Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

13.

Chu Hạo bị khí thế mạnh mẽ của người đàn ông kia toàn áp đảo.

Anh ta há miệng, nhưng lại không thốt được một chữ nào.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông nắm tay tôi, mở cửa chiếc Bentley, cẩn thận đưa tôi vào xe.

Chiếc xe khởi động êm ái, rất nhanh đã bỏ lại phía sau Chu Hạo cùng gương khó coi đến cực điểm của anh ta.

Tôi ngồi trên ghế da mềm mại, tâm trạng còn chưa toàn bình tĩnh lại.

ơn anh, trưởng Lục.”

Tôi nói với người đàn ông đang lái xe phía trước.

Anh tên Lục Nhiên, là trưởng thời đại của tôi.

Cũng là một trong người đầu tiên nhận được khoản đầu tư thiên thần của tôi.

Năm đó tôi dùng tiền thừa kế cha mẹ đầu tư vào công ty công nghệ khởi nghiệp của anh.

Sau này công ty của anh thành công niêm yết trên sàn chứng khoán, thành một gã khổng lồ trong ngành.

Ngoài khoản lợi nhuận đầu tư khổng lồ, anh xem tôi như em gái mà chăm sóc.

Sau khi tôi hôn, anh cũng là người đầu tiên tôi nói cho biết.

Lúc nãy trước cửa phòng yoga, khi bị Chu Hạo dây dưa, trong lúc gấp gáp tôi đã gửi cho anh một tin nhắn cầu cứu.

Không ngờ anh lại đến nhanh như .

“Khách sáo với anh làm gì.”

Lục Nhiên nhìn tôi qua gương chiếu hậu, giọng điệu ôn hòa.

“Người đó là chồng cũ của em à?”

“Ừ.”

“Trông chẳng sao.”

Anh đánh giá rất ngắn gọn.

“Ánh mắt chọn người của em trước đây… đúng là không ổn.”

Tôi bật cười, tâm trạng cũng nhẹ đi không ít.

trưởng, sao anh biết em ở đây?”

“Bạn em gọi điện cho anh.”

“Bảo em xong lớp, nhờ anh tới đón.”

“Cô ấy sợ em đi một mình không an toàn.”

Trong tôi chợt ấm lên.

người bạn đó, khi tôi sống khép kín trong hôn nhân, tuy ít liên lạc…

nhưng nhớ đến tôi.

Bây giờ tôi lại cuộc sống độc thân, họ lại quay về bên cạnh.

Đó là bạn bè thật sự.

“Tần Tranh.”

Giọng Lục Nhiên bỗng nghiêm túc .

“Người đàn ông kia… trông không giống kiểu sẽ chịu bỏ cuộc.”

“Em có cần anh xử giúp không?”

Tôi hiểu rất rõ gọi là “xử ” của anh nghĩa là gì.

Với địa vị năng lực hiện tại của Lục Nhiên…

việc khiến một người như Chu Hạo biến mất khỏi tầm mắt gần như dễ như bàn tay.

Tôi lắc đầu.

“Không cần đâu, trưởng.”

“Chuyện của em, em muốn tự mình giải quyết.”

“Có món nợ… phải tự tay đòi hả.”

Trong mắt tôi thoáng qua một tia lạnh.

Lục Nhiên nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu.

“Được.”

“Anh tôn trọng quyết định của em.”

“Nhưng nếu cần gì, cứ nói.”

“À đúng rồi, này em cầm lấy.”

Anh mở ngăn chứa đồ, đưa cho tôi một chiếc ví kẹp thẻ màu đen.

“Đây là gì ?”

“Danh bạ của toàn bộ đội an ninh ở Vân Đỉnh Thiên , còn có số riêng của quản khu.”

“Anh đã dặn họ rồi.”

giờ đi, bất kỳ ai em không muốn gặp…”

“đều không có cách nào bước qua khu này.”

“Bao gồm cả bà mẹ chồng cực phẩm của em.”

Tôi nhìn chiếc kẹp thẻ trong tay, trong dâng lên một dòng ấm áp.

Lục Nhiên là như .

Lặng lẽ sắp xếp mọi thứ cho tôi.

Anh cho tôi sự tôn trọng tự do lớn nhất.

Nhưng phía sau lưng tôi…

lại âm thầm dựng lên một bức tường bảo vệ vững chắc nhất.

ơn anh, trưởng.”

Lần này, lời ơn của tôi là thật .

Lục Nhiên chỉ mỉm cười, không nói thêm gì.

Chiếc xe chạy thẳng về Vân Đỉnh Thiên .

Quả nhiên, ngay lúc tôi bước vào khu, tôi đã nhận được sự khác biệt.

Tất cả bảo vệ nhìn thấy tôi đều nghiêm túc chào.

Quản khu thậm chí còn chạy tận nơi tiếp đón, hỏi han đủ điều.

Sự đãi ngộ này khiến tôi hơi không quen…

nhưng lại mang đến giác an tâm chưa từng có.

Tôi biết rằng hôm nay đi…

Chu Hạo gia đình anh ta sẽ không còn cách nào quấy rầy tôi nữa.

Nhưng tôi đánh giá thấp sự cố chấp của Chu Hạo.

Không vào được khu…

anh ta liền dùng cách ngu ngốc nhất.

Chờ.

nào anh ta cũng lái chiếc xe nội địa cũ kỹ của mình, đậu ngay trước Vân Đỉnh Thiên .

sáng sớm…

cho đến tận đêm khuya.

Anh ta cứ ngồi trong xe, nhìn chằm chằm vào khu như một bức tượng đá tuyệt vọng.

Anh ta nghĩ…

dùng khổ nhục kế này là có thể khiến tôi mềm sao?

Thật nực cười.

Hành động của anh ta rất nhanh đã thu hút sự chú ý của đội bảo vệ.

Quản khu gọi điện hỏi tôi có cần báo cảnh sát xử không.

Tôi nhìn màn hình camera giám sát.

Trên đó là gương tiều tụy nhưng cố chấp của Chu Hạo.

Tôi nghĩ một lát rồi nói:

“Không cần.”

“Cứ anh ta chờ.”

“Tôi muốn xem anh ta chịu được bao lâu.”

Thế là Chu Hạo đứng chờ trước Vân Đỉnh Thiên suốt ba .

Ba đó, anh ta ăn trong xe, ngủ trong xe.

Cả người gầy rộc đi thấy rõ.

Sự “si tình” của anh ta rất nhanh thành trò cười trong nhóm cư dân của khu.

“Người đàn ông ngoài kia là ai ? nào cũng ở đó, đang biểu diễn nghệ thuật à?”

“Nghe nói là chồng cũ của cô chủ căn penthouse tòa C, đến xin quay lại.”

“Chồng cũ á? Đi xe rách như mà còn dám cầu xin tái hợp? Nếu là tôi, nhìn cũng chẳng thèm nhìn.”

“Chuẩn . Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”

lời bàn tán ấy giống như từng nhát dao cắt vào Chu Hạo.

tự trọng mà anh ta từng tự hào…

bị nghiền nát toàn.

Nhưng anh ta không rời đi.

Bởi vì anh ta chưa tuyệt vọng.

Anh ta tin rằng chỉ cần kiên trì…

Tần Tranh rồi cũng sẽ mềm .

Cho đến thứ tư.

Một chiếc Ferrari đỏ rực dừng lại bên cạnh xe anh ta.

Cửa kính hạ xuống.

Lộ một gương xinh đẹp rực rỡ.

Là Quách Lâm.

Cô ta trang điểm tinh xảo, mặc chiếc váy hàng hiệu, trông vô cùng nổi bật.

Cô liếc khinh thường chiếc xe cũ của Chu Hạo.

Đôi môi đỏ khẽ mở.

“Chu Hạo.”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

14.

Chu Hạo nhìn thấy Quách Lâm thì như nhìn thấy ma.

Anh ta toàn không ngờ Quách Lâm lại tìm đến tận đây.

Lại còn lái một chiếc Ferrari mà cả đời anh ta cũng chưa chắc mua nổi.

“Cô… cô đến đây làm gì?”

Giọng anh ta khô khốc, lộ rõ sự chột dạ.

Quách Lâm không trả lời.

Cô ta chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt như nhìn một tên hề.

“Chu Hạo, đúng là mở mang tầm mắt.”

“Vì một người phụ nữ đã vứt bỏ anh mà tự biến mình thành bộ dạng người không người, quỷ không quỷ như thế này.”

“Anh thấy thú vị lắm à?”

Giọng cô ta đầy mỉa mai.

Chu Hạo lập tức đỏ bừng.

“Tôi không có! Tôi chỉ… tôi chỉ muốn nói rõ mọi chuyện với Tần Tranh!”

“Nói rõ?” Quách Lâm cười lạnh.

“Nói rõ gì?”

“Nói rõ anh là thằng ngu có mắt như mù, bỏ cả núi vàng nhặt một hòn đá rách à?”

“Hay là nói rõ anh là một thằng ăn bám chính hiệu, thấy vợ cũ có tiền rồi lại muốn quay lại ăn bám tiếp?”

Mỗi câu của Quách Lâm đều đâm thẳng vào chỗ đau của Chu Hạo.

Anh ta nghẹn họng, chỉ có thể trừng mắt nhìn cô ta.

“Quách Lâm! Cô đừng quá đáng!”

“Quá đáng?”

Quách Lâm như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.

“Tôi quá đáng hay anh quá đáng?”

“Chu Hạo, chúng ta chưa hôn đâu!”

“Anh đứng đây bám theo vợ cũ như chó theo chủ, mũi của tôi ở đâu?”

“Tôi nói cho anh biết, Quách Lâm tôi… không chịu nổi nhục này.”

Cô ta nói mở chiếc túi Hermès đắt tiền.

Rồi ném mạnh một xấp giấy lên nắp capo chiếc xe cũ của Chu Hạo.

“Đây là đơn hôn.”

“Tôi đã ký sẵn rồi.”

“Nhà thuộc về tôi, xe thuộc về anh, giữa chúng ta không còn tranh chấp tài sản nào.”

“Anh chỉ cần ký tên.”

mai chúng ta đi làm thủ tục.”

Chu Hạo nhìn tờ giấy hôn trước , cả người sững sờ.

Anh ta không ngờ Quách Lâm lại dứt khoát như .

“Cô muốn hôn với tôi?”

“Không thì sao?”

Quách Lâm khoanh tay, nhìn anh ta trên xuống.

“Giữ anh lại ăn Tết à?”

“Chu Hạo, lúc trước tôi gả cho anh vì nghĩ anh là người đàn ông thật thà, đáng dựa vào.”

“Bây giờ tôi phát hiện.”

“Anh không chỉ không thật thà…”

“mà còn ngu tham.”

“Đàn ông như anh, cho không tôi cũng không cần.”

Môi Chu Hạo run lên.

Anh ta muốn phản bác.

Nhưng lại không nói được lời nào.

Bởi vì gì Quách Lâm nói…

đều là sự thật.

“À còn nữa.”

Quách Lâm chỉ về chiếc Ferrari phía sau mình.

“Quên nói cho anh biết.”

“Chiếc xe này là bạn trai của tôi tặng.”

“Anh ta cũng là chủ nhà ở Vân Đỉnh Thiên .”

“Ở ngay đối diện căn penthouse của vợ cũ anh.”

“À đúng rồi.”

“Anh ta giàu anh, đẹp trai anh.”

“Quan trọng nhất là…”

“rộng rãi anh nhiều.”

“Không giống có người…”

“mua cho vợ một túi cũng phải suy nghĩ nửa .”

Mỗi lời của Quách Lâm đều như một lưỡi dao.

Cắt sạch chút tự tôn cùng của Chu Hạo.

Anh ta nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước .

Ánh mắt cô ta đầy khinh miệt.

Rồi lại nhìn bộ dạng thảm hại của chính mình.

Một giác nhục nhã thất bại chưa từng có tràn ngập toàn thân.

Trước đây anh ta nghĩ Quách Lâm là người phụ nữ cần anh.

Ngưỡng mộ anh.

Nhưng bây giờ anh ta phát hiện…

kẻ hề đầu đến là chính mình.

Quách Lâm rời khỏi anh ta…

không không sa sút.

Mà còn sống tốt trước.

Còn anh ta…

vì một người phụ nữ vốn không còn yêu mình…

mà tự hủy hoại tất cả.

“Chu Hạo.”

“Anh tự lo cho mình đi.”

Quách Lâm ném lại một câu cùng.

Rồi quay người ngồi vào chiếc Ferrari.

Chiếc xe đỏ rực gầm lên một tiếng rồi lao đi.

Chỉ lại Chu Hạo…

tờ đơn hôn lạnh lẽo.

Anh ta ngồi sụp xuống ghế lái.

Ánh mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước.

Bốn chữ “Vân Đỉnh Thiên ” mạ vàng trước khu lấp lánh dưới ánh nắng.

Như đang vô tình cười nhạo sự ngu ngốc tự cao của anh ta.

Anh ta xong rồi.

Công việc… vì gần đây anh ta chểnh mảng, đã bị cấp trên cảnh cáo nhiều lần, sắp mất.

Gia đình… Quách Lâm muốn hôn, anh ta gần như tay trắng đi.

Tình … Tần Tranh ghét anh ta đến tận xương, không thể nào quay đầu.

Nửa đời cố gắng.

Kết quả cùng…

anh ta lại thành kẻ thua cuộc toàn.

Nỗi tuyệt vọng khổng lồ dâng lên như thủy triều.

Nhấn chìm anh ta.

Chu Hạo gục đầu lên vô lăng.

Một người đàn ông ba mươi tuổi…

cùng cũng không nhịn được nữa.

Anh ta khóc nức nở.

Tiếng khóc vang vọng trong bãi đỗ xe trống trải.

Nghe thảm hại…

lại buồn cười.

Mà tất cả cảnh tượng đó…

đều được tôi nhìn thấy rõ ràng qua màn hình camera.

Tôi ngồi trên sofa mềm mại.

Cầm một tách cà phê.

Nhìn Chu Hạo trong màn hình đang sụp đổ toàn.

Khóe môi tôi…

cùng cũng cong lên một nụ cười khoan khoái.

Chu Hạo.

Thế này chưa đủ.

đau đớn nhục nhã anh từng mang đến cho tôi…

tôi sẽ khiến anh trả lại gấp trăm lần.

Tùy chỉnh
Danh sách chương