Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
đạo đối với nữ t.ử vốn bất công.
Huống hồ, Lý Minh Uyên còn đưa cho ta một phong thư thả vợ.
Sau khi bọn họ đi, những lời đàm tiếu khiến ta không thở nổi.
Ngay cả khi ta cầm khế đất đi đổi bạc.
Chưởng quỹ cũng không còn hiền lành như trước:
“Mười lượng không thể được , đi đi đi đi, xui xẻo!”
Ta thu xếp tất cả hành lý.
Văn thư giấy tờ thân phận, thư thả vợ.
Rời khỏi huyện Thanh Sơn ngay trong đêm.
Nữ t.ử lẻ loi một , không có môn hộ, ngay cả việc thuê phòng trọ cũng khó.
Cho nên ta đi đến huyện xa xôi.
Trước tiên đi bà mối.
Hồng nương có tiếng, tiền bạc cũng cần không ít.
Ta c.ắ.n răng, rút ra lượng.
“Chỉ cần một mối hôn tốt, không cầu gia tài, không cầu thân phận, chỉ mong người đó thành đáng tin cậy.”
Bà mối dưới đ.á.n.h giá ta.
“Tuổi vừa hai mươi, nương có bệnh tật gì ? Hay bị…”
“Không phải bị hưu bỏ!”
“Chồng trước đỗ đạt trạng nguyên, lại giai nhân, viết thư thả vợ.”
“Ta… không có lỗi.”
Không ngờ, bà mối kéo tay của ta, nắm trong lòng bàn tay:
“Ta còn tưởng là gì, hóa ra là kẻ bạc tình bỏ rơi người vợ tào khang.”
“Ngươi và ta đều là nữ tử, không cần phải tự ti trước mặt ta.”
Một câu nói đơn giản đến không thể đơn giản .
Đáy lòng đột nhiên sụp đổ.
Khóc không thành tiếng.
Bà mối ôm ta vào lòng:
“Đừng khóc đừng khóc, ta nhất định sẽ cho ngươi một mối hôn tốt, tuyệt đối phải tốt người chồng trước vong ân bội nghĩa kia của ngươi.”
Tiền tài học thức, ta không cầu mong.
Chỉ muốn một người an ổn qua ngày.
Bà mối quả thực cẩn thận lật xem sổ hộ tịch.
“Lý công t.ử ở thành Nam, Trương tú tài ở thành Bắc…”
“Ê ê ê, nương, ngươi xem vị này nào?”
“Đến trấn bọn ta ngoái, trước đây ở trong quân là bách phu trưởng, sau này bị thương ở chân, liền xin chức, phụ cũng mất trong chiến loạn, triều đình cấp cho không ít bạc thưởng, theo ta thấy, cũng coi như là rất tốt, ít nhất không phải lo ăn mặc, nhưng không ít gia đình lại không vừa ý, lo lắng không có phụ thì không có người giúp đỡ.”
“Nếu ngươi bằng lòng, lát ta dẫn ngươi đi gặp mặt nhé?”
Còn có phụ cũng không hẳn là tốt.
đó khi ta thành thân với Lý Minh Uyên, thân của hắn vẫn còn khỏe mạnh.
Sau này mắc bệnh, ngày ngày nằm liệt giường, ăn uống vệ sinh đều do một tay ta chăm sóc.
Ngay cả khi qua đời, toàn bộ tang lễ, cũng chỉ có một ta lo liệu.
“Được.”
Ta không chối.
Vị công t.ử mà bà mối nói họ Thẩm, tên chỉ một chữ Khiêm.
Khi ta đến gặp, y vừa vác hàng bến tàu .
Bà mối ra sức khen ngợi: “Tuy nói là bị thương ở chân, lại có bạc thưởng của triều đình, nhưng hắn cũng không hề nhàn rỗi, nên làm vẫn phải làm việc, đáng tin cậy.”
Nói xong lại đi đến cạnh Thẩm Khiêm, ghé vào tai y không nói gì.
Chỉ thấy Thẩm Khiêm đỏ vành tai, lắp bắp nói: “Không Minh nương cần bao nhiêu sính lễ?”
Ta nhất thời không phản ứng kịp.
Bà mối đẩy ta một : “Hỏi ngươi đấy?”
“Ồ, chỉ cần có một căn nhà để dung thân, an ổn qua ngày là được, không cầu sính lễ.”
Ban khi ta thành thân với Lý Minh Uyên, ta cũng nghĩ như vậy.
Lúc đó hắn còn khen ta không giống người đời tục.
Nhưng Thẩm Khiêm thì không đồng tình.
“Nàng và ta đã không còn phụ , sính lễ thì không thể thiếu.”
Ta không cố chấp , đòi tám lượng bạc.
Ba lượng là tiền lộ phí ta đến đây, lượng là tiền công mai mối.
Sau này nếu cuộc có không tốt .
Tám lượng bạc cũng đủ để ta rời đi.
Tiệc cưới tổ chức .
Có được một chiếc kiệu hoa đã là mãn nguyện rồi.
Không ngờ bà mối còn mang đến một bộ váy cưới, cười hì hì nói: “Thẩm công t.ử đã thêm tiền rồi, mau mặc vào đi.”
Kẻ mày thoa phấn.
“ nương sinh ra đã đẹp như vậy, phu quân trước của ngươi, là bị mù mắt.”
Nói rồi, bà mối giúp ta đội khăn che mặt.
Kéo giọng hô to ra cửa:
“Tân nương xuất giá!”
Gió mát hiu hiu, thổi đến tiếng chim hỉ thước hót vang cành cây.
Ta lén lút vén khăn che mặt, nhìn ánh bình minh ló dạng kiệu hoa.
Nguyện cho những ngày sau này, bình an thuận lợi.
……
Kiệu hoa chầm chậm được khiêng vào ngõ nhỏ.
Thẩm Khiêm đang đợi ta ở cửa.
Cùng nhau nắm dây đỏ, ba bái lạy trời đất.
Đợi đến khi dùng cán cân cưới hỏi vén khăn che mặt, chăn đệm mới tinh, khắp nhà dán chữ hỷ.
Còn có nến đỏ kề , một đống lớn long nhãn táo đỏ.
Thẩm Khiêm ngại ngùng gãi : “ là , phải mời người già trong trấn đến giúp bố trí suốt đêm, nương có hài lòng không?”
Lúc ta thành thân với Lý Minh Uyên.
Ngay cả một bộ váy cưới cũng không có.
Chỉ kéo ta đến trước miếu nương nương, lạy ba lạy, còn cười nói bạc tiết kiệm được, đủ để hắn mời đồng liêu ăn một bữa rượu ngon.
Ta ngước mắt nhìn Thẩm Khiêm.
Lời chưa nói ra, đáy mắt bỗng nhiên chua xót.
Y nhất thời luống cuống:
“ nương lại khóc ?”
“Có phải cảm thấy không hài lòng không?”
Ta lau sạch nước mắt, cười gật : “Hài lòng, cám ơn.”
Y thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”
Uống xong rượu hợp cẩn.
Thẩm Khiêm lại vào trong tủ lấy ra một hộp.
Mở ra, trong là khế ước nhà đất cùng một xấp ngân phiếu.
“Tần bà đã kể cho ta nghe mọi rồi.”
“Trước đây nàng ở huyện Thanh Sơn, từng thành hôn với một nam nhân, cung cấp cho hắn thi cử đỗ đạt trạng nguyên, cuối cùng lại nhận được thư thả vợ.”
Ta vô thức nắm chặt vạt của .
Nữ t.ử còn trân trọng cảm thông lẫn nhau, nhưng nam nhân thì khác; bọn họ dường như sinh ra tựa như đã cao người khác một bậc.
Hiện giờ y nói này, chẳng lẽ là muốn lấy việc này ra để ép ta, muốn đưa ra những yêu cầu vô lý ? Vậy thì ta…
“Nếu chàng để ý, vậy ta có thể trả lại tám lượng sính lễ cho chàng, không cần phải ở trong căn nhà này, chỉ cần được ổn định chỗ ở, có hộ tịch là có thể được một công việc t.ử tế, tự nuôi bản thân là được.”
Thẩm Khiêm ngẩn ra, đẩy chiếc hộp đến trước mặt ta:
“Nàng hiểu lầm rồi, ta không để ý chút nào.”
“Ta chỉ muốn nói với nàng rằng, ta khác với hắn, thân của ta còn đã dạy ta, làm người phải thành , làm chồng phải đáng tin cậy, chẳng qua chỉ lời nói thôi thì chưa đủ, nàng và ta đã thành thân, thứ này sẽ giao cho nàng bảo quản.”
khế ước mua bán nhà đất, cọc ngân phiếu dày cộp này ít nhất cũng phải có trăm lượng.
Y cũng không sợ ta nửa đêm sẽ bỏ trốn với tiền đó .
Tuy nhiên, ta thoáng thấy cây hồng anh thương đặt cửa, cũng như cánh tay mạnh mẽ có lực của Thẩm Khiêm.
Mặc dù y khập khiễng, nhưng nếu ta thực cố gắng bỏ trốn với tiền đó, có lẽ ta không thể đ.á.n.h bại y được.
“Nhưng ta đang thắc mắc làm để phân bổ tiền bạc này?”
Thẩm Khiêm đột nhiên lên tiếng, kéo ta trở thực tại.
Ta nhanh chóng rũ mắt xuống và hỏi theo lời chàng: “Chàng có muốn mua thêm gì không, lang quân?”
Thẩm Khiêm đỏ mặt: “Ta không cần gì cả, nương… Nương tử, mua đồ trang sức và quần đi nhé.”
Những ngọn nến đỏ nhấp nháy.
Điều đó khiến trái tim ta cảm thấy ấm áp đôi chút.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Thẩm Khiêm đã thức dậy.
Ta trước y một bước giường ngồi dậy.
Thẩm Khiêm nhìn ta với vẻ mặt khó hiểu: “Ta dậy sớm vì phải đi làm ở bến tàu. Chợ vẫn chưa mở cửa, nương t.ử ngủ thêm chút đi.”
Ta theo bản năng buột miệng nói: “Ta quên làm bữa sáng.”
Khi ta ở cùng Lý Minh Uyên, ta phải dậy sớm hắn một canh giờ.
Chuẩn bị quần , nước nóng và bữa sáng.
Nếu hắn định tổ chức tiệc rượu với đồng môn, phải gội bằng lá dâm bụt, xông đàn hương lên quần .
Chỉ cần thiếu một bước cũng khó tránh khỏi bị chế giễu: “Mù chữ là một , nhưng ngay cả việc nhỏ này cũng không thể làm tốt được.”
“Ta có thể tự làm bánh ngô và bánh bao hấp, ta sẽ không bị đói, nàng nên nằm xuống đi.”
“Ngủ thì thoải mái lắm, không sợ nương t.ử cười, nhưng khi không phải làm việc nhà, thường thì giờ Tỵ ta mới thức giấc.”
Nhìn Thẩm Khiêm trước mặt, ta đột nhiên nhận ra người cạnh ta không còn là Lý Minh Uyên .
……
Ta không mua cho bất kỳ đồ trang sức hay quần nào.
Thẩm Khiêm rất tốt.
Mọi thứ hiện tại đều tốt đẹp, nhưng ai được liệu tương lai có tốt đẹp không?
Y đưa ngân lượng cho ta bảo quản, ta không động đến nửa phần.
Lấy được hộ tịch vào thị trấn việc làm, mới là quan trọng nhất.
Tiểu nhị ở Lầu Thúy Hương, lương một tháng ba mươi văn, còn được bao cả bữa trưa.
Sau khi ký xong khế ước, buổi tối Thẩm Khiêm trở , ta cũng không giấu giếm y.
Nếu y không đồng ý cho ta ra xuất lộ diện, ta sẽ trích mười văn tiền trong tiền lương hàng tháng để đưa cho y.
Bất ngờ, y tỉ mỉ xem xét bản khế ước, rồi đột nhiên nhíu mày:
“Nương tử, này không ổn lắm.”
“Một chiếc bát đất nung thông thường có giá trị nhiều nhất là hai văn tiền, nhưng nếu làm vỡ, nàng phải trả văn tiền, ngay cả khi khách hàng làm vỡ, cũng phải tính lên tiểu nhị.”
“ ư?”
Ta cầm xem xét, quả nhiên đó ghi hai chữ văn, nếu sáu bảy bát vỡ, cả tháng lương kia bù vào cũng không đủ, thực hận không thể tát cho hai bạt tai:
“Đều là do ta ngu ngốc, chữ không bao nhiêu, này… Ta…”
“Cớ lại phải tự trách ?” Thẩm Khiêm ngắt lời ta, kéo tay ta nói: “Là do chưởng quỹ không phúc hậu, đừng sợ, ngày mai ta sẽ cùng nàng đi đòi công bằng.”
Ánh tà dương cửa sổ chiếu vào, chiếu lên người ta ấm áp, cũng không phải là do ánh nắng, mà là hơi ấm bàn tay y nắm lấy tay ta, hóa ra đây chính là có người chống lưng.
Ta đột nhiên nhớ ra rằng sau khi thành thân với Lý Minh Uyên, ta đã từng nhận việc ở lầu thêu.
Thức trắng mấy đêm để thêu xong bức thêu, nhưng ông chủ lầu thêu cứ khăng khăng bảo ta làm hỏng kim thêu của bọn họ, chỉ trả lại cũng không đủ, sau một hồi kén cá chọn canh, tiền hai mươi văn vốn đã thỏa thuận, tới tay chỉ có được mười văn.
Khi Lý Minh Uyên được, thay vì đòi lại công bằng, lại cầm mười văn tiền và mắng ta suốt chặng đường nhà:
“Bản thân nàng chẳng quan tâm đến điều gì, vậy mà lại đổ lỗi cho người khác lợi dụng nàng, ta nghĩ nàng nên ở nhà cày ruộng đi; thành không đủ bại có thừa.”
“Đang nghĩ gì vậy?”
Tỉnh táo lại, ta mỉm cười với Thẩm Khiêm:
“Nghĩ xem, lang quân sẽ theo ta đòi lại công bằng nào?”
“Chẳng lẽ là phải mang theo cây hồng anh thương đó đi?”
“Không phải là không được, chỉ e là sẽ dọa nương t.ử sợ.”
Vừa nói xong, Thẩm Khiêm đột nhiên lấy trong tay ra một chiếc vòng ngọc:
“ đường , ta thấy nó ở chợ, thấy hợp với nàng.”
“Minh Dao, kỳ nàng không cần phải dè dặt như vậy.”
“Nàng và ta đã thành thân, chúng ta hãy với nhau tốt vào.”
“Con người ấy mà, không thể mãi chìm đắm trong quá khứ; vẫn luôn phải hướng phía trước.”