Sau Khi Hoàng Đế Giải Tán Hậu Cung

Sau Khi Hoàng Đế Giải Tán Hậu Cung

Hoàn thành
6 Chương
10

Giới thiệu truyện

Ta xuyên đến đây khi câu chuyện đã gần đi đến hồi kết.

Nữ chính đã mang thai, nam chính thì đang tất bật chuẩn bị cho nàng một lễ phong hậu cực kỳ long trọng. Hắn còn tuyên bố muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn dòng nước chỉ chọn lấy một gáo duy nhất.

Còn ta — chính là “ánh trăng sáng” bị giải tán kia của hoàng đế, Nhu Quý phi.

Ngay trong yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không thể chờ thêm nữa mà trực tiếp tuyên bố việc giải tán hậu cung. Hắn dựa theo phẩm vị mà chia cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên và bạc trắng, còn nói sau này có thể tự do hôn gả, sáng mai phải rời cung ngay lập tức.

Có vài người tâm lý yếu đuối, nghe xong liền khóc ngất ngay tại bàn tiệc.

Ta nhìn bàn thức ăn đầy ắp trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt một cái.

Hay là… ăn xong bữa này rồi hẵng đi?

Ta bưng bát canh lên húp một ngụm lớn. Bên trong là Phật Nhảy Tường, được hầm đến mềm nhừ, hương vị đậm đà, tươi ngon đến mức suýt nữa khiến lông mày ta cũng rụng theo.

Còn cả món sườn cừu nướng kia nữa, nước thịt óng ánh, cắn một miếng thơm nức mũi, ngon đến mức muốn gọi cả bà ngoại ra ăn cùng.

Bào ngư, vi cá trên bàn không món nào thoát khỏi số phận, tất cả đều lần lượt chui hết vào bụng ta.

“Nương nương!”

Cung nữ Đông Thanh đứng hầu bên cạnh tưởng rằng ta vì quá đau lòng nên mới ăn uống mất kiểm soát như vậy, thế nên nhìn ta bằng ánh mắt đầy xót xa.

Ta lau lớp dầu mỡ bên khóe miệng, đưa bát qua, ra hiệu cho nàng múc thêm một bát cháo hải sản để “tráng ruột” cho xuôi.

Đông Thanh vừa rưng rưng nước mắt vừa múc cháo, ta hài lòng gật đầu.

Ta đang chuẩn bị tiếp tục ăn thì từ phía trên bỗng vang lên giọng của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt nữa khiến ta sặc.

“Tô Nhu muội muội thật là tốt bụng ăn nha.”

“Hì hì.”

Ta cười ngây ngô.

Trong mắt Thẩm Quân Mai thoáng lóe lên một tia nghi hoặc, dường như rất ngạc nhiên khi thấy ta bình thản tiếp nhận chỉ dụ giải tán hậu cung của hoàng đế như vậy. Không khóc, cũng không làm loạn.

Vệ Kỳ Niên nhìn Tô Nhu đang ngồi phía dưới, trong khoảnh khắc bỗng hơi thất thần.

Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để trách mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại chấp nhận chuyện này dễ dàng đến thế.

Nhìn nàng ăn uống ngon lành như vậy, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác mất mát khó hiểu.

Nàng… vậy mà không buồn chút nào sao?