Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3

“Tiểu Nhu nói… cô ấy muốn căn nhà chúng ta đang , em thấy…” Hứa Thành khó khăn mở lời, mặt có chút do dự.

Tôi đã sớm đoán được cái gọi là “ra đi tay trắng” của anh ta chẳng qua chỉ là cách chứng minh quyết .

Vì vậy, tôi cũng không định so đo với anh ta.

“Được thôi, tiền tiết kiệm có thể anh .”

Có lẽ sợ tôi nổi giận, Hứa Thành vội vàng bổ sung.

Tôi gật đầu, mặt không chút xúc:

“Được, vậy còn căn mặt bằng thương mại bắc thành phố…”

“Nếu em muốn cũng có thể cho em.”

Sở dĩ anh ta đồng ý nhanh như vậy, cũng vì căn mặt bằng đó không đáng bao nhiêu tiền.

Nhưng anh ta không biết, nửa sau nơi đó sẽ bị một tập đoàn thu mua giải tỏa, tiền đền bù lên đến triệu .

Chỉ là sau này mẹ anh ta mắc bệnh nặng, toàn bộ số tiền đó đổ vào chữa trị, đến cuối cùng cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Sau khi phân chia xong mọi thứ, Hứa Thành rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp:

“Tiểu Mai, ơn em đã tác thành cho anh.”

“Không cần ơn.” Tôi thản nhiên nói.

Có lẽ vì thấy biểu của tôi quá tĩnh, khiến Hứa Thành tưởng rằng đây chỉ là yên lặng trước cơn bão.

Anh ta không nhịn được nói:

“Ngàn sai vạn sai là lỗi của anh, em đừng đi tìm Tiểu Nhu gây chuyện…”

“Yên , sẽ không.”

Lúc này, tôi đang dùng điện thoại tính tổng giá trị toàn bộ tài sản, đầu cũng không ngẩng lên đáp.

Lời của Hứa Thành nghẹn lại trong cổ họng. Thấy tôi chỉ chăm chú vào việc của , anh ta mấy muốn nói lại thôi.

Chuông cửa đột nhiên vang lên. Một người phụ nữ trang điểm đậm, xách hành lý bước vào.

“Dì Tần!” Nghe thấy tiếng, con trai tôi hưng phấn chạy như bay tới, ôm chặt lấy eo người phụ nữ.

“Dì giờ mới đến? Con nhớ dì chết mất!”

“À đúng rồi, sau này dì Tần đến đón con tan học nhé! Nếu bạn học thấy con có người mẹ xinh như vậy, chắc chắn sẽ rất ghen tị với con…”

“Hứa Miểu!”

Sắc mặt Hứa Thành có chút khó coi. Anh ta quay người lại, định giải thích điều gì đó.

Nhưng khi nhìn thấy tĩnh không gợn sóng của tôi, anh ta lại ngượng ngùng im lặng.

Người phụ nữ xoa đầu Hứa Miểu, cười nói đồng ý.

Hứa Thành đi tới, nhận lấy hành lý trong tay cô ta, giọng nói dịu dàng:

“Không phải nói anh đi đón em ? em tự tới? Có mệt không?”

Nhìn dáng quan chu đáo của Hứa Thành, tôi thấy hơi hoảng hốt.

Trong ký ức của tôi, Hứa Thành chưa từng nói với tôi những lời quan mật như vậy.

Ngay cả khi xưa tôi khó sinh, suýt mất mạng mới sinh con cho anh ta, tôi cũng chưa từng nhận được một câu an ủi.

Hóa ra, không phải anh ta không biết cách bày tỏ.

Chỉ là còn tùy người.

Tôi tự giễu cười một tiếng.

“Chị à, em còn phải ơn chị, em có được một người chồng và đứa con trai tốt như vậy.”

Tần Cầm mỉm cười, trong ánh mắt mang theo chút khiêu khích khó nhận ra.

“Không có gì.” Tôi cũng cong môi cười.

“Thật ra em cũng không muốn phá hoại hôn nhân của hai người.”

Người phụ nữ khẽ cười, bàn tay trắng nõn đặt lên vai Hứa Thành:

“Nhưng A Thành nói anh ấy không muốn em chịu thiệt thòi.”

“Chị biết , đàn ông là động vật thị giác…”

Cô ta từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Dung mạo như chị này, cũng khó trách A Thành nhìn là chán, sống chết cũng đòi ly hôn.”

Không khí im lặng vài giây. Hứa Thành kéo nhẹ tay áo người phụ nữ, nhưng lại không nỡ trách móc.

Tôi cười nhạt, chậm rãi bước lên, cũng đánh giá người phụ nữ trước mặt.

Trẻ đúng là tốt thật, làn da mịn màng, gần như không cần chăm sóc.

Quần áo và túi xách của cô ta là hàng hiệu, cả người ít nhất cũng hơn một trăm nghìn .

Một cô gái rửa chân, mỗi tháng cao lắm vài nghìn tiền lương, ai cho cô ta số tiền đó?

Tôi chợt nghĩ đến lọ kem dưỡng da hơn mười của .

Tôi giơ tay lên, không chút do dự tát thẳng một cái.

Đầu người phụ nữ lệch sang một bên, má trái lập tức sưng vù.

Tôi xoay xoay cổ tay.

trong lòng tôi đã từ bỏ hai cha con họ.

Nhưng cô ta không nên đến trước mặt tôi khiêu khích.

Hứa Thành vội vàng chạy tới xem vết thương của người phụ nữ. Vành mắt cô ta đỏ lên, dáng đáng thương khiến người ta xót xa.

“Tôi nói sai ? Cô ta nghe không nổi thật à?”

Hứa Thành bước lên, giơ tay về tôi. Cánh tay run rẩy giữa không trung nhưng mãi không hạ xuống.

Tôi ngẩng cằm nhìn anh ta.

Cuối cùng Hứa Thành thu tay lại, nhưng chán ghét trong mắt không hề giảm bớt.

“Cút đi. Tiểu Nhu nói không sai, tôi thật nhìn cô thêm một cái cũng muốn nôn!”

Sống lại một , tôi đã sớm biết nguyên nhân Hứa Thành muốn ly hôn.

Nhưng khi anh ta nói thẳng ra như vậy, trái tim tôi như bị lưỡi kiếm xuyên qua.

Chưa kịp mở miệng, khóe mắt tôi thấy sau có thứ gì đó tạt tới.

Tôi lập tức né sang bên, nhưng bị nước nóng bắn vào cánh tay, cơn đau ập đến ngay lập tức.

Hứa Miểu đứng sau tôi, tay cầm ấm nước nóng, khí hùng hổ.

“Đồ già xấu xí! Tôi không cho bắt nạt dì Tần!”

4

Tôi sinh Hứa Miểu ba mươi bốn tuổi, cũng được xem là sinh con muộn.

Lúc sinh nó bị khó sinh, bác sĩ hỏi tôi mẹ hay con, tôi kiên quyết con.

Hứa Miểu hồi nhỏ rất hay khóc. Hứa Thành ngủ không ngon, bực lên còn định cho nó uống thuốc ngủ.

Tôi bèn ôm Hứa Miểu sang ngủ riêng một phòng, cơ thể cũng chính là bị vắt kiệt từ lúc đó.

Hai tuổi Hứa Miểu chưa biết nói, bị nghi là tự kỷ bẩm sinh.

Dưới xúi giục của mẹ chồng, Hứa Thành từng muốn bỏ rơi nó.

Là tôi gánh chịu áp lực, chạy khắp nơi tìm thầy hỏi thuốc, cuối cùng xác định là điếc dẫn truyền.

Trước ca phẫu thuật cuối cùng, tôi chạy đến ngôi chùa nam thành phố, quỳ hơn một trăm bậc thang, cầu xin một lá bùa an.

Khi xuống núi, chỗ đầu gối trên quần đã thấm đầy máu.

Không ngờ bây giờ, nó lại vì tình nhân của bố nó tạt nước sôi vào tôi.

Da đã sưng lên rõ rệt, xung quanh bắt đầu nổi bọng nước.

Trái tim hoàn toàn lạnh lẽo. Tôi ôm cánh tay, quay đầu rời đi không ngoảnh lại.

Hứa Thành nhìn theo bóng lưng tôi, trong lòng thấy thắt lại, theo bản năng muốn đuổi theo. Nhưng người phụ nữ sau nắm lấy tay anh ta.

“A Thành, đầu em choáng quá…”

Anh ta lập tức quay lại đỡ cô ta, không còn trí quan đến chuyện khác nữa.

5

Bạn tôi, Trần Nhiễm, sau khi biết tin tôi ly hôn vui mừng khôn xiết.

“Làm tốt lắm! Tớ đã sớm nhìn hai cha con đó không thuận mắt rồi! Nhưng tiếp theo định làm gì?”

Tôi nhìn gương mặt được chăm sóc rất tốt của cô ấy:

“Tớ muốn làm một thẻ tiệm làm của , có được giảm giá không?”

Tôi dừng lại một chút, sờ làn da vàng sạm chảy xệ của , cười khổ:

“Không biết gương mặt già này của tớ còn cứu vãn được không.”

“Có câu nói là không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười. Nhìn kỹ nền tảng ngũ quan của cũng không đâu.”

“Giảm cân chút, ăn mặc một chút, chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân.”

Tôi nhận lời khen cầu vồng của bạn , bắt đầu lập kế hoạch cho cuộc sống tiếp theo.

Sau khi ly hôn, mỗi tháng tôi chỉ cần chuyển cho Hứa Thành hai nghìn tiền nuôi con, còn lại có thể tự chi tiêu.

Mua sắm, yoga, làm

đầu tiên tôi phát hiện cuộc sống hóa ra ngoài cơm áo gạo tiền ra còn có thể rực rỡ đến .

Tôi bắt đầu chú ý dưỡng sinh, dùng toàn bộ thời gian trước kia dành cho việc làm thêm chăm sóc bản .

Ba tháng sau, tôi giảm được hai mươi cân.

chưa được coi là thon thả, nhưng độ tuổi này, đầy đặn một chút lại càng toát lên quý phái.

Đồng thời, dưới dẫn dắt của bạn , tôi bắt đầu tiếp xúc với ngành thẩm mỹ y khoa: nâng cơ, tiêm botox, sóng siêu âm… bất kể đắt hay rẻ, tôi làm hết.

Tôi cũng bắt đầu trang điểm lại, học cách phối đồ theo các blogger thời trang trên mạng.

gặp lại, bạn ôm chầm lấy tôi, vui đến mức mắt đỏ hoe.

“Tiểu Mai, bây giờ quá! Không đúng, phải nói là vốn dĩ đã như vậy, chỉ là hôn nhân đã hủy hoại …”

Hai người trẻ tuổi đi ngang qua, đỏ mặt do dự tiến lại gần, nói với tôi:

“Chị ơi, cho em xin WeChat được không?”

Tất nhiên tôi từ chối, tuổi này tôi cũng có thể làm mẹ của họ rồi.

Nhưng được bắt chuyện này mang lại cho tôi tự tin rất lớn, ngay cả khí chất của cả con người cũng thay đổi.

Sau khi liên tiếp ký được vài hợp đồng lớn cho công ty, tôi được thăng chức, tiền lương tăng gấp ba.

Trước đây sau giờ làm, ngoài việc làm thêm gần như chỉ xoay quanh Hứa Miểu.

Thường xuyên mệt đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Còn bây giờ, hoặc là tôi đến phòng gym, hoặc đi uống chút rượu với bạn bè đồng nghiệp.

Hoặc sau khi làm xong, cuộn trên ghế sofa, vừa nhấp rượu vang vừa lười biếng xem một bộ phim.

Cuộc sống thoải mái như vậy, trước kia tôi thậm chí còn không dám tưởng tượng.

Cuối tuần, tôi hẹn bạn đi mua sắm, nhận được điện thoại của Hứa Miểu.

Giọng nó có chút gượng gạo:

“Con muốn uống cháo sườn rồi, mẹ về nấu cho con đi.”

Giọng điệu hiển nhiên như thể tôi nợ nó vậy.

“Tôi rất bận, bảo mẹ mới của con nấu cho đi!”

“Cô ấy nấu không ngon.” Hứa Miểu bướng bỉnh nói. “Con chỉ muốn ăn cháo mẹ nấu…”

Nhưng mặc cho nó năn nỉ nào, tôi không mềm lòng.

Đến tối, Hứa Thành gửi tin nhắn.

“Hai ngày nay Hứa Miểu bị ốm, cứ nhắc đến em. Nếu có thời gian qua thăm nó đi! Thật ra… nó khá là phụ thuộc vào em.”

Tôi nghĩ, Hứa Miểu cũng là máu mủ của .

Cho tôi thất vọng về nó nào, tôi phải gánh vác trách nhiệm của một người mẹ.

Hôm đó, tôi mang theo nhiệt đựng cháo sườn đã nấu sẵn, đến trước cửa căn nhà quen thuộc.

Chưa kịp gõ cửa, tôi đã nghe thấy tiếng quen thuộc bên trong.

“Tiểu Nhu, con ăn nhiều vào nhé, cố gắng sinh thêm cho nhà họ Hứa chúng ta một thằng bé mập mạp.”

“Tiểu Nhu trẻ trung xinh , nào cũng hơn con đàn mặt vàng kia. Hồi đó ấy à, mẹ nhìn kiểu gì cũng thấy con bé họ Lý kia không xứng với con trai mẹ. May Miểu Miểu không giống ngoại hình của nó…”

Tôi siết chặt nhiệt trong tay, không khỏi cười lạnh.

Lúc trước khi cưới tôi vào nhà, mẹ chồng nói trong tay đang khó khăn, sính lễ vạn đã hứa, mãi đến khi ly hôn tôi cũng chưa từng thấy.

Hai trước đột ngột bị đột quỵ, đúng lúc Hứa Thành đi công tác, là tôi bên giường chăm sóc, bưng phân bưng nước tiểu.

Em chồng chỉ đến nhìn một , vậy lại đi khắp nơi khoe rằng con trai út của hiếu thảo nào, còn công sức của tôi không nhắc đến một chữ.

Tôi giơ tay lên, gõ cửa.

Người mở cửa là Hứa Thành.

Anh ta nhìn tôi, mặt khó hiểu:

“Xin hỏi cô tìm ai vậy…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương