“Niệm Niệm, trong nhà không nuôi nổi hai đứa học tiếp. Em trai con học giỏi hơn.”
Tôi không khóc.
Ngày hôm sau, tôi ngồi trước chiếc máy may trong xưởng may của thị trấn, đầu ngón tay bắt đầu chai sạn.
Mười hai năm.
Thẻ lương nằm trong tay mẹ, mỗi tháng bà chỉ để lại cho tôi năm trăm tệ. Em trai học hết đại học, rồi học thạc sĩ, rồi học tiến sĩ. Ngón trỏ tay phải của tôi bị máy may cán mất nửa móng tay. Tám mươi nghìn tiền bồi thường tai nạn lao động, vừa nhận được đã quay sang mua xe cho em trai.
Tháng trước, quê nhà giải tỏa.
Ba căn hộ tái định cư, cộng thêm tám trăm sáu mươi nghìn tiền mặt bồi thường.
Tôi xin nghỉ phép, ngồi xe khách bốn tiếng đồng hồ về nhà, rồi ngồi trước bàn ăn đọc bản thỏa thuận từng chữ một.
Cột chủ hộ — Tô Viễn.
Tô Viễn.
Tô Viễn.
Ba căn nhà, tất cả đều đứng tên em trai. Tiền bồi thường thì chuyển vào tài khoản của mẹ.
Trên cả tờ giấy, không hề có hai chữ “Tô Niệm.”
“Con đã lấy chồng rồi, nước hắt đi thì không lấy lại được.”
Khi mẹ nói câu này, giọng điệu nhẹ nhàng như đang nói về thời tiết.
Tôi cười.
Mười hai năm qua, bốn trăm bảy mươi ba nghìn tệ tiền chuyển khoản, liệu có đủ để đổi lấy một cái tên không?
Có đủ để họ ngẩng đầu nhìn tôi một lần không?
Nếu đã không đủ —
Thì tôi tự mình lấy lại.