Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

tĩnh lặng lắng nghe, đợi khi anh dừng lại, thở dốc nhìn cô, cô mới chậm rãi tiếng:

, tin anh.”

sáng . Nhưng nói tiếp:

tin rằng giữa hai lẽ thực sự chưa chuyện gì xảy . Ít nhất là về thể xác.”

Cô dừng lại, nhìn dãy nhà công vụ ngay ngắn của quân khu, “Nhưng mà, vậy thì sao chứ?”

ngẩn .

“Điều trọng chưa bao giờ là anh và Chu Mục Vân giường với nhau hay không.”

quay đầu lại, ánh trong trẻo nhìn anh, “Điều trọng là, trong bảy năm , trong vô số lần lựa chọn và sắp xếp thứ tự ưu tiên của anh, luôn là bị đặt vào các lựa chọn ‘lần sau’, ‘để sau hãy nói’, ‘đừng quậy nữa’.”

“Phó của anh, tập của anh, việc thăng chức của anh, thậm chí là trò đùa của đồng đội anh, đều trọng hơn tâm trạng khao khát một mái ấm của .”

“Lần bó hoa là lần sắp xếp thứ tự . thấy đáp án .”

Cô khẽ xoa bụng , động tác dịu dàng nhưng lại đâm nhói

, không hận anh, thật đấy. Anh điều một trăm Chu Mục Vân, mua lại mười căn nhà, thì cũng không liên nữa .”

“Hiện tại sống rất tốt, Tinh Việt anh ấy… rất tốt.”

Khi nhắc tên chồng, cô lấp lánh ánh sáng. Loại ánh sáng từng tưởng rằng sẽ mãi thuộc về , giờ lại thiêu đốt anh.

“Xin anh, đừng làm phiền cuộc sống của nữa, cũng đừng làm khó bố mẹ . thôi.”

Cô đứng dậy, khẽ gật đầu. bước về phía Tô Noãn đang đợi, không một lần ngoảnh lại. không tiến nữa. Anh chết đứng tại chỗ.

Vậy thì sao chứ?

Mấy chữ lặp lặp lại trong đầu anh. đập tan mọi giấc mộng vãn tự lừa dối của anh. Anh tưởng bù đắp vật chất, làm rõ hiểu lầm, bỏ thời gian là thể vãn.

vãn cái gì? vãn một sớm bị anh ngó lơ theo thói quen, cho khi mất hoàn toàn mới bàng hoàng nhận sự trân quý?

Hay là một mối hệ vốn đầy rẫy vết nứt?

Anh vẫn không hoàn toàn bỏ cuộc, giống như mắc phải một chứng nghiện chấp. Anh âm thầm tâm mọi thứ về cô.

Cho vài tháng sau, qua những thông tin vụn vặt, anh xác nhận được một tin tức mà anh vốn liệu trước.

mang thai .

Anh thấy vòng bạn bè của qua khác.

Hai tấm ảnh, một tấm là bóng lưng Tinh Việt tháp tùng cô khám thai, áo khoác quân phục khoác trên vai cô.

Một tấm là ảnh siêu âm, một hình ảnh bé mờ ảo. Lời tựa là: 【Mặt trăng của chúng ta】

Anh bỗng nhớ lại rất lâu trước , từng rúc vào lòng anh, giọng nói:

“Sau chúng sinh hai bé nhé, gái giống anh, trai giống , được không?”

Lúc anh đang lật xem phương án tập, thuận miệng “ừ” một tiếng, ngay cả đầu cũng không ngẩng .

Giờ , ngôi sao của cô sắp . Nhưng cha đứa trẻ không phải anh.

gia đình của riêng , đứa của riêng , và niềm hạnh phúc hạ cánh an toàn.

Tất cả những điều , đều không còn nửa phần liên anh.

Hóa chính là kết cục. Không phải là màn trả thù rình rang, không phải những trận cãi vã xé lòng, thậm chí chẳng một lời từ biệt chính thức.

Chỉ là cô khẽ dời tầm , bước trên một đường khác, để lại anh bảy năm của anh hoàn toàn ở phía sau lưng.

Ngoài cửa sổ, đêm tối trầm, nuốt chửng tất cả.

Câu chuyện của anh và , sớm viết xong nét bút vào khoảnh khắc bó hoa bị rút .

Chỉ là anh, cho tận lúc , mới thực sự đọc hiểu.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương