Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

11.

Thế giới của Chu Hạo… sụp đổ rồi.

Anh ta Tần Tranh chỉ là một dây leo bám vào mình.

Rời khỏi cái cây lớn là anh ta… cô héo tàn.

Anh ta từng rất đắc ý vì có thể “nuôi” được một người phụ nữ.

Anh ta tận hưởng cảm giác kiểm soát và ưu việt đó.

Nhưng bây giờ anh ta phát ra…

dây leo mà anh ta tưởng tượng thực ra là một cây cổ thụ khổng lồ.

Còn bản thân anh ta…

là kẻ đáng thương phải bám vào người khác.

Sự đảo lộn nhận thức này đối với anh ta là một cú đả kích mang tính hủy diệt.

Anh ta đầu mất ngủ triền miên.

Mỗi khi nhắm mắt lại, trước mắt anh ta là gương bình tĩnh và xa cách của Tần Tranh.

Là tấm ảnh chụp màn hình một trăm tám mươi vạn chói mắt kia.

Còn có những của giám đốc Trương từ công ty quản lý tài sản.

“Tài sản trước hôn nhân.”

“Đầu tư thiên thần.”

“Tăng giá gấp mười lần.”

Mỗi từ đều giống như một chiếc búa nện thẳng vào tim anh ta.

Anh ta không thể hiểu nổi.

Tần Tranh rõ ràng giàu như vậy…

vì sao vẫn gả cho anh ta?

Vì sao lại anh ta trong căn nhà trả góp chưa đến chín mươi mét vuông?

Vì sao đựng sự soi mói và cay nghiệt của anh ta?

Vì sao lại giả vờ một bà nội trợ bình thường…

ba năm nhẫn nhịn như vậy?

Anh ta mãi vẫn không hiểu.

Cuối

anh ta rút ra một kết luận mà chính bản thân cũng không muốn chấp nhận.

Là vì .

Bởi vì lúc đó, Tần Tranh thật sự anh ta.

Cho nên cô vì anh ta mà thu lại toàn ánh sáng của mình.

Sẵn sàng anh ta “phấn đấu”.

Còn anh ta…

lại coi tình quý giá ấy là điều hiển nhiên.

Thậm chí vứt bỏ nó như một món đồ cũ.

Nhận thức này khiến Chu Hạo đau đớn tột .

Anh ta đầu cuồng lại quá khứ.

những bữa cơm Tần Tranh nấu cho anh ta mỗi ngày.

căn nhà gọn gàng sạch .

những lần anh ta ốm, Tần Tranh thức trắng đêm chăm sóc.

mỗi lần anh ta về nhà, có một ngọn đèn ấm áp chờ đợi.

Những điều bình thường mà trước đây anh ta từng xem nhẹ…

bây giờ lại trở thành ký ức quý giá nhất.

Nhưng anh ta không thể quay lại nữa.

Ngôi nhà của anh ta bây giờ lạnh lẽo vô .

Quách Lâm là kiểu phụ nữ sự nghiệp.

Cô ta không biết nấu ăn, cũng không muốn việc nhà.

Nhà có thuê người giúp việc theo giờ, nhưng lúc nào cũng bừa bộn.

Anh ta tan về nhà thường chỉ đối diện với căn phòng trống và những hộp đồ ăn ngoài.

Mâu thuẫn giữa anh ta và Quách Lâm cũng ngày càng nhiều.

Quách Lâm trách anh ta không có chí tiến thủ.

Trách anh ta quá khó chiều.

Anh ta lại chê Quách Lâm không dịu dàng, không chu đáo.

Chỉ một chuyện nhỏ cũng có thể cãi nhau đến long trời lở đất.

Đặc biệt là khi Vương Lệ biết được tài lực thật sự của Tần Tranh…

bà ta càng không vừa mắt Quách Lâm.

Bà ta vô tình hay cố ý đem hai người ra so sánh.

“Nhìn Tần Tranh mà xem. Trước kia tuy không đi nhưng ánh mắt đầu tư tốt biết bao. Chính nó là núi vàng!”

“Còn cô thì sao? Lương tháng chút xíu, còn chẳng đủ trả tiền nhà!”

“Con trai tôi đúng là mù mắt. Vứt dưa hấu nhặt hạt vừng!”

Những đó hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Quách Lâm.

Chiến tranh giữa cô ta và Vương Lệ bùng nổ dữ dội.

Trong nhà ngày nào cũng náo loạn.

Chu Hạo kẹt giữa hai người, thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Anh ta đầu hối hận.

Hối hận đến phát .

Nếu ngày đó anh ta đứng ra bảo vệ Tần Tranh khi mình sỉ nhục cô.

Nếu ngày đó anh ta không dễ dàng đồng ý ly hôn.

Nếu ngày đó anh ta đối xử với Tần Tranh tốt hơn một chút…

Vậy thì tất những thứ đó bây giờ không phải đều thuộc về anh ta sao?

Căn hộ sang trọng ở Vân Đỉnh Thiên Khuyết.

Một trăm tám mươi vạn tiền thuê mỗi tháng.

Anh ta đã có thể trở thành người khiến thành phố phải ghen tị.

Chứ không phải như bây giờ.

trong căn nhà trả góp.

Lái chiếc xe nội địa bình thường.

Ngày ngày bận rộn vì cuộc .

Còn phải đựng một người vợ mạnh mẽ và một bà khó chiều.

Càng anh ta càng không cam lòng.

Càng anh ta càng thấy…

mình phải giành lại Tần Tranh.

Anh ta rằng trong lòng Tần Tranh vẫn còn có mình.

Dù sao họ cũng có ba năm tình cảm.

Một người phụ nữ từng vì một người mà từ bỏ nhiều như vậy…

không thể nói hết là hết .

Sự lạnh lùng trước đó…

chắc chỉ là đang giận dỗi.

Thế là anh ta đầu nhắn cho tôi.

WeChat bị chặn, anh ta dùng nhắn điện thoại.

“Tần Tranh, anh biết anh sai rồi.”

“Ba năm qua là anh có lỗi với em.”

“Anh không nên để anh nạt em, không nên lạnh nhạt với em.”

“Anh là đồ khốn.”

“Em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Chúng ta tái hôn đi. Trở về như trước, anh đảm bảo này đối xử với em tốt gấp đôi.”

“Anh anh xin lỗi em.”

“Anh giao toàn thẻ lương cho em.”

“Chỉ cần em quay lại, em bảo anh gì anh cũng .”

Từng nhắn đầy hối hận và hạ mình.

Hoàn toàn khác với dạng ngạo mạn của anh ta trước cổng Cục Dân chính.

Tôi đọc những nhắn đó…

chỉ thấy buồn nôn.

Không trả một chữ.

Trực tiếp chặn số điện thoại của anh ta.

Nhưng Chu Hạo vẫn không từ bỏ.

Không gọi được điện thoại, anh ta đầu đến những nơi tôi có thể xuất .

Phòng gym.

Spa.

Thậm chí trước tòa nhà công ty của bạn tôi.

Một buổi chiều.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng yoga.

Thì nhìn thấy anh ta đứng trước cửa.

Anh ta gầy đi rất nhiều.

Râu ria lởm chởm, mắt hõm sâu.

Nhìn thấy tôi, mắt anh ta sáng , tức chạy đến.

“Tần Tranh!”

12.

Chu Hạo chắn ngang trước tôi, trong mắt dâng đủ loại cảm xúc phức tạp.

Hối hận, cầu xin, còn có chút cuồng được ăn ngã về không.

“Tần Tranh… cuối em cũng gặp anh.”

Giọng anh ta khàn đặc.

Tôi cau mày, lùi lại một bước, cố ý kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Tôi không đến để gặp anh.”

“Tôi chỉ tình cờ đi ra từ đây thôi.”

“Tránh ra. Tôi không muốn nhìn thấy anh.”

Sự lạnh lùng của tôi giống như một chậu nước đá dội thẳng đầu Chu Hạo.

Nhưng anh ta không lùi.

Ngược lại còn tiến thêm một bước, vươn muốn nắm lấy tôi.

“Tần Tranh, đừng đối xử với anh như vậy.”

“Anh biết em vẫn còn giận.”

“Em đánh anh, mắng anh cũng được… chỉ cần em đừng mặc kệ anh.”

dạng hạ mình đó khiến tôi cực kỳ khó .

Người từng sai khiến tôi như sai khiến người hầu, từng coi tôi như bụi đất…

bây giờ lại giống một con chó đang vẫy đuôi cầu xin.

Nhưng trong lòng tôi không hề có chút hả hê nào.

Chỉ có chán ghét.

“Chu Hạo, anh quên rồi sao? Anh đã kết hôn.”

“Tôi nhắc cho anh , vợ tại của anh là Quách Lâm.”

“Không phải tôi – Tần Tranh.”

“Anh đứng đây dây dưa với tôi, vậy vợ cưới của anh đặt ở đâu?”

Vừa nhắc đến Quách Lâm, trên Chu Hạo tức thoáng qua vẻ bực bội.

“Đừng nhắc đến cô ta!”

“Anh với cô ta đã không nổi nữa rồi!”

“Anh không hề cô ta! Người anh từ đầu đến cuối chỉ có em!”

“Tần Tranh… là anh sai… anh bị ma xui quỷ khiến ly hôn với em rồi cưới cô ta!”

“Anh về ly hôn ngay tức!”

“Chỉ cần em gật đầu, chúng ta tức đi đăng ký kết hôn lại!”

Anh ta nói chắc nịch, như thể vì tôi mà có thể vứt bỏ tất .

Nhưng trong mắt tôi…

chỉ thấy nực cười.

Ngày trước anh ta cũng từng như vậy.

Vì “người phụ nữ có năng lực hơn” là Quách Lâm mà dứt khoát bỏ tôi.

Bây giờ phát tôi “có giá trị hơn”…

lại muốn lặp lại trò cũ.

Trong mắt anh ta, phụ nữ rốt cuộc là gì?

Một món hàng có thể đổi qua đổi lại tùy theo giá trị sử dụng sao?

“Chu Hạo.”

“Tôi thấy anh thật sự rất… ghê tởm.”

Tôi nói chậm rãi.

Câu nói đó còn khiến anh ta đau hơn bất kỳ cái tát nào.

Chu Hạo tức trắng bệch.

“Tần Tranh… em… em nói gì?”

“Tôi nói, anh khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”

“Tôi nói lại lần nữa cho anh nghe.”

“Anh tưởng anh là ai? Hoàng đế chắc?”

“Có thể tùy tiện phế vợ, rồi muốn lại lúc nào thì ?”

“Anh tôi là gì? Một con vật nuôi gọi là đến, xua là đi?”

“Những tổn thương anh gây ra cho tôi, anh tưởng chỉ cần một câu ‘anh sai rồi’ là xóa sạch được sao?”

“Tôi nói cho anh biết.”

“Không thể.”

“Việc đáng mừng nhất trong đời tôi… chính là đã ly hôn với anh.”

“Tôi thấy anh bẩn. gia đình anh đều bẩn.”

“Muốn tôi tái hôn với anh?”

“Thà tôi chết còn hơn.”

Những của tôi giống từng lưỡi dao cắm thẳng vào tim Chu Hạo.

Anh ta loạng choạng lùi lại hai bước, nhìn tôi như không thể nổi.

Có lẽ anh ta chưa từng

tôi nói những tuyệt tình như vậy.

“Không… không phải như thế…”

“Tần Tranh… trước kia em đâu có như vậy…”

Anh ta lẩm bẩm, ánh mắt tràn ngập đau đớn và hoang mang.

“Trước kia?”

Tôi cười lạnh.

“Người Tần Tranh trước kia – người nghe anh, anh nói gì cũng đúng…”

“đã bị chính anh và gia đình anh giết chết rồi.”

“Còn tôi bây giờ…”

“chỉ muốn cách xa mấy thứ rác rưởi như các người càng xa càng tốt.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

“TẦN TRANH!”

Chu Hạo đột nhiên lao từ phía , nắm chặt cổ tôi.

Lực anh ta rất mạnh, siết đến mức tôi đau nhói.

“Em không được đi!”

Anh ta đỏ mắt, gần như gầm .

“Em phải về với anh!”

“Em là vợ của anh!”

Sự cố chấp và cuồng của anh ta khiến tôi cảm thấy nguy hiểm.

Tôi cố giằng ra, nhưng không thoát được.

“Buông ra! Chu Hạo, anh rồi à!”

“Anh không !”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Anh chỉ muốn đưa em về!”

“Anh không thể mất em!”

Đúng lúc đó.

Một chiếc Bentley màu đen lặng lẽ dừng lại bên cạnh.

Cửa xe mở ra.

Một người bước xuống.

Anh mặc vest cao cấp được cắt may hoàn hảo, dáng người cao ráo, khí chất lạnh lùng.

Anh đi thẳng đến trước chúng tôi.

Không thèm nhìn Chu Hạo một cái.

Ánh mắt chỉ dịu xuống khi nhìn về phía tôi.

“Tần Tranh.”

“Anh đến muộn rồi.”

Anh đưa ra.

Nhẹ nhàng nhưng dứt khoát bẻ mở bàn đang siết cổ tôi của Chu Hạo.

Động tác tưởng như tùy ý…

nhưng lại mang theo sức mạnh không thể chống lại.

Anh kéo tôi ra phía mình.

Đứng chắn trước tôi như một bức tường.

Chu Hạo nhìn người đột nhiên xuất này mà sững sờ.

Anh ta nhìn vest đắt tiền trên người đối phương.

Nhìn chiếc Bentley giới hạn phía .

Trong mắt tràn đầy ghen tị và không cam lòng.

“Anh là ai?”

Chu Hạo cảnh giác hỏi.

Người lúc này lười biếng nâng mí mắt .

Nhìn anh ta một cái.

Ánh mắt lạnh lẽo, khinh miệt.

“Tôi là ai…”

“Anh không có tư cách biết.”

“Anh chỉ cần một chuyện.”

“Từ nay về …”

“Tránh xa cô ấy ra.”

“Nếu không…”

“Hậu quả tự .”

Giọng nói của anh không lớn.

Nhưng lại mang theo khí thế của một người quen đứng trên cao.

Áp lực đến mức khiến người ta lạnh lưng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương