Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 14

“Thằng bé lớn rồi, cũng hiểu chuyện rồi.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Tiền cấp dưỡng nếu anh khó khăn thì có thể trả muộn.”

“Tôi có tiền! Tôi có tiền!”

Anh ta vội vàng nói.

Rồi lấy từ túi ra một túi nilon.

Bên trong là vài chiếc bánh mì bị ép dẹp và ít đồ ăn vặt.

“Bác Bác, bố mua cho con…”

Bác Bác lắc đầu.

“Bố ơi, mấy thứ này nhiều chất phụ gia quá, mẹ nói không ăn được. Cảm ơn bố.”

Chu Kiến Nghiệp cầm túi đồ ăn rẻ tiền.

Đứng chết lặng như một bức tượng khô.

Anh ta nhìn tôi.

Mắt dần đỏ lên.

“Tiểu Tĩnh… anh biết sai rồi, thật đấy. Ngày anh cũng hối hận.”

“Nếu không có bữa tụ họp đó, nếu không có tờ sách đó…”

“Có phải chúng ta vẫn sống tốt không?”

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Chu Kiến Nghiệp, đến giờ anh vẫn hiểu.”

“Tờ sách đó chỉ là ngòi nổ.”

“Nó làm bùng lên tất bất công và thiếu tôn trọng trong tám năm .”

“Dù không có bữa ăn đó, sớm muộn cũng có chuyện khác xảy ra.”

“Vì trong mắt gia đình anh…”

“Tôi bao giờ là một người bình đẳng.”

Nói xong, tôi thu giá vẽ lại.

Nắm tay Bác Bác rời đi.

Sau lưng.

Chu Kiến Nghiệp ngồi xổm xuống đất.

Che mặt khóc nức nở.

Đi xa một chút.

Bác Bác hỏi tôi:

“Mẹ ơi, sao bố lại khóc?”

Tôi xoa đầu con.

“Vì bố đã đánh mất thứ quý giá nhất trên đời.”

“Và không bao giờ tìm lại được nữa.”

Quốc khánh lại sắp đến.

Tôi đã đặt trước vé máy bay và khách sạn năm sao ở từ nửa tháng trước.

Tôi sẽ đưa bố mẹ và Bác Bác đi nghỉ.

Trước xuất phát.

Tôi vô thức nhìn nhóm chat quê cũ mà tôi vẫn rời.

Có người đăng ảnh.

Là nhà cũ của họ Chu.

Ổ khóa rỉ sét.

Sân đầy cỏ dại.

Nghe nói Chu Chấn Hải bị bệnh nặng.

nhà đang cãi xem ai trả tiền viện phí.

Á Quyên muốn thế chấp nhà.

Chu Kiến không chịu.

Chu Kiến Nghiệp không có tiền.

Ở bệnh viện ngày cũng bị họ hàng chỉ trỏ.

Gia đình 28 người từng náo nhiệt đó.

Bây giờ như cát rời.

Bị gió hiện thực thổi tan.

Tôi cất .

Kéo vali.

Bước phòng chờ sân bay.

Ánh nắng xuyên cửa kính lớn chiếu lên người.

Ấm áp.

Tương lai của tôi.

Còn rất dài.

Và rất đẹp.

19

Chúng tôi đang tận hưởng gió trên bãi cát ở Tam Á.

Bác Bác mặc quần bơi nhỏ, chạy đuổi theo từng con sóng ở vùng nước cạn, tiếng lanh lảnh như chuông bạc.

Bố mẹ tôi đeo kính râm, nằm trên ghế dài ngoài bãi , nhàn nhã uống nước dừa.

Đây là kỳ nghỉ thực sự đầu tiên của tôi trong tám năm .

Không có khói dầu bếp núc.

Không có cãi vã.

Không còn phải cẩn thận nhìn sắc mặt người khác để sống.

Chỉ có nắng, , và người thân nhất.

tôi vang lên.

Một số địa phương lạ.

Ban đầu tôi định cúp máy.

Nhưng do dự một chút, tôi vẫn nghe.

Đầu dây bên kia là một giọng nói yếu ớt, già nua.

Là Chu Chấn Hải.

“Tiểu Tĩnh… là tôi.”

Trong giọng ông ta không còn chút uy nghi hay ngạo mạn như trước.

Chỉ còn sự yếu ớt của người sắp chết.

“Con… con đang ở đâu… tôi nghe nói con đưa Bác Bác đi chơi rồi.”

“Có chuyện gì không?”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Con… con có thể về một chuyến không?”

Ông ta thở khó nhọc.

“Trong nhà… xảy ra chuyện rồi.”

“Chuyện của nhà họ Chu, gì đến tôi, một người mang họ khác?”

Tôi cầm chiếc máy ảnh bên cạnh lên.

Chụp Bác Bác một tấm.

Trong ảnh, thằng bé rạng rỡ.

Đầu dây bên kia im lặng.

Rất lâu sau, Chu Chấn Hải mới nói tiếp.

Trong giọng mang theo sự cầu xin.

“Coi như… coi như tôi cầu xin con, được không?”

“Thằng Kiến Nghiệp gần như sụp rồi… Kiến và Kiến Quân vì tiền viện phí sắp đánh rồi…”

“Cái nhà này… thật sự sắp tan rồi.”

“Tôi biết trước đây là tôi sai… tôi già hồ đồ… tôi có lỗi với con.”

“Nhưng Bác Bác… Bác Bác là cháu nội nhà họ Chu.”

“Con không thể nhìn cái nhà này cứ vậy mà tan nát được!”

Tôi lặng lẽ nghe.

Trong không có chút gợn sóng.

“Chu Chấn Hải, đến giờ ông vẫn hiểu sao?”

“Gia đình này không phải bắt đầu tan từ ngày tôi nộp đơn ly hôn.”

“Mà là từ ông lập ra sách hai mươi tám người đó.”

“Một gia đình không tôn trọng phụ nữ, coi con dâu như công cụ và người giúp việc.”

“Sự sụp đổ của nó… là điều tất yếu.”

“Còn Bác Bác, thằng bé mang họ Từ.”

“Cuộc đời sau này của nó không còn gì đến nhà họ Chu nữa.”

“Thế thôi. Chúc ông sớm khỏe.”

Tôi không cho ông ta nói thêm.

Trực tiếp cúp máy.

Tôi chặn số này.

Rồi tắt .

Tôi không muốn con người và chuyện bẩn thỉu đó phá hỏng kỳ nghỉ khó khăn lắm mới có được của .

Nhưng đời không phải lúc cũng yên.

Hai ngày sau.

Tôi bật lại .

Có hàng chục nhắn đọc.

Phần lớn là rác.

Nhưng có một từ Tôn Tú Nga.

rất ngắn.

“Chu Chấn Hải bị đột quỵ lần hai, lần này rất nặng, liệt nửa người, nói cũng không rõ.”

“Hôm gọi cho xong ông ta ngã xuống.”

“Bệnh viện đã ra thông báo nguy kịch. Còn thiếu hơn mười vạn tiền viện phí. Vợ chồng Kiến không chịu bỏ ra một đồng. Kiến Nghiệp đang quỳ ngoài phòng bệnh cầu xin bán nhà cứu cha.”

Tôi nhìn nhắn.

Không biểu cảm.

Rồi xóa đi.

Sự gục ngã của Chu Chấn Hải không đến tôi.

Đó là quả do chính ông ta gieo nhân mà nhận.

Tôi cất .

Tiếp tục cùng con xây lâu đài cát trên bãi .

Lâu đài của chúng tôi tuy làm bằng cát.

Nhưng tràn đầy nắng và tiếng .

Còn pháo đài tưởng chừng kiên cố của nhà họ Chu.

Đã mục nát và sụp đổ từ bên trong.

20

Ngày tôi đưa gia đình từ Tam Á về đúng dịp Trung thu.

Chúng tôi không về nhà.

Mà đến thẳng nhà gái tôi.

và anh rể chuẩn bị một bàn thức ăn lớn.

Hai gia đình quây quần ăn Tết Trung thu rất náo nhiệt.

Trong bữa ăn, anh tôi nhận một cuộc .

Sắc mặt anh nên kỳ lạ.

Sau cúp máy, anh nhìn tôi, như muốn nói lại thôi.

“Có chuyện gì vậy anh?”

Tôi hỏi.

“Một người hàng xóm cũ gọi.”

“Anh ấy nói… hôm nay nhà họ Chu làm loạn ở bệnh viện.”

Tay tôi gắp thức ăn dừng lại một chút.

Rồi lại bình thường.

“Kệ họ đi. Không đến .”

Anh tôi thở dài.

Vẫn kể lại nghe được.

“Chu Chấn Hải thật sự không khỏi. Bác sĩ nói chỉ còn vài ngày.”

“Bệnh viện giục nộp tiền, nếu không sẽ ngừng thuốc.”

“Chu Kiến Nghiệp hết đường, hôm nay trực tiếp đi giật sổ đỏ của Chu Kiến để đem đi thế chấp.”

Á Quyên phát điên lên, hai người đánh ngay hành lang bệnh viện, đầu chảy máu.”

“Một đám bệnh nhân vây quanh xem náo nhiệt, nhà họ Chu mất mặt hết.”

“Đặc sắc nhất là…”

Giọng anh tôi có chút hả giận.

“Trong lúc nóng giận, Á Quyên hét hết mọi chuyện ra.”

ta chỉ thẳng mặt Chu Kiến Nghiệp mà mắng rằng căn nhà đó là mẹ chồng dùng tiền của Từ Tĩnh mua.”

“Không gì đến Chu Kiến Nghiệp, anh ta không có quyền động .”

“Thế là xong. Mọi người đều biết hết chuyện xấu của nhà họ.”

Tôi nghe xong.

Trong không chút dao động.

Cảnh này tôi đã đoán từ trước.

Một gia đình đã mục nát từ gốc.

tòa nhà sắp sụp.

Mỗi người bên trong nghĩ đến không phải là chống đỡ.

Mà là tranh giành viên gạch lớn nhất từ đống đổ nát.

“Sau đó thì sao?”

tôi tò mò hỏi.

“Sau đó Chu Kiến đến.”

“Anh ta giúp vợ , đánh anh Chu Kiến Nghiệp nằm xuống đất.”

“Hai anh vì căn nhà mà hoàn toàn mặt.”

“Nghe nói Chu Chấn Hải nằm trên giường bệnh, cũng nghe thấy tiếng cãi ngoài cửa.”

“Ông ta cố ngồi dậy.”

“Nhưng không thở nổi một hơi.”

“Rồi đi luôn.”

Bố mẹ tôi nghe đến đây đều im lặng.

Đặt đũa xuống.

Tôi cũng đặt bát xuống.

Bình tĩnh nói.

“Bố, mẹ, anh, … ăn đi.”

“Bi kịch của người khác không phải là do để chúng ta vui mừng.”

“Nhưng cũng không phải trách nhiệm để chúng ta thương hại.”

“Chúng ta sống tốt cuộc đời của .”

“Đó là cách tốt nhất để khép lại quá khứ.”

Mọi người nhìn tôi.

Đều gật đầu.

Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí yên tĩnh nhưng ấm áp.

Tối hôm đó.

Tôi nhận được nhắn của Chu Kiến Nghiệp.

Chỉ ba chữ.

“Bố tôi… mất rồi.”

Tôi trả lời tám chữ.

“Xin chia buồn. Tự lo hậu sự.”

Gửi xong.

Tôi xóa số của anh ta.

Từ nay về sau.

Trong cuộc đời Từ Tĩnh tôi.

Sẽ không còn bất kỳ ai thuộc nhà họ Chu.

sách hai mươi tám người đã từng gạt tôi ra ngoài.

Cái gọi là gia đình khiến tôi chịu đủ tủi nhục.

Cuối cùng cũng theo sự ra đi của người đàn ông cố chấp kia mà biến thành tro bụi.

Còn cuộc đời mới của tôi.

Mới chỉ vừa bắt đầu.

21

Hai năm sau.

Một buổi chiều mùa thu, ánh nắng vừa đẹp.

Tôi vừa kết thúc một cuộc họp dự án trọng. Với tư cách giám đốc dự án của công ty, tôi dẫn dắt đội ngũ giành được hợp đồng thiết kế cho công trình biểu tượng mới ở trung tâm thành phố.

Bước ra khỏi phòng họp, trợ đưa cho tôi một ly latte ấm.

“Giám đốc Từ, chúc mừng !”

Tôi mỉm nhận lấy, nhấp một ngụm. Hương cà phê đậm đà lan nơi đầu lưỡi.

Tôi lái xe đến trường mẫu giáo đón Bác Bác.

Thằng bé đã lên lớp lớn, cao hơn nhiều, tính cách cũng ngày càng hoạt bát.

Nó đeo chiếc cặp nhỏ, như chú chim vui vẻ lao tôi.

“Mẹ ơi, hôm nay giáo lại khen con!”

“Thật à? Bác Bác của mẹ giỏi quá!”

Tôi xoa đầu con, mềm lại.

Hai năm , sự nghiệp của tôi phát triển không ngừng, còn Bác Bác thì lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ.

Bố mẹ tôi vẫn rất khỏe, niềm vui lớn nhất mỗi ngày là đưa đón cháu ngoại và nấu cho nó món ngon.

Cuộc sống của gia đình chúng tôi bình yên và hạnh phúc.

Còn nhà họ Chu, từ lâu đã thành một câu chuyện xa xôi.

Sau Chu Chấn Hải đời không lâu, dâu Tôn Tú Nga cũng ly hôn với Chu Kiến Quân.

ấy dùng phần tài sản được chia để mở một tiệm hoa nhỏ, sống bình yên và tự do.

Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn lạc, như người bạn.

nói Chu Kiến Quân giờ sống một , già đi rất nhiều.

Còn Chu Kiến Á Quyên, tuy giữ được căn nhà đó, nhưng tiếng ở quê đã hoàn toàn thối rữa.

Nghe nói hai vợ chồng ngày cũng cãi , đổ lỗi cho , cuộc sống rối như tơ vò.

Còn Chu Kiến Nghiệp, lại là người đáng thương nhất.

Sau cha đời, anh ta hoàn toàn thành một kẻ độc.

Anh mặt, cơ cũng lấy cớ tinh thần sa sút mà sa thải anh ta.

Bây giờ anh ta sống bằng công việc lặt vặt, thuê một căn phòng rẻ nhất trong khu lao động.

Thỉnh thoảng anh ta đến trước cổng trường của Bác Bác, lén nhìn con một cái.

Tôi từng ngăn cản.

Nhưng cũng từng cho anh ta đến gần.

Trong mắt Bác Bác, anh ta chỉ là một hình ảnh mơ hồ của “bố”, không có chút thân thiết .

Mọi hận thù oán trách, theo thời gian dần dần phai nhạt.

Bây giờ nhớ lại họ, trong tôi không còn chút gợn sóng.

Họ chỉ là một vũng bùn tôi vô tình giẫm phải trên đường đời.

Tôi rửa sạch, thay giày mới, rồi tiếp tục bước về phía trước.

Còn họ sẽ mãi mãi ở lại trong vũng bùn tối tăm đó, giãy giụa và chìm xuống.

Xe dừng dưới tòa nhà nhà tôi. Ánh hoàng hôn vàng rực phủ lên khu chung cư một lớp ánh sáng ấm áp.

Tôi nắm tay Bác Bác, bước cửa.

Một người đàn ông nho nhã đang ôm bó hoa hướng dương, đứng chờ trước thang máy.

Anh ấy là hàng xóm của tôi, cũng là giáo sư đại học, chúng tôi quen vì chuyện học của Bác Bác.

“Từ Tĩnh, tan làm rồi à?”

Anh nhìn thấy tôi, mỉm dịu dàng.

“Bó hoa này tặng , chúc mừng giành được dự án mới.”

“Cảm ơn anh, giáo sư Vương.”

Tôi thoải mái nhận lấy bó hoa, nụ rạng rỡ.

Bác Bác đứng bên cạnh, ngẩng mặt nhỏ lên nói:

“Chú Vương, chào chú!”

“Chào Bác Bác.”

Cửa thang máy mở ra.

Chúng tôi cùng bước .

Nhìn ba bóng người phản chiếu trong gương thang máy, trong tôi tràn đầy kỳ vọng cho tương lai.

Tôi biết cuộc đời sẽ không dừng lại ở đây.

Người phụ nữ Từ Tĩnh từng bị thế giới ruồng bỏ vì một tờ sách đó…

đã chết rồi.

Người đang sống bây giờ là một Từ Tĩnh hoàn toàn mới, tỏa sáng rực rỡ.

Tương lai của ấy…

trời sao rộng lớn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương