Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5
Ôn Hạ đã không còn nhớ mình về nhà với tâm trạng như thế nữa.
Trong khoảng thời gian Diệp Trì Trú đi tìm Lục Vi, cô không gửi cho anh bất cứ tin nhắn .
Mà Diệp Trì Trú cũng đương nhiên không gửi cho cô lấy một tin.
Instagram của Lục Hoan mỗi ngày đều cập nhật chuyện trong trang viên ở San Francisco.
Trong những đoạn video cô ta đăng, mỗi ngày Diệp Trì Trú đều ở bên Lục Vi trồng hoa, nuôi cá, chơi golf…
Những trước đây Diệp Trì Trú từng tỏ ra thiếu kiên , khi đối diện với Lục Vi lại nên vô cùng kiên , làm mãi không chán.
Ôn Hạ xem hết tất cả các video, rồi lẽ thoát khỏi trang.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Lục Hoan đứng trước mặt mình, ngẩng cao đầu đầy đắc ý.
“Mỗi ngày đều xem story của tôi, vậy mà vẫn chưa chia tay. Nói thật, cô là người khó dây dưa nhất, cũng nhịn nhất trong số những bạn gái của Diệp Trì Trú mà tôi từng thấy.”
Ôn Hạ nhìn cô ta: “Tôi chia tay với anh ấy thì có lợi gì cho cô sao?”
“Dù chúng tôi chia tay, Diệp Trì Trú cũng sẽ không thích cô. Ít nhất tôi vẫn là bạn gái trên danh nghĩa của anh ấy, còn cô là ?”
Lục Hoan sững lại, như bị chọc trúng chỗ đau, sắc mặt lập tức méo mó.
Ôn Hạ không muốn dây dưa với cô ta, xoay người rời đi, lại nghe Lục Hoan bỗng nói.
“Hình xăm hoa vi cô từng thấy rồi chứ?”
Bước chân Ôn Hạ lập tức khựng lại.
“Hình xăm đó là Diệp Trì Trú xăm vì Lục Vi.”
“Diệp Trì Trú từng nói, khi anh ấy có người thật lòng thích, anh ấy sẽ xóa hình xăm đó.”
Lục Hoan cười khẩy: “Cô là bạn gái của anh ấy sao? Cô tính là loại bạn gái ? Ngay cả chuyện có hình xăm này cũng không biết. Cô nhiều lắm chỉ là một thế thân giống Lục Vi. Chỉ cần Lục Vi gật đầu, cô lập tức chẳng là gì cả.”
Ôn Hạ đứng sững tại chỗ rất lâu, rồi mới lẽ rời đi.
Khi cô về đến nhà, mới phát hiện Diệp Trì Trú đã về.
Anh bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nói: “Tiểu mụ bảo tôi mang quà sinh nhật cho em, ở trên .”
Trên là một bó hoa vi đang nở rộ.
Ôn Hạ chậm rãi siết chặt tay, đứng ở cửa, không bước vào.
Diệp Trì Trú nhìn cô một : “Vẫn còn giận à?”
Ôn Hạ nói: “Không giận.”
giờ cô không phải đang giận, chỉ là cảm giác như bị một con trăn quấn chặt lấy.
Cô cố gắng hít thở, nhưng con trăn ấy lại siết càng lúc càng chặt.
Cô thật sự sắp nghẹt thở rồi.
“Khi đó tình huống gấp gáp, không còn cách khác.”
Diệp Trì Trú hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của cô: “Nếu lúc đó em hiểu chuyện hơn một chút, đi cùng tôi, tôi cũng sẽ không bỏ em lại, không? Hơn nữa tiểu mụ còn tặng em quà sinh nhật…”
“Nhưng em không thích hoa vi.”
Ôn Hạ thừng cắt ngang lời anh.
Cô chưa từng một lần nói rằng mình thích hoa vi.
Ngay từ đầu là Diệp Trì Trú luôn tặng cô hoa vi.
Cô cứ tưởng đó là loài hoa anh thích, nhưng chưa từng nghĩ rằng đó lại là lời hẹn ước bí mật giữa anh và một người phụ nữ khác.
“Rốt cuộc em muốn gì?”
Diệp Trì Trú nhíu mày khó chịu: “Tôi rất mệt, đừng bắt tôi đoán. Em nói đi, em nói rồi tôi sẽ cho em.”
Ôn Hạ nhìn anh: “Em muốn anh xóa hình xăm trên ngực.”
Diệp Trì Trú sững lại.
Ôn Hạ lặp lại từng chữ: “Chỉ cần anh xóa hình xăm đó.”
Chỉ cần anh xóa hình xăm ấy, chỉ cần anh nói với cô rằng trong lòng anh có cô, nói rằng tất cả trước đã là quá khứ.
Cô thật sự có thể tha thứ cho tất cả, thật sự có thể giả vờ như không biết gì, tự coi mình là một kẻ ngốc mà tiếp tục đi cùng anh.
Thế nhưng cô lại nghe thấy Diệp Trì Trú “chậc” một tiếng, rất dứt khoát nói: “Đổi khác.”
Ôn Hạ lảo đảo lùi lại hai bước.
Cô nhìn Diệp Trì Trú, bỗng tự giễu cười: “Không cần nữa, em không cần nữa.”
Diệp Trì Trú và món quà sinh nhật , cô đều không cần.
Ôn Hạ nói xong quay người rời đi, tay lại bị Diệp Trì Trú lại, anh thở .
“Tôi không biết rốt cuộc em muốn gì, nhưng món quà này em chắc sẽ vui.”
Ôn Hạ muốn hất tay anh ra, lại thấy Diệp Trì Trú lấy ra một chiếc .
Cô đứng sững tại chỗ.
Ngay sau đó, cô nhìn thấy Diệp Trì Trú quỳ một gối trước mặt mình, dịu dàng vô cùng nói.
“Hạ Hạ, lấy anh nhé, chúng ta kết hôn đi.”
Chương 6
Ôn Hạ không thể tin nổi.
Trong mắt Diệp Trì Trú tràn đầy sự tập trung và chân thành.
“Anh từng hứa với em sẽ cho em một đám cưới thật long trọng. Đã trì hoãn rất lâu rồi, hy vọng giờ vẫn chưa quá muộn.”
Ôn Hạ gần như chìm vào trong ánh mắt của Diệp Trì Trú.
Diệp Trì Trú đang cầu hôn cô… anh thật sự đang cầu hôn cô.
Cô đã đợi khoảnh khắc này suốt ba năm.
Cô nên vui mới phải, nhưng ngoài sự bất ngờ, lại là nỗi đau âm ỉ và chua xót khiến người ta run rẩy.
Diệp Trì Trú dịu , lại hỏi cô lần nữa: “Hạ Hạ, em đồng ý không?”
Ôn Hạ nhìn Diệp Trì Trú rất lâu, cho đến khi mắt chua xót đến mức không mở nổi nữa, cuối cùng mới gật đầu.
“Em đồng ý.”
Địa điểm đính hôn được chọn ở nhà thờ tại San Francisco. Vì vài ngày sau là trận chung kết nên mọi thứ đều rất gấp gáp.
Cha mẹ hai bên đều không đến, người có mặt chỉ là vài người bạn trong đội đua.
Nhưng khi lễ đính hôn bắt đầu, Ôn Hạ bước lên sân khấu trên thảm cánh hoa, trái tim vẫn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Diệp Trì Trú đứng ngay trước mặt cô, mặc bộ vest trắng mà cô từng tưởng tượng vô số lần, tất cả đều không chân thực đến vậy.
Người chủ trì hỏi Diệp Trì Trú: “Trước khi nghi thức bắt đầu, chú rể có gì muốn nói với cô dâu không?”
Ôn Hạ nhìn Diệp Trì Trú, Diệp Trì Trú mỉm cười vừa nói.
lúc này, cánh cửa bỗng bị đẩy mở.
Lục Vi đứng ở cửa, khóe hơi cong lên: “Tiểu Trú, tổ chức hôn lễ sao có thể không có cha mẹ tham dự?”
Toàn thân Ôn Hạ như trong nháy mắt đông cứng lại, cô theo bản năng nhìn về phía Diệp Trì Trú.
Chỉ thấy tay cầm micro của Diệp Trì Trú đột nhiên cứng lại.
Anh chỉ nhìn Lục Vi một , rồi nhét micro vào tay Ôn Hạ, tay Lục Vi rời khỏi nhà thờ.
Đồng đội xung quanh lập tức kinh ngạc kêu lên.
Đầu óc Ôn Hạ trống rỗng.
Trong tình huống đó, cô lại làm một mà chính mình cũng không ngờ tới.
— Cô đi theo.
Khi đến cửa, cô nhìn thấy Diệp Trì Trú buông tay Lục Vi ra, chất vấn bà: “Cô đến làm gì?”
Lục Vi cười cười: “Đứa trẻ này, đính hôn mà không nói với người trong nhà sao?”
Diệp Trì Trú mặt lạnh nhạt: “Đây là chuyện của riêng tôi.”
điệu lạnh lẽo khiến mắt Lục Vi đỏ lên: “Tôi biết… con đang trách tôi vì tôi mang thai.”
nói run rẩy của bà như một tia sét đánh trúng Ôn Hạ.
Cô ngơ ngác nhìn gương mặt lạnh lùng của Diệp Trì Trú, bỗng hiểu ra tất cả.
Thì ra…
Thì ra ngày đó Diệp Trì Trú đột nhiên cầu hôn cô.
Là vì Lục Vi đã mang thai.
Diệp Trì Trú im .
Lục Vi tiếp tục nói: “Con trách tôi cũng không sao, nhưng con là anh trai của đứa bé này, chúng ta mới là người một nhà.”
Bà nắm lấy tay Diệp Trì Trú: “Hứa với tôi, đừng bao giờ coi một người phụ nữ khác quan trọng hơn gia đình, được không?”
Lông mi Diệp Trì Trú run mạnh, anh bỗng Lục Vi lại trước mặt mình.
Như thể không thể kìm nén thêm nữa, anh đưa tay nắm chặt vai bà, khàn đi.
“Cô rõ ràng biết, chỉ cần cô nói một câu, tôi có thể hủy hôn lễ này.”
“Chỉ cần cô nói một câu, Ôn Hạ sẽ mãi mãi chỉ là ‘người thứ ba’ giữa chúng ta.”
Khoảnh khắc đó, Ôn Hạ dường như đột nhiên đi toàn bộ thính giác.
Trong lồng ngực dâng lên một luồng tanh máu.
Cô mơ hồ quay người lại hội trường.
Xung quanh có người không ngừng hỏi tình hình của cô, nhưng cô như chẳng nghe thấy gì, lẽ ngồi tại chỗ.
Cho đến khi Diệp Trì Trú và Lục Vi cùng quay lại.
Ôn Hạ chậm rãi quay đầu nhìn Diệp Trì Trú, còn Diệp Trì Trú lại giống như chẳng có chuyện gì xảy ra, đi đến trước mặt cô rồi đưa tay ra.
“Xin lỗi, làm lỡ một chút thời gian, tiếp tục thôi.”
Ôn Hạ im nhìn anh rất lâu, rồi mới đi theo lên sân khấu.
Người chủ trì hỏi: “Chú rể có gì muốn nói với cô dâu không?”
Cũng cảnh tượng đó, cũng câu hỏi đó.
Ôn Hạ nhìn Diệp Trì Trú, nhưng trái tim đã chìm xuống tận đáy.
Diệp Trì Trú nói: “Lần đầu gặp em, anh đã biết chúng ta sẽ ở bên nhau.”
Ôn Hạ nghĩ: vì mình có đôi mắt giống hệt Lục Vi.
Diệp Trì Trú nói: “Xin lỗi vì đã để em chờ ngày này suốt bảy năm.”
Ôn Hạ nghĩ: vì mình ngốc nghếch đi theo anh suốt bảy năm, nên vừa lúc đợi đến khi Lục Vi mang thai. Nếu đổi thành người phụ nữ khác cũng vậy thôi.
Diệp Trì Trú dịu dàng nắm lấy tay cô: “Nhưng người cùng anh đi hết quãng đời còn lại chỉ có thể là em.”
Ôn Hạ cắn chặt , trái tim như bị làn nước biển dữ dội nhấn chìm, mắt nóng lên cay xè.
Kẻ lừa dối…
Hai chữ ấy gần như đã bật ra khỏi miệng.
lúc đó, cô nghe người chủ trì hỏi: “Cô dâu có gì muốn nói với chú rể không?”
Ôn Hạ cố nhịn, rất lâu sau mới khẽ lên tiếng.
“Trước đây em từng nghĩ, khi hai người đính hôn, quan trọng nhất là nói gì, ở đâu. Sau này em mới phát hiện, duy nhất quan trọng là người đứng trước mặt em. Người ấy phải là người em yêu, và cũng phải yêu em, trân trọng em, chung thủy với em…”
Nhìn người đàn ông trước mắt, Ôn Hạ hỏi chính mình trong lòng.
“Em đã đạt được mình mong muốn chưa?”
“Đây có phải là người em muốn không?”
Câu trả lời cho mỗi câu hỏi — đều là không.
Chương 7
Sau khi lễ đính hôn kết thúc, Diệp Trì Trú lập tức lái xe đưa Lục Vi về trang viên.
Ôn Hạ một mình về nhà.
Vừa vào phòng, điện thoại liền hiện thông báo nhắc nhở từ album ảnh: bốn năm trước vào ngày hôm nay, cô đã tạo một album.
Cô khựng lại một lát, mở ra xem, mới phát hiện đó là album ảnh chụp chung của cô và Diệp Trì Trú.
Ngày 13 tháng 1 năm 2021.
Buổi hẹn hò đầu tiên của họ, đi cắm trại.
Khi ấy chân Diệp Trì Trú vẫn chưa hồi phục, cô đẩy xe lăn cho anh, đi trọn một vòng hồ trong công viên.
Mười cây số, mười bảy nghìn bước.
Ngày 7 tháng 11 năm 2023.
Chuyến du lịch đầu tiên của họ, đến biển Aegean. Cô nói muốn có vỏ sò màu xanh, Diệp Trì Trú đã cúi người tìm suốt cả một đêm trên bờ biển đảo Santorini.
Lần đầu họ cùng đón Giáng sinh, lần đầu cùng chèo thuyền, lần đầu viết thư tay cho nhau, lần đầu ở một con phố xa lạ mà bất chấp mọi ánh mắt ôm hôn nhau…
Diệp Trì Trú đã cùng cô trải qua nhiều “lần đầu tiên” nhất trong cuộc đời.
Cô từng nghĩ rằng, họ cũng sẽ có một tương lai rất phía trước.
Ôn Hạ cất điện thoại đi, đợi mãi đến nửa đêm, Diệp Trì Trú mới về.
Anh mang theo mùi rượu nồng nặc. Ôn Hạ tiến tới đỡ anh, vừa bước lại gần đã bị vào lòng.
Ngay sau đó, một nụ hôn nóng bỏng áp xuống.
Ôn Hạ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Diệp Trì Trú đè xuống ghế sofa.
Có lẽ vì rượu, nụ hôn của Diệp Trì Trú đặc biệt mãnh liệt, anh thì thầm bên tai cô hết lần này đến lần khác.
“Anh yêu em… anh yêu em…”
Ôn Hạ nhìn lên trần nhà, bỗng lên tiếng: “Em là ?”
Diệp Trì Trú không trả lời.
Ôn Hạ ôm chặt lấy anh, lại hỏi lần nữa: “Em là ?”
Những nụ hôn vụn vặt rơi bên tai cô, rồi cô nghe thấy Diệp Trì Trú nói:
“Em là Lục Vi.”
Tay Ôn Hạ đột nhiên cứng lại.
Diệp Trì Trú áp người xuống, trong cơn cuồng phong dữ dội, Ôn Hạ đã rơi hết giọt nước mắt cuối cùng.
Khi Diệp Trì Trú ngủ say, cô bình tĩnh đứng dậy đi tắm.
Cô mở một chai rượu vang, ngồi trên bệ cửa sổ uống cạn.
Sau đó mở điện thoại, xóa album ảnh chung.
Rồi gọi cho ba Ôn một cuộc điện thoại.
“Ba, con muốn về nhà.”
…
Chặng F1 Abu Dhabi, sân tập.
Diệp Trì Trú chạy xong một vòng, xuống xe, tháo mũ bảo hiểm ném cho đồng đội: “Cậu có thể về nghỉ rồi.”
Đồng đội nhận mũ bảo hiểm, do dự một chút rồi hỏi: “Anh Diệp, anh thật sự bỏ Ôn Hạ lại Mỹ một mình sao? Làm vậy có quá đáng không?”
Diệp Trì Trú cười: “Yên tâm đi, cô ấy sẽ tự đến.”
Ôn Hạ chưa từng vắng mặt trong bất kỳ trận đua của anh.
Từ New York bay đến Abu Dhabi mỗi ngày có hai chuyến bay, chuyến cuối cùng giờ cũng sắp hạ cánh.
Diệp Trì Trú mua một bó hoa, chuẩn bị tặng cho Ôn Hạ khi cô đến.
Để Lục Hoan thay thế Ôn Hạ, anh biết Ôn Hạ sẽ giận, nhưng cô rất dễ dỗ.
ngờ đợi hơn hai tiếng, Ôn Hạ vẫn chưa đến.
Diệp Trì Trú kiên , vừa gọi cho Ôn Hạ thì Lục Hoan gọi tới.
“Anh họ, kết nối cho trận chung kết anh có không? Ban tổ chức đang cần.”
Diệp Trì Trú trầm : “Không phải tôi bảo Ôn Hạ gửi cho em rồi sao?”
Lục Hoan ngơ ngác: “Không có mà.”
Diệp Trì Trú nhíu mày, lập tức gọi cho Ôn Hạ, nhưng điện thoại hiển thị không lạc được.
Anh “chậc” một tiếng, lại gửi tin nhắn cho Ôn Hạ.
Nhưng vừa gửi đi, bên cạnh lập tức hiện dấu chấm than màu đỏ.
Anh bị chặn rồi.
Diệp Trì Trú sững người, hoàn toàn kiên , gọi điện cho quản lý.
“ hệ với Ôn Hạ đi, bảo cô ấy đừng giở tính khí vào lúc này nữa, gửi qua.”
“Ôn Hạ?”
Quản lý cực kỳ ngạc nhiên: “Cô ấy hôm qua đã nghỉ rồi mà?”
Chương 8
Quản lý tưởng rằng Ôn Hạ đã gửi cho Diệp Trì Trú.
Mà Diệp Trì Trú cũng không hề nghĩ rằng Ôn Hạ chưa gửi cho Lục Hoan.
Còn Lục Hoan thì hoàn toàn không biết chuyện này, cũng chưa hề được chuẩn bị.
Chỉ còn một tiếng nữa là bắt đầu cuộc đua.
Những cuộc gọi từ Abu Dhabi sang New York gần như làm nổ tung điện thoại của căn cứ đội đua.
Cuối cùng vào giây phút cuối cùng trước hạn chót, mới được nộp lên.
Chuyện này rõ ràng đã ảnh hưởng đến trạng thái của Diệp Trì Trú. Trong cuộc đua, vì phân tâm, anh đâm vào chiếc xe đang đứng thứ hai, khiến anh điểm quyết .
Chỉ kém một điểm.
Anh vuột chức vô địch F1.
Trong bệnh viện, Diệp Trì Trú nhìn video đối thủ khui champagne ăn mừng vô địch trên điện thoại, sắc mặt âm trầm, giơ tay ném chiếc điện thoại xuống đất.
“Làm thủ tục xuất viện cho tôi, tôi muốn về New York.”
Anh không hề nghĩ Ôn Hạ sẽ thật sự nghỉ .
Ngày trước anh chỉ nói một câu rằng muốn đến đội đua này, Ôn Hạ đã có thể từ bỏ chuyên ngành ban đầu, chuyển sang làm trợ lý đội đua.
Anh muốn gì, còn chưa kịp nói ra, Ôn Hạ đã tự đưa đến trước mặt anh.
giờ nói Ôn Hạ vì chuyện nhỏ như vậy mà nghỉ ?
Diệp Trì Trú hoàn toàn không tin.
Nhưng anh cũng có thể hiểu được, hiểu rằng anh đột ngột thay Ôn Hạ khiến cô tức giận.
Cô có thể giận, có thể làm mình làm mẩy, nhưng đây là trận chung kết F1.
Trò đùa này của cô thật sự quá đáng.
Mười hai giờ đêm, anh mang theo cơn tức giận ngút trời về New York.
Đẩy cửa vào nhà, đèn không bật, căn nhà trống rỗng không có một bóng người.
Anh bật đèn, đi vào phòng ngủ.
Không có .
Trong tủ quần áo, trước đây quần áo đều do Ôn Hạ sắp xếp. Cô hơi có tính cưỡng chế, luôn treo riêng quần áo của anh và của cô.
Nhưng lúc này, chỉ còn lại quần áo của anh.
Diệp Trì Trú khựng lại, siết chặt tay nắm cửa, lập tức quay người đi đến phòng làm .
Trong phòng làm , toàn bộ sách và của Ôn Hạ cũng đã biến .
Chỉ còn lại một tờ giấy trên .
Diệp Trì Trú mím chặt , bước tới.
Sau khi nhìn rõ mấy chữ trên tờ giấy, cơn giận tích tụ suốt quãng đường bỗng nhiên khựng lại.
Trên tờ giấy chỉ có một dòng ngắn ngủi.
“Diệp Trì Trú, chúng ta kết thúc rồi.”
Trên chuyến bay từ New York đến Thượng Hải.
Ôn Hạ tắt video, đang đọc sách thì cửa khoang bỗng nhẹ nhàng gõ.
Cô ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông đứng trước mặt mình.
Người đàn ông rất cao, mặc áo khoác màu đen đến đầu gối. Vai rộng, đứng trước mặt cô gần như che khuất ánh đèn phía trên, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, Ôn Hạ không nhìn rõ.
Chỉ thấy trên sống mũi anh đeo một cặp kính không gọng, nơi áo vest chỉnh tề lộ ra một hình xăm hoa vi dại vừa hoang dã vừa u ám, bò dọc theo toàn bộ bên , men theo những đường gân nổi lên xuống dưới.
hút vào trong áo sơ mi, không biết đến đâu.
Tim Ôn Hạ khẽ nhảy lên.
Cô nhìn thấy người đó bỗng cúi xuống, hơi nghiêng đầu.
Anh mỉm cười nhàn nhạt với cô, trầm thấp đầy từ tính.
“Cô gái này, hình như cô ngồi nhầm chỗ rồi.”
Tại căn cứ đội đua.
Diệp Trì Trú xông vào văn phòng quản lý: “Cô ấy đi đâu rồi?”
Quản lý nhíu mày: “Tôi tìm cậu cả ngày rồi! Một tiếng nữa là họp báo, cậu với trạng thái này sao…”
“Tôi hỏi ông cô ấy đi đâu rồi!”
Diệp Trì Trú đột ngột đá mạnh vào . Bình hoa trên rơi xuống đất, “choang” một tiếng vỡ tan.
Anh chống một tay lên , chỉ cảm thấy mọi thứ trong lòng mình rối tung thành một mớ.
Trước đây dù anh làm gì, thái độ có tệ đến đâu, Ôn Hạ cũng chỉ âm thầm buồn bã rồi tự chữa lành, cô chưa từng một lần nói chia tay với anh.
Hôm qua anh đã cho người tìm tung tích của Ôn Hạ cả ngày, nhưng chỉ tra được rằng cô đã đổi điện thoại, đổi cả khoản mạng xã hội.
Cô thật sự cắt đứt với anh.
Tay Diệp Trì Trú run lên: “Ông biết cô ấy đi đâu không?”
Quản lý thở : “Cậu chắc chắn muốn đi tìm cô ấy sao? giờ cậu tìm cô ấy thì có ích gì?”
Diệp Trì Trú mím : “Ý ông là gì?”
Quản lý nhìn anh, im rất lâu rồi nói: “Thật ra cậu thích mẹ kế của mình không?”
Diệp Trì Trú đột nhiên sững lại.
Quản lý nói: “Đừng nhìn tôi như vậy. Hôm cậu đính hôn cậu say khướt, tôi gọi điện cho Ôn Hạ đến đón cậu về.”
“Hôm đó cậu ôm Ôn Hạ, suốt cả đường đều gọi tên Lục Vi.”
Chương 9
Diệp Trì Trú sững người, phản ứng đầu tiên lại là cảm thấy buồn cười.
“Chỉ vì tôi gọi tên cô ấy? Nên mọi người nghĩ tôi thích Lục Vi?”
Quản lý nói: “Cậu có chút lương tâm đi. Cậu biết hôm đó cô ấy đã khóc bao lâu không?”
“Ông bênh cô ấy như vậy, là đến làm thuyết khách cho cô ấy sao?”
Diệp Trì Trú cười lạnh: “Nếu chỉ vì tôi gọi tên Lục Vi mà cô ấy diễn vở kịch này với tôi, thì ông có thể nói với cô ấy rằng nếu trong ba ngày cô ấy không chủ động lạc với tôi, thì chúng tôi thật sự kết thúc.”
Sau khi bình tĩnh lại, anh không nghĩ Ôn Hạ thật sự sẽ cắt đứt hoàn toàn với mình.
Ngày trước anh chỉ nói một câu muốn đến đội đua này, Ôn Hạ đã có thể từ bỏ chuyên ngành ban đầu, chuyển sang làm trợ lý đội đua.
Anh muốn gì, còn chưa kịp nói ra, Ôn Hạ đã tự mang đến trước mặt anh.
giờ nói Ôn Hạ vì chuyện nhỏ như vậy mà cắt đứt với anh?
Diệp Trì Trú hoàn toàn không tin.
Nếu là trước , có lẽ anh sẽ kiên dỗ dành cô một chút.
Nhưng Ôn Hạ rõ ràng biết F1 quan trọng với anh đến mức , vậy mà vẫn dùng chuyện này để giận dỗi với anh.
Diệp Trì Trú rời khỏi văn phòng, đứng trước cửa kính sát đất ở hành lang, nhìn sân đua trống trải.
Trước đây mỗi lần tập luyện, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy Ôn Hạ đang mỉm cười nhìn anh.
Ngày đính hôn đó, anh đã hẹn sẵn một chuyên gia lên kế hoạch du lịch riêng. Sau khi kết thúc hôm ấy, sẽ lên kế hoạch cho chuyến du lịch vòng quanh thế giới cùng Ôn Hạ.
giờ xem ra hoàn toàn dư thừa.
Cho dù lúc này Ôn Hạ xuất hiện trước mặt anh, thành khẩn xin lỗi.
Anh cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô.
Diệp Trì Trú hít sâu một hơi, chuẩn bị rời đi thì điện thoại bỗng nhận được tin nhắn của Lục Vi.
“Tiểu Trú, con có thể đến trang viên một chuyến không?”
Ánh mắt Diệp Trì Trú trầm xuống, bước ra ngoài.
Thượng Hải, sân bay.
Ôn Hạ vừa hạ cánh liền về biệt thự. Vừa vào sân đã thấy ba mẹ Ôn đứng chờ sẵn ở cổng từ sớm.
Bảy năm qua tuy họ thường xuyên gọi video, nhưng khi thật sự gặp lại, mắt Ôn Hạ vẫn đỏ lên.
“Sao tóc ba mẹ lại có nhiều sợi bạc vậy?”
Mắt mẹ Ôn cũng ướt, bà xoa đầu cô: “Con hình như cũng cao hơn rồi.”
“Con ra nước ngoài lúc hai mươi tuổi rồi, sao còn cao được nữa?” Ôn Hạ nói. “Chắc là vì lâu quá không gặp thôi.”
Cô ôm hai người: “Nhưng lần này con về sẽ không ra nước ngoài nữa, sau này con sẽ ở bên ba mẹ.”
Ba Ôn cười vỗ lưng cô: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi. Mau vào nhà đi, mẹ con làm toàn món con thích.”
Ôn Hạ gật đầu: “ lúc con cũng mang về cho ba mẹ chút quà.”
Cô mở ra, nhưng mật khẩu lại không mở được.
Cô nhíu mày nhìn kỹ mấy lần, mới phát hiện mình đã cầm nhầm .
Gọi điện cho sân bay, nhân viên sau khi kiểm tra liền nói:
“Xin chào, chúng tôi tra được rằng chiều nay của cô đã bị cầm nhầm với của một vị khách nam.”
“Nhưng vì cả hai đã rời khỏi sân bay nên phía sân bay không chịu trách nhiệm hỗ trợ nữa. Tôi có thể gửi cho cô số lạc của vị khách đó, hai người tự hệ nhé.”
Nói xong, cô ta gửi đến một dãy số điện thoại.
Ôn Hạ gọi qua.
Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên một nói quen thuộc trầm khàn.
“Xin chào, cho hỏi là vậy?”
Ôn Hạ sững lại.
Gần như chỉ trong một giây đã nhận ra — chính là người đàn ông trên máy bay.
Mỹ, trang viên San Francisco.
Diệp Trì Trú ngồi trong phòng khách, nhìn Lục Vi trước mặt sắc mặt có chút tái nhợt, cảm thấy hơi buồn cười.
“Ý cô là đứa bé trong bụng cô không phải của ba tôi, ông ấy muốn đuổi cô đi nên cô đến cầu xin tôi giúp cô nói đỡ?”
Lục Vi cắn : “Ba con luôn không ở Mỹ. Khi đó… khi đó tôi với người chỉ là lỡ thôi…”
Diệp Trì Trú nhìn Lục Vi.
Cô vẫn giống hệt lần đầu anh gặp cô.
Thanh thuần, dịu dàng, khiến người ta thương xót.
Thời gian dường như chẳng lấy đi gì từ cô, nhưng cũng lại để lại trên người cô rất nhiều thứ.
Sự từng trải, tính toán.
Tất cả đều là những anh không muốn nhìn thấy ở cô nhất.
“Cô còn nhớ ngày đó tôi nói chỉ cần cô nói một câu tôi sẽ hủy hôn không?”
Diệp Trì Trú nói: “Hôm đó chỉ cần cô mở miệng, tôi thật sự có thể cho cô tất cả. Nhưng cô còn nhớ hôm đó cô đã nói gì không?”
Lục Vi sững lại.
Diệp Trì Trú cười tự giễu.
Hôm đó sau khi anh nói câu ấy, ánh mắt Lục Vi lập tức thay đổi.
Cô hất tay anh ra, nói: “Tiểu Trú, đừng nói nhảm nữa. Thứ ba con có thể cho tôi còn kém xa thứ ba con có thể cho tôi gấp ngàn vạn lần. Tôi có thể cho phép con có tình cảm với tôi đã là sự bao dung và ban ơn lớn nhất dành cho con rồi. Những thứ khác đừng tự lượng sức nữa, được không? Nếu không tôi sẽ thật sự coi thường con.”
“Cảm ơn sự bao dung và ban ơn của cô.”
Diệp Trì Trú đứng dậy, lạnh nhạt nhìn Lục Vi một .
“Những chuyện quan đến cô, trước nay tôi đều là tự lượng sức mình. Vậy nên chuyện này, cô tự giải quyết đi.”
Nói xong, mặc cho Lục Vi gọi anh, anh bước ra ngoài.
Cả vườn hoa vi nở rộ trước mắt anh.
Đó là vườn hoa anh tự tay trồng cho Lục Vi tám năm trước.
Nhưng lúc này, người xuất hiện trong đầu anh lại là một gương mặt khác.
Thật ra mấy ngày nay anh quả thật đã có chút xem nhẹ cảm xúc của Ôn Hạ.
Bỗng nhiên anh không còn giận Ôn Hạ nhiều như trước nữa.
Lúc này anh hơi muốn gặp cô.
Vì vậy anh gọi một cuộc điện thoại: “Tìm được cô ấy ở đâu chưa?”
Đầu bên nói: “Tìm được rồi.”
Khóe Diệp Trì Trú hơi cong lên: “Ừ, gửi cho tôi, tôi đi tìm cô ấy.”
“Có thể gửi cho anh.”
Bên im một lát.
“Nhưng anh chắc chắn muốn đi tìm cô ấy sao?”
“Hệ thống bên này hiển thị… hai ngày trước cô ấy đã về nước rồi.”
Chương 10
Thượng Hải, bảy giờ tối.
Ôn Hạ bắt taxi đến địa điểm đã hẹn. Vừa xuống xe, trước mắt cô là một đấu trường quyền anh.
Cô khựng lại một chút rồi bước vào. Vừa đến cửa, đã có nhân viên phục vụ tiến lên hỏi: “Xin hỏi cô là cô Ôn phải không?”
Ôn Hạ gật đầu: “ vậy. Tôi đưa cho anh à, hay là đưa cho…”
Cô nghĩ một lát, nhớ ra tên người đã nói trong điện thoại.
“Hay là đưa cho Hạ Nam Châu?”
Nhân viên nói: “Tôi sẽ dẫn cô đi gặp anh Hạ. của cô đang ở trong phòng riêng. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, chúng tôi sẽ trả lại cho cô.”
Cách nói nghe chẳng khác giao dịch của xã hội đen.
Ôn Hạ đi theo anh ta vào đấu trường. Vừa bước vào khu bên trong, tiếng người ồn ào đã dội vào tai.
Sàn xi măng ẩm ướt thấm đầy mồ hôi và vết máu, mùi cồn, thuốc lá và kim loại rỉ hòa trộn bốc lên trong không gian chật hẹp.
Ánh đèn khẩn cấp lờ mờ lúc sáng lúc tắt. Dưới võ đài, bên ngoài hàng rào lưới sắt, đám đông đứng xem hò hét điên cuồng.
Giữa những tiếng gào thét dâng cao, các võ sĩ tục vung nắm đấm, siết và tứ chi đối thủ, phát ra những tiếng gầm gừ nguyên thủy và man rợ.
Mọi thứ đều sôi sục và điên cuồng.
Ôn Hạ chỉ nhìn một rồi cúi đầu xuống.
Những nơi ăn chơi trụy lạc như thế này ở Mỹ rất thường thấy, nhưng cô không thích.
Nhân viên dẫn cô đi xuyên qua đám người vây xem đang vung tiền cuồng loạn, rồi lên phòng riêng bằng kính trong suốt ở tầng hai.
Một bóng người cao lớn đứng trước cửa kính sát đất rộng lớn, cúi đầu nhìn xuống võ đài tầng một.
Dưới lầu là đám đông điên cuồng.
Còn phía trong lớp kính một chiều lại yên tĩnh và bình hòa.
Như thể tầng một và tầng hai là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Ôn Hạ khẽ gọi: “Anh Hạ.”
Hạ Nam Châu quay đầu lại. Hình xăm hoa vi dại bò dọc bên anh.
Dưới ánh đèn sáng rõ, đây là lần đầu tiên Ôn Hạ nhìn rõ khuôn mặt anh.
Đường nét gương mặt anh sắc sảo, góc cạnh rõ ràng.
Đôi mắt , đuôi mắt hơi nhếch lên, gần như là đôi mắt phượng chuẩn mực nhất mà Ôn Hạ từng thấy.
Chỉ cần nhìn một , cũng như chứa đựng vô vàn dịu dàng.
Trước đây cô từng nghĩ gương mặt của Diệp Trì Trú đã đủ hoàn mỹ.
Vì vậy dù anh thay bao nhiêu bạn gái, dù bị cấm thi đấu ba năm, dù phóng túng ngông cuồng, vẫn có vô số phụ nữ chạy theo anh.
Nhưng gương mặt trước mắt lại là một kiểu hoàn mỹ hoàn toàn khác với Diệp Trì Trú.
Ít đi chút tà khí, nhiều thêm phần trưởng thành và ôn hòa.
Mặc vest, khóe mang nụ cười, trông như một quý ông điển châu Âu, dường như rất dễ khiến người khác muốn lại gần.