nhỏ.
Nhưng một tháng , tôi lén nghe ông nội định kết thông nhà họ Tần, là tôi bơ luôn cậu ta đó.
mà như có thần giao cách cảm, tôi tới cổng nhà họ Tần thì thấy Tần Dục bước xuống chiếc Porsche.
Toàn thân cậu ta nồng nặc mùi rượu và khói thuốc, mắt đỏ ngầu tơ máu.
là biết lại lượn lờ quán bar cả đêm.
“Yo, không đại thư đây sao, gọi không nghe, nhắn tin không trả lời.”
Tần Dục mắt sáng lên, đuôi mắt nhếch nhẹ, chậm rãi bước đến mặt tôi.
Chiều cao một mét chín đổ bóng xuống, che tôi kín mít.
Tầm mắt của tôi ngang ngực cậu ta.
nói thật, Tần Dục dạo này cao lên , vóc dáng cũng được lắm.
Nhưng mà, vẫn kém Diệp Tư Nhiên một chút.
Tôi ngẩng đầu nói: “Tôi đến tá túc vài hôm, này không được để lộ ngoài.”
Tần Dục lại bước tới gần , nhướng mày: “Ồ? Không đuổi cậu nhóc họ Diệp nữa à?”
tên này là cố tình nhắc đau lòng.
Tôi chột dạ, cười khan một tiếng: “Cậu ta là đồng tiền à? Tôi đuổi làm gì? Rốt cuộc có cho tôi nhờ không, nói một câu dứt khoát đi.”
Tần Dục huýt sáo, ném chìa khóa xe cho quản thong dong bước vào biệt thự.
“Tôi chối cô bao giờ chưa? bao lâu cũng được.”
Đi được mấy bước, cậu ta đột nhiên dừng lại, tôi không để ý nên đâm sầm vào lưng cậu ta.
Tần Dục quay đầu lại tôi: “Nói , đừng làm phiền tôi tán gái.”
Tôi trợn trắng mắt.
“Bớt hại đời mấy cô gái nhà lành lại đi, đỡ mang tiếng xấu khắp nơi, học tập người ta Diệp Tư—”
Tôi suýt buột miệng nhắc đến Diệp Tư Nhiên, vội vàng ngậm miệng lại.
Tần Dục ghé sát, cười xấu xa: “Tiếng xấu thì sao, không vẫn còn cô làm chỗ dựa cho tôi đấy thôi?”
“Nghe nói ông nội cô kết thông nhà tôi, hay cô suy nghĩ nghiêm túc về tôi thử xem?”
Tôi đầu đến chân liếc cậu ta một lượt, hỏi lại: “Lấy cậu thì tôi được gì? Được cậu bao giờ về nhà hay được cậu không thích tắm?”
Tần Dục kéo cổ áo, hít hít bĩu môi lầm bầm: “Tôi thơm mà, không biết bao nhiêu cô tranh nhau đòi được tôi ‘cưng chiều’ cơ đấy.”
Tôi lại trợn mắt lần nữa, buồn đôi co, vòng người cậu ta bước lên tầng.
Tôi vốn quen thuộc nhà họ Tần, trên tầng hai còn có hẳn một phòng dành riêng cho tôi.
06
Tần Dục làm gì thì làm, chứ giữ kín miệng thì công nhận.
Nửa tháng trôi , vậy mà cậu ta không hé nửa lời tôi trốn nhà họ Tần cho bất kỳ ai biết.
Quản nhà họ Tần còn bảo, chưa từng thấy thiếu nhà mình chịu khó về nhà giờ suốt nửa tháng liền như vậy, còn chăm đi làm.
Còn Tần Dục có về nhà giờ hay không tôi quan tâm, biết rằng sống nhà họ Tần còn thoải mái cả nhà mình.
Cơm bưng nước rót, gì có nấy.
Ai bảo hồi bé tôi từng giúp Tần Dục bắt cóc nhái, cậu ta còn thề sẽ làm đầy tớ trung thành của tôi cả đời.
Cũng là trung thành thật, tôi rất hài lòng.
Hôm đó, tôi ngồi co ro trên sofa cùng Tần Dục chơi game, thì quản hớt hải chạy vào.
thở hổn hển nói: “Thiếu , bên ngoài có rất nhiều người tới tìm cô , cậu mau xem đi.”
Tôi còn nghĩ làm gì mà nghiêm trọng , có bao nhiêu người đâu.
Ngay giây , một đám người đen nghịt ầm ầm xông vào nhà.
Cả tôi và Tần Dục đều sững người, quên cả cử động.
Bọn họ tự động tách làm hai hàng, chừa lại một lối đi giữa.
Một bóng dáng quen thuộc, cao ráo anh tuấn, chậm rãi bước đám người.
Diệp Tư Nhiên…
Áp suất quanh người anh ta thấp đến đáng sợ, cả người như được bao phủ trong băng .
Tôi chưa từng thấy anh ấy như vậy.
giờ dù Diệp Tư Nhiên có lùng tôi, cũng chưa bao giờ khiến tôi run rẩy này.
Quả nhiên, tôi bỏ trốn là — phá thân “trai tân” của người ta, anh ấy chắc chắn giận lắm.
Diệp Tư Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt dài hẹp ẩn chứa cảm xúc tôi không tài nào hiểu nổi, ánh dừng lại trên người tôi và Tần Dục.
Lúc này tôi mới giật mình nhận — tôi tựa vào đùi Tần Dục, trong mắt Diệp Tư Nhiên , khác gì nằm trong lòng cậu ta.
Tôi vội vàng bật dậy, ngồi thẳng lưng như học sinh học bị cô giáo bắt quả tang làm xấu.
Tần Dục nhíu mày, cũng ngồi ngay ngắn tôi.
Cậu ta đặt tay lên vai tôi, nhướng mày nói: “Tổng giám đốc Diệp đến tận nơi, còn mang cả đội người này, tôi nhát gan lắm đấy. Hù tôi sợ, Mặc sẽ đau lòng lắm nha.”
Ánh mắt Diệp Tư Nhiên chuyển đến bàn tay khoác trên vai tôi của Tần Dục, lại càng .
Anh ta chậm rãi mở miệng: “ Mặc, tôi về.”
Chắc chắn anh giận đó.
Anh hẳn là ghét tôi lắm, ghét kiểu tôi ngang ngược chiếm đoạt anh như vậy.
Tôi cụp mắt, ngoan ngoãn không dám lên tiếng.
Tần Dục ôm chặt tôi , nói: “Cậu xem, cô ấy có về cậu đâu?”
Một khoảng im lặng căng thẳng.
Tôi lắp ba lắp bắp: “Tôi… tôi không về đâu, đây rất tốt…”
Nói xong, tôi lén lút quan sát sắc mặt Diệp Tư Nhiên.
Không hiểu vì sao, nhỏ tôi đã luôn bị khí chất của anh áp chế.
Diệp Tư Nhiên lùng liếc tôi: “Cô thật sự đã nghĩ kỹ chưa?”
Anh không gọi tôi là Mặc nữa, mà chuyển sang gọi “cô ”.
Tim tôi co thắt từng cơn.
Tần Dục biết tôi trốn ai, nhưng tôi chưa bao giờ kể cho cậu ta biết rõ lý do.
Thấy tôi sợ đến mức như con thỏ, Tần Dục nheo mắt, cười nhạt: “Cậu ta nắm được bí mật gì của cậu à? Nói đi, tôi giúp cậu đòi lại.”
Tôi thở dài, mím môi, cuối cùng cũng nói thật.
khác thì còn giấu được, chứ bí mật của tôi chính là… “tấm thân trai tân” của Diệp Tư Nhiên.
nữa đội hình bảo vệ đông nghịt này, Diệp Tư Nhiên chắc chắn không định về tay không.
Tần Dục liệu có cản nổi?
Tôi kéo tay Tần Dục xuống khỏi vai mình, nói nhỏ: “Không có bí mật gì lớn, là hiểu lầm thôi. Cảm ơn mấy ngày , hẹn gặp lại .”
Tần Dục khựng người, ánh mắt hiện lên chút thất vọng nhanh chóng biến mất.
Diệp Tư Nhiên mím môi nhạt: “Đưa cô đi.”
Hai vệ sĩ bên cạnh anh rất hiểu ý, một trái một mời tôi rời đi.
Tôi còn chưa kịp nhấc chân, Diệp Tư Nhiên đã bước xa .
Giống như suốt hai mươi năm , anh vẫn luôn để lại cho tôi một bóng lưng.
07
đây, tôi sẽ không biết xấu hổ mà chạy , gọi anh: “Đợi em !”
Nhưng hôm nay, hai chân bỗng như đổ chì, nào cũng không đuổi kịp.