Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Ta nhìn về phía Bà Sa Hà.
Nước sông cuộn trào không dứt.
Ta chợt nhớ đến trước khi mẫu thân vẫn lạc, bà bộ đại năng trong tộc.
Đã cưỡng ép rút đi gần như bộ của ta.
Khi ấy ta đau đến bật khóc.
Mẫu thân vuốt mặt ta nói:
“Tử , hôm nay tộc ta thân trấn Bà Sa.
Từ nay tam giới sẽ ghi nhớ đại ân của tộc Bà Sa.
Con có thể tự do tiêu dao giữa trời đất.
Thuật này quá mạnh, đối với tam giới là một mối họa ngầm.
Mẫu thân không thể để lại tai họa ấy.
Tử , hãy sống thật tốt quả trứng .
Thanh Uyên Đế Tôn nhân từ, nhất định sẽ đối đãi tốt với con.”
14
Ta nhảy xuống Bà Sa Hà.
Nước sông dâng lên, nhấn chìm thân ta.
“Mẫu thân, người sai rồi.”
Hôm nay ta phải lại bộ của .
Giết lên Cửu Trùng Thiên.
Vì Đại Bàn.
Vì bộ trong thế này mà đòi lại công đạo.15
Ngay khi ta sắp đến trận nhãn.
Một luồng thuật mạnh mẽ bỗng nhiên đẩy ta văng ra xa hơn ba trượng.
Ta mất rất lâu hồi thần.
Hư ảnh của mẫu thân hiện lên giữa không trung.
“Tử , cách biệt ngàn năm, con đã lớn đến thế này rồi.”
Sống mũi ta cay xè.
Đây là lần đầu tiên trong ngàn năm ta gặp lại mẫu thân.
Ta vội vàng nói:
“Mẫu thân, con lại thuật của .
Bà Sa đã bị hủy, Đại Bàn cũng chết rồi.”
khi ta kể hết mọi chuyện xảy ra những qua.
Mẫu thân trước tiên nặng nề thở dài.
Rồi lắc đầu với ta:
“Thời vậy, mệnh vậy.
Tử , đây là số mệnh của .
Không thể trái nghịch.
Tử , nghe lời mẫu thân, hãy rời đi.
này đừng quay lại nữa.
Mẫu thân không thể trả lại thần cho con.
Tam giới này có được vài ổn, không chịu nổi chiến loạn nữa.
Tử , Thanh Uyên là minh quân nhân từ, lần này chỉ là nhất thời hồ đồ, rồi sẽ tốt lên thôi.”
Ta vừa kinh vừa giận nhìn mẫu thân.
Còn nói thêm điều đó.
Một luồng thuật mạnh hơn nữa đã cưỡng ép đẩy ta ra khỏi Bà Sa Hà.
16
Ta ngồi bên bờ sông, ngẩn ngơ hồi lâu, rồi đào một hố.
Chôn thi thể Đại Bàn xuống.
Lại đan một vòng hoa Bỉ Ngạn, đặt lên trước mộ bia của nó.
Mười nữa là nhật của Đại Bàn.
Vài trước, Đại Bàn đỏ mặt nói với ta, năm nay thần lễ có thể tặng nó một nàng dâu hay không.
Khi ấy ta còn tưởng nghe nhầm.
Đại Bàn lắc mông, lặp lại thêm lần nữa.
Ta vỗ một lên đầu tròn vo của nó.
“Ngươi vẫn còn là hài tử, cần thê tử?”
Đại Bàn không phục nhìn ta:
“Nhưng mấy người tới nói họ mười mấy tuổi đã cưới vợ rồi, ta đã một nghìn tuổi.”
Ta kéo tai nó:
“Bọn họ là người, ngươi hiểu không? Mười mấy tuổi đã trưởng thành rồi.”
“Ngươi là , đừng nói một nghìn năm, ba nghìn năm cũng vẫn là hài tử.”
đó ta lại dỗ dành nó, nói chờ đến khi nó ba nghìn tuổi, nhất định sẽ tìm cho nó một nàng dâu xinh đẹp nhất thế .
Lúc ấy Đại Bàn chịu thôi giận.
Chỉ là…
Đại Bàn rốt cuộc vẫn không đợi được thê tử của .
17
Ta phủi lớp đất trên tay.
Ngẩng đầu nhìn về Tam Thập Tam Trọng Thiên.
“Đại Bàn, mẫu thân không chịu trả lại thần cho ta.
Nhưng không .
Ta vẫn phải đi đòi lại công đạo cho ngươi.
Nếu thế này không có công đạo.
Ta sẽ ngươi… đồng quy vẫn lạc.”
18
khi đến Tam Thập Tam Trọng Thiên.
Ta chẳng tốn bao nhiêu công sức đã tìm được tẩm cung của Thanh Uyên.
Hắn nhìn thấy ta, đầu tiên là sững lại.
đó sắc mặt lộ vẻ không vui:
“Di cô của tộc Bà Sa?”
“Ngươi tự tiện xông vào Đế cung, có đó là tội lớn tày trời không?”
Ta lắc đầu.
Không , cũng chẳng quan tâm.
Ta tiến lên một bước, hỏi hắn:
“Vì ngươi giết Đại Bàn?”
Thanh Uyên nhíu mày, dường như đang nghĩ xem Đại Bàn là ai.
Ta bổ sung:
“Chính là con mà mấy hôm trước ngươi đã giết.”
Trên mặt Thanh Uyên thoáng hiện vẻ chán ghét.
“Con súc ấy không điều.
Tư Thần coi trọng mảnh đất của nó, đó đã là phúc phận lớn lao.
Nó không những không cảm ân đội đức, còn nhe nanh múa vuốt, dọa sợ Tư Thần.
Thật khiến người chán ghét.
Nó đáng chết.”
Ta nhìn hắn, lạnh lùng cười.
“Thế này quả thật hoang đường.
Bị người ta cướp mất nơi dung thân, chẳng những không được tức giận, còn phải cảm ân đội đức.
Đó là đạo lý ?”
“Làm càn.” chân mày Thanh Uyên giật nhẹ.
Một luồng thuật mạnh mẽ lập tức đánh về phía ta.
“Ngươi có đang nói chuyện với ai không?”
Ta quỳ sụp xuống đất, ho ra mấy ngụm máu dừng lại.
Thanh Uyên nhìn ta.
“Quy củ của thế này, do kẻ mạnh định đoạt.
Loại sâu kiến như ngươi, xứng chất vấn bản tôn?”
19
“Hơn nữa—” Thanh Uyên ngẩng đầu.
“Sự ổn của tam giới dựa vào bản tôn.
Bản tôn che chở tam giới ngàn năm, một mảnh địa mạch thì có không được?
Tam giới này, từng cọng cỏ ngọn cây, vốn do bản tôn cứu , lẽ ra thuộc về bản tôn.”
Ta lắc đầu.
“Không đúng.
Tam giới là của mỗi một trong thiên hạ.
Tộc Bà Sa thân trấn Bà Sa.
Tộc dùng tâm huyết ngăn nghiệp hỏa.
Còn có Long tộc, Phượng tộc.
Vô số khác nữa.
Tam giới nay là do họ dùng máu thịt đổi .
Tam giới này… không phải của riêng ngươi.”
20
Dường như ta đã hoàn chọc giận Thanh Uyên.
Trong hắn lóe lên sát ý.
Hắn giơ tay.
Thần nghịch thiên ép xuống, khiến ta không thể thở nổi.
Ta dường như nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn.
Ngay khi ta cho rằng sẽ chết tại đây.
Áp trên người đột nhiên biến mất.
Là Thiên Khải.
Thanh Uyên không hài lòng nhìn hắn.
Thiên Khải lắc đầu:
“Không thể giết nàng trên Cửu Trọng Thiên.”
Thanh Uyên nheo :
“Dù khiến nàng thần hình câu diệt ngay tại Cửu Trọng Thiên thì đã ?”
Thiên Khải nhìn hắn, không tán đồng:
“Nàng dầu cũng là di cô của tộc Bà Sa.
Vẫn có chút thân phận.
Ngươi là thiên địa cộng chủ, giết nàng cũng chẳng ai dám nói .
Nhưng ngươi ít nhiều cũng nên nghĩ cho Tư Thần.
Mọi chuyện vì Tư Thần mà ra.
Giết nàng… sẽ tổn hại thanh danh của Tư Thần.”
21
Thanh Uyên lúc này hừ lạnh một tiếng, thu tay lại.
Đúng lúc ấy, một nữ tử áo trắng tung tăng bước vào.
Ánh Thanh Uyên lập tức trở nên dịu dàng vô hạn.
Hẳn đó chính là Tư Thần trong lời đồn.
Tư Thần giơ cổ tay lên.
“Sư phụ, vòng tay của con hỏng rồi.”
Trên chuỗi tay khảm hai viên châu đỏ to lớn.
Chỉ liếc một , ta đã nhận ra — đó chính là đôi của Đại Bàn.
Ta nghiến răng đến bật máu.
Vận bộ , đánh về phía Tư Thần.
Thanh Uyên phát giác, phất tay một .
Ta lập tức ngã xuống đất, kinh mạch đứt đoạn.
Máu tươi từng ngụm lớn trào ra khỏi miệng.
Tư Thần dường như bị dọa sợ.
Cả người nép vào lòng Thanh Uyên:
“Sư phụ, nàng ta thật hung dữ!
Sư phụ vẫn nói con có đại ân với thế , vậy mà lại có người giết con?
Nàng ta thật xấu xa, sư phụ, giết nàng đi được không?”
Trước khi Thanh Uyên kịp mở lời, Nguyên Khải đã phế sạch thân ta.
22
Trước khi ném ta khỏi Tam Thập Tam Trọng Thiên.
Hắn nhìn ta rất lâu.
đó tự giễu mà cười.
“Thôi vậy, ngươi yếu như thế, không thể là nàng được.
Nàng chắc chắn là Tư Thần.
Ta ngươi oán trách thiên đạo bất công.
Nhưng hãy nhớ kỹ, Tư Thần có đại ân với tam giới.
Hôm nay nàng làm , cũng là vạn vật nợ nàng.
Ngươi chớ lòng oán hận nữa.”
Ta nhắm , lười đáp lại hắn.
23
khi bị ném trở lại Bà Sa giới.
Tu vi của ta đã bị hủy gần hết.
Tóc bạc trắng đầu.
Kinh mạch tay chân đứt đoạn, không thể cử động.
Ta nằm trên mặt đất nghĩ.
Chết như vậy cũng tốt.
Dù cũng coi như chết Đại Bàn.
Không báo được thù, sống còn chẳng bằng chết.
Nhưng cố tình lại có người không cho ta chết.
24
Không từ đâu xuất hiện hai đứa trẻ.
khiêng ta về tiểu ốc Bà Sa.
Từng ngụm nước, từng muỗng cơm đút cho ta.
Ta trừng nhìn .
“Ta là lão yêu bà đấy, lại gần ta quá, ta sẽ ăn thịt các ngươi.”
Hai đứa hoảng hốt nhìn nhau.
Rồi kiên định nói:
“Ngươi sẽ không đâu.
Đại Bàn ca ca nói rồi, ngươi là người thiện lương nhất thiên hạ.
Chỉ là miệng lưỡi không chịu mềm thôi.”
À… thì ra là người quen của Đại Bàn.
Nghe nói tên là với .
Tên mà khó nghe vô .
25
Ta bị và kéo cứng từ Quỷ Môn Quan trở lại.
Đến khi có thể đi lại.
Ta đến thăm Đại Bàn.
Đặt một nắm lúa mì trước mộ nó.
Miệng vẫn ngậm cọng cỏ đuôi chó như cũ.
“Đại Bàn, xem chuyện tốt ngươi làm đi.
Bỉ Ngạn Hoa của ta bị ngươi nhổ sạch rồi.
Ta đan vòng hoa đến thăm ngươi cũng không tìm nổi.
Tạm dùng lúa mì vậy.
Vàng khè thế này… cũng… cũng không đến nỗi xấu.
Dù cũng là thứ trước chính tay ngươi trồng.
Bị nghiệp hỏa thiêu gần hết.
Chỉ còn lại một mảnh nhỏ.
Lúc ta nhổ, với còn trừng ta mãi.
Nói ta lãng phí lương thực.
Ngươi hai đứa đó chứ?
Chính là hai tiểu gia hỏa ngươi từng thu lưu.
Mấy hôm trước lại cứu ta nữa.
Đại Bàn à… ngươi nói xem, chết lại khó đến vậy?”
26
Mặt trời lặn về tây, ta lết từng bước trở về.
và thấy ta.
lập tức sáng lên.
Rồi nhào vào lòng ta khóc òa.
“ ngươi đi lâu vậy?”
“ ta tưởng ngươi lại đi tìm chết rồi.”
“Hù chết bọn ta!”
Đúng vậy.
Lúc được nhặt về, ta tuyệt vọng đến cực, nào cũng nghĩ đến chết.
Ta vỗ lưng .
“Được rồi, đừng khóc nữa.
Ta không tìm chết nữa.
này cũng không nữa.”
“Ngươi thề đi!”
“Ta thề.”
“Móc ngoéo!”
“Được, móc ngoéo.”