Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Người đàn ông vừa vênh váo đắc ý, phút chốc già đi mấy chục tuổi.
Phó Kim Châu lảo đảo, tấm lưng còng xuống, bước chân loạng choạng tiến về phía màn hình lớn.
Cả người gần muốn áp sát đó.
xác nhận rõ ràng gương vô hồn trên màn hình kia đúng là người cha anh tôn kính nhất,
anh mới bật tiếng gọi khản đặc, đẫm bi thương:
“Bố…?”
Một tiếng thì thào mơ hồ, run rẩy từ tận cổ họng vang :
“Không… không thể nào… thể là bố tôi?”
“Bố tôi… thể chết được?”
Anh ta không ngừng lắc đầu, mũi bàng hoàng.
kẻ sắp chết vớ được cọng rơm, anh quay sang nhìn tôi, giọng run rẩy không thành lời:
“Tống Thanh Hoan, mau nói đi… người tông chết kia không phải bố tôi, đúng không?
Không thể nào… ông ấy là bố tôi cơ !”
Tôi bình thản nhìn thẳng mắt anh:
“Phó Kim Châu, chẳng phải anh luôn thắc mắc tại tôi kiên quyết kháng án hết này khác ?
Chẳng phải anh luôn mắng tôi vì cứ bám lấy Giao Giao không buông ?
thì anh hiểu chứ?
Bởi vì người tông chết… là bố anh!”
Lời tôi tiếng sét nổ tung trong đầu anh.
Khoảnh khắc ấy, anh mới chợt tỉnh.
Thì tất cả những tôi , đều là đòi công bằng cho cha anh.
Thì “kẻ ăn vạ đáng chết”, “xã hội cặn bã” anh nguyền rủa bấy lâu… là người cha khổ cực nuôi anh ba mươi năm.
Thì người anh liều mình bảo vệ, hết lòng biện hộ, là hung thủ chết cha anh!
“Trời ơi… tôi cái vậy?!”
Phó Kim Châu điên cuồng đấm đầu mình, gào những tiếng ai oán tột cùng.
Anh ?
cha mình vừa mất, anh bỏ mặc linh cữu, chỉ ngày đêm ở bên cạnh kẻ người, ân cần chăm sóc.
tôi cố gắng đòi công lý, anh tận lực bảo vệ hung thủ, mỉa mai, sỉ nhục tôi, đổ cha mình cái mũ “ăn vạ”.
tôi chuẩn kháng cáo thứ bảy, anh đem thi thể cha bán cho chợ đen, một người cả đời sợ đau moi tim móc gan.
Anh thậm chí tự tay khởi động làn sóng bạo lực mạng, nhục và bôi nhọ người cha yêu thương mình nhất!
Cả một đời cha anh sống hiền lành tử tế,
chết đứa trai biến thành trò cười ô nhục, không nổi một cái xác nguyên vẹn chôn cất.
Nghĩ đó, Phó Kim Châu hoàn toàn sụp đổ.
Anh quỳ sụp xuống trước màn hình, liên tục dập đầu, khóc rống:
“Bố ơi, xin lỗi!
Là bất hiếu!
lỗi với bố!”
Tiếng khóc thảm thiết khiến cả khán phòng chấn động.
Bình luận livestream cũng nổ tung:
“Cái quái ?! Thì nạn nhân là bố ruột của luật sư Phó?!”
“Vậy nãy anh ta chửi rủa ‘gia đình kẻ ăn vạ’ là đang chửi mình à?”
“Đúng là kỳ tài! Giúp hung thủ biện hộ, hãm hại cha mình, đem xác cha bán chợ đen?!”
“Trời ơi! Đây gọi là người ? Ngay cả cầm thú cũng không được chuyện này!”
“Quả là nhân quả báo ứng, tự gieo tội ác tự mình hứng chịu!”
“Chỉ tội nghiệp ông cụ… sống cả đời tử tế, chết thảm, bôi nhọ, cuối cùng cũng chẳng nổi một ngôi mộ toàn vẹn.”
Nếu lúc trước thiên hạ tung hô Phó Kim Châu bao nhiêu,
thì đây, họ mắng nhiếc anh ta gấp bội.
Trong khoảnh khắc đó, Giao Giao ánh tia hy vọng.
ta lao trước Phó Kim Châu, nũng cầu xin:
“Anh Kim Châu, anh nói sẽ bảo vệ em cơ !
Bây em lỡ tông chết bố anh, thì anh ký giấy bãi nại cho em đi, nhé?
Dù ông cũng chết , anh không thể vì một người mất lỡ cả tương lai của em chứ?”
Nụ cười ngọt ngào nở trên gương ta, mong chờ người đàn ông trước sẽ mọi , dịu dàng vỗ về .
Nhưng này, Phó Kim Châu chỉ lạnh lùng nhìn ta, giọng âm trầm rít qua kẽ răng:
“ đàn bà đê tiện… mày chết bố tao, dám mở miệng xin tao tha thứ?
Giao Giao, tao muốn mày lấy mạng đền mạng!”
Dứt lời, anh rút từ túi một dao găm, đâm thẳng ngực ta.
Nhát dao vừa nhanh vừa mạnh, Giao Giao chưa kịp kêu , ngã gục, ôm lấy vết thương, máu trào đỏ thẫm.
Đúng vậy.
lưỡi dao chưa từng đâm mình, thì vĩnh viễn chẳng bao hiểu được nỗi đau.
Lúc nghĩ nạn nhân là bố tôi, Phó Kim Châu thể dửng dưng khuyên tôi “đừng so đo”, “nên rộng lượng”.
Nhưng biết người là bố mình, anh ta lập tức phát điên, chết hung thủ ngay tại chỗ.
Giao Giao chết.
Phó Kim Châu bắt tù, cuối cùng lãnh án tử hình.
Trước hành quyết, anh ta quỳ gối cầu xin tôi tha thứ, và chuyển toàn bộ tài sản của mình sang tên tôi qua luật sư.
Tôi dùng một số tiền lớn lén lút chuộc những phần di thể rời rạc của bố chồng từ chợ đen,
dựng cho ông một tấm bia, ông thể an nghỉ phần nào.
Bởi vì cả đời ông sống quá hiền lành.
Ông chưa từng sai điều .
-Hết-